TUYẾT PHỦ HOÀNG THÀNH - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-06 17:05:37
Lượt xem: 67

 

--- Tuyết rơi đúng lúc ---

 

Ta vốn là tì nữ cận của tiểu hầu gia.

 

Trong một say rượu, tiểu hầu gia nhận nhầm thành Chiêu Nguyên công chúa cưỡng đoạt .

 

Sau chuyện đó, hoảng loạn bỏ trốn, chẳng ngờ m.a.n.g t.h.a.i từ .

 

Nhiều năm , trong cung tìm đến, rằng chính là Thất công chúa thất lạc bên ngoài, cũng là song sinh của Chiêu Nguyên công chúa.

 

Ta đón trở cung điện.

 

Trên con đường cung dài dằng dặc, vị tiểu hầu gia hăng hái năm nào giờ trở nên trầm nội liễm, đôi mắt sắc như chim ưng dán c.h.ặ.t lấy rời.

 

Ta thẳng về phía hề liếc mắt, nhưng sống lưng run rẩy thôi.

 

Đứa nhỏ bụ bẫm bên cạnh khẽ kéo tay áo : "Nương , trông như ăn tươi nuốt sống ."

 

Ta đầu lườm nó một cái: "Ngậm miệng."

 

Bất chợt, tiểu hầu gia chặn xe giá của , trầm giọng hỏi:

 

"Thất công chúa, đứa nhỏ bên cạnh nàng, giống cốt nhục của đến thế nhỉ?"

 

Ta là tì nữ cận của Tạ tiểu hầu gia.

 

Chàng đối xử với luôn phần đặc biệt hơn khác.

 

Phu nhân may áo mới, phần vải dư sẽ giữ cho , bảo hãy may một bộ váy thật .

 

Khi ngoài ngao du gặp những món đồ lạ mắt, cũng nhớ mang về cho , để mở mang tầm mắt về thế giới rộng lớn bên ngoài.

 

Thậm chí cả bánh ngọt trong cung, cũng lén giấu vài miếng mang về cho , thúc giục mau ch.óng ăn sạch để phi tang chứng cứ, tránh khác phát hiện.

 

Mỗi khi nghẹn, còn nhẹ nhàng vỗ lưng giúp , mỉm : "Ăn chậm thôi."

 

Ta cứ ngỡ rằng trong lòng , là một sự tồn tại khác biệt.

 

Đến cả phu nhân cũng từng , gả cho tiểu hầu gia.

 

Mọi dấu hiệu đó khiến nảy sinh những tâm tư nên .

 

Thế nhưng lúc đây, khi bức họa trong mật thất, gương mặt giống đến bảy tám phần , mới hiểu tại tiểu hầu gia đối đãi với đặc biệt đến .

 

Người trong tranh khoác bộ cung trang tinh xảo cầu kỳ, nụ duyên dáng, đôi mắt long lanh lay động lòng .

 

Ta đại khái đoán đó là ai.

 

Chính là Chiêu Nguyên công chúa đang sủng ái nhất hiện nay.

 

Dẫu ít khi khỏi hầu phủ, nhưng cũng từng thấy các nha khác xì xào bàn tán.

 

Rằng và Chiêu Nguyên công chúa trông giống .

 

Hầu phủ dường như kiêng dè lời đồn , khi họ trừng phạt nặng nề một nhóm nha thích hóng chuyện, ngay cả cũng suýt chút nữa thì vạ lây.

 

Vốn dĩ phu nhân định đem bán , nhưng chính tiểu hầu gia cầu tình để phu nhân giữ .

 

đồng thời, cũng hạn chế cho khỏi phủ.

 

Ta vẫn luôn tưởng rằng tiểu hầu gia đối đãi với đặc biệt là vì trong lòng .

 

Chẳng ngờ là bởi vì... diện mạo giống với Chiêu Nguyên công chúa.

 

Một tiếng "loảng xoảng" vang lên.

 

Ta bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vội vàng dời mắt khỏi bức họa của Chiêu Nguyên công chúa.

 

Tối nay yến tiệc trong cung, tính toán thời gian thì chắc tiểu hầu gia cũng sắp về tới nơi .

 

Ta vội vã lau những giọt nước mắt mặt, nhanh ch.óng bước khỏi mật thất.

 

Đêm nay tiểu hầu gia sai về báo , rằng uống chút rượu ở tiệc, đầu đau như b.úa bổ, bảo nấu sẵn canh giải rượu để đó.

 

Ta nấu xong canh và bưng lên, thấy b.út mực bàn của bừa bộn nên định thu dọn giúp. Không ngờ vô tình chạm giá b.út, khiến cánh cửa mật thất ẩn mật đột ngột mở .

 

Vừa bước ngoài, còn kịp đóng cửa mật thất thì chạm mặt ngay với tiểu hầu gia trở về.

 

Trong lòng khỏi hoảng hốt.

 

"Tiểu hầu gia... , về ."

 

Hai má tiểu hầu gia ửng hồng vì men rượu, ánh mắt mơ màng, thì chậm chạp gật đầu.

 

Ánh mắt dịu dàng đến mức tưởng như thể tan chảy thành nước.

 

Chàng khẽ hé môi, thầm thì như tiếng mê sảng: "Công chúa..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-phu-hoang-thanh/chuong-1.html.]

Tim thắt , chợt nhớ trong bức họa, công chúa mặc một bộ cung trang màu vàng nhạt, mà bộ váy mặc hôm nay cũng là màu vàng nhạt.

 

Chàng... coi thành công chúa mất .

 

Sự thật khiến cảm thấy nghẹt thở.

 

vẫn cố gượng dậy, bước tới chắn tầm mắt của tiểu hầu gia xoay giá b.út.

 

Khi cánh cửa mật thất khép cùng tiếng "két", kéo tiểu hầu gia gần giường, ấn xuống.

 

"Hẳn là tiểu hầu gia mệt , xin hãy nghỉ ngơi sớm ."

 

Ta định rời thì tiểu hầu gia đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay .

 

"Đừng , công chúa điện hạ."

 

Ba chữ "công chúa điện hạ" giống như mũi kim bạc nhọn hoắt đ.â.m sâu tim .

 

Không để kịp vùng thoát, tiểu hầu gia dùng lực kéo mạnh, lôi lòng .

 

Chàng ôm c.h.ặ.t lấy eo , cằm tì lên vai , giọng điệu còn mang theo chút tủi .

 

"Canh giải rượu của ?"

 

Hơi thở nóng hổi của phả lên cổ cảm thấy tê dại cả sống lưng.

 

"Ở bàn, để bưng đến cho ."

 

Tiểu hầu gia dụi dụi cằm vai , ngoan ngoãn đáp: "Được."

 

"Người... mau buông ."

 

"Ta buông."

 

Nói càng ôm c.h.ặ.t hơn.

 

"Người buông tay thì bưng canh giải rượu cho ?"

 

"Vậy uống nữa."

 

Chàng nghiêng đầu cọ cổ , bờ môi mỏng lướt qua khiến làn da dần trở nên nóng rực.

 

"Công chúa điện hạ, nàng thương xót chút nào ."

 

Giọng của tiểu hầu gia ngập tràn vẻ uất ức.

 

Tim đau nhói, mạnh bạo đẩy .

 

"Ta là công chúa!"

 

bỗng cuống cuồng cả lên, lao tới ôm lấy , như khảm c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

"Nàng hãy thương , thương một chút ?"

 

Chàng bắt đầu hôn một cách hỗn loạn.

 

Ta khước từ, vùng vẫy, nhưng rốt cuộc vẫn thể kháng cự nổi.

 

Khi rèm giường buông xuống, bóng dáng của tiểu hầu gia lay động theo nhịp của bức màn, mờ mịt cả đôi mắt .

 

Những giọt nước mắt uất hận nhạt nhòa thấm gối, tiểu hầu gia đột nhiên cúi đầu, hôn giọt lệ nơi khóe mắt , khàn giọng :

 

"Đừng , đừng nữa."

 

"Ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng, xin nàng đừng ."

 

Nửa đêm, nhân lúc tiểu hầu gia đang say giấc nồng, gom hết bạc trong phòng bỏ trốn.

 

Ta đến hầu phủ tì nữ từ năm mười tuổi, luôn tròn bổn phận, chỉ mong một miếng cơm no, từng dám mơ tưởng đến điều gì khác.

 

Chính sự đối đãi đặc biệt của tiểu hầu gia khiến nảy sinh tâm tư nên , thì giờ đây, càng nên tiếp tục ở nơi .

 

Sự đặc biệt của , bao giờ là vì .

 

Hầu phủ tám năm, nắm rõ nơi như lòng bàn tay, dễ dàng tránh thị vệ tuần đêm, lén lút trốn từ cửa nhỏ.

 

Nhìn con đường lớn vắng lặng, nhất thời chút hoang mang luống cuống.

 

Ta giống như con mèo nhỏ nuôi nhốt trong chiếc l.ồ.ng vuông vức, đột ngột thoát , ngắm đất trời bao la , nhất thời kích động, theo bản năng co rụt về trong l.ồ.ng.

 

Ta bấm mạnh lòng bàn tay, nắm c.h.ặ.t ngân phiếu, c.ắ.n răng dậm chân một cái, cắm đầu chạy về phía .

 

Ta mới thèm thế cho công chúa gì đó.

 

Ta mới thèm thất của Tiểu hầu gia.

An Nhu Truyện

 

Ta tuyệt đối cần chút an ngắn ngủi , để đổi lấy bất hạnh cho cả nửa đời !

 

 

Loading...