Chỉ ánh mắt cô là bao giờ đổi, , là càng thêm chấp nhất thì đúng hơn.
Cô nén , trong lòng thầm chế nhạo Tô Nhân Ngọc, đến lúc mà chỉ hôn nhẹ cô một cái.
Hai tay vòng qua cổ , dùng sức kéo xuống, Diệp Tân Ngỗi c.ắ.n lên môi hôn tới.
Tô Nhân Ngọc đáp nụ hôn của cô, cả cơ thể run rẩy vì phấn khích và vui sướng.
Thân thể mềm mại của cô áp sát , một chút ngăn cách, chân thành đối diện .
Anh rời khỏi môi cô, thở hổn hển, nhịn yêu.
Chỉ thấy mặt cô ửng hồng, thở gấp gáp, đôi mắt vốn sâu thẳm giờ đây long lanh ánh nước, quyến rũ vô cùng.
Tô Nhân Ngọc vuốt ve gò má cô, gạt những lọn tóc sang một bên, trong mắt chỉ hình bóng của Diệp Tân Ngỗi.
“A Ngỗi, em thoát khỏi .”
Anh khẽ thốt câu đó, đột ngột c.ắ.n lên môi cô, quấn quýt rời.
Không khí trở nên cực kỳ nóng bỏng và ám , trong phòng chỉ bật một dãy đèn nhỏ mờ ảo, ánh sáng vàng vọt bao trùm phòng ngủ, lờ mờ chiếu rọi hai bóng hình đang quấn quýt lấy .
Tư Ngâm đợi trong xe lâu, lâu đến mức trái tim đau đến c.h.ế.t lặng.
Trời tối mịt, gần như đường qua .
Đã đến nửa đêm nhưng Tân Ngỗi vẫn xuống, cũng về nhà.
Tư Ngâm bao hy vọng tin nhắn đó là giả nhưng , đó là thật.
Không tin tin nhắn lạ đó, mà là , vốn thể ngăn cản sự qua của Tô Nhân Ngọc và Diệp Tân Ngỗi.
Anh cũng , Tô Nhân Ngọc sẽ từ bỏ Tân Ngỗi.
Thế nhưng trong lòng vẫn tự lừa dối , hy vọng Tân Ngỗi chỉ là chuyện khác.
Cho đến bây giờ, cuối cùng cũng nhịn mà nhắn tin cho Diệp Tân Ngỗi, hỏi cô khi nào về nhà.
Quả nhiên, cô trả lời .
Bàn tay cầm điện thoại đột nhiên siết c.h.ặ.t, Tư Ngâm chằm chằm cổng lớn của khách sạn, trong đầu khỏi hiện lên cảnh tượng hai quấn quýt lấy .
Ánh đèn đường chiếu cửa kính xe, qua sự phản chiếu, Tư Ngâm thấy biểu cảm của lúc .
Anh đưa tay , ngón tay chạm tấm kính lạnh lẽo, tựa như tâm trí , lạnh buốt thấu xương.
“Cốp!”
Tư Ngâm đ.ấ.m một cú cửa kính xe, tấm kính vang lên một tiếng trầm đục.
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, mỗi hít thở đều như d.a.o cắt, dường như khí cũng đang chế nhạo sự bất lực của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-77.html.]
Ngay đó, như bừng tỉnh, buông thõng tay một cách vô lực, mặc kệ mu bàn tay đầy vết m.á.u, thành tiếng.
Nước mắt lăn dài má, trông vô cùng t.h.ả.m hại, một lúc lâu , mới nức nở thành tiếng.
“Tân Ngỗi.”
“Tân Ngỗi.”
“Tân Ngỗi...”
Tư Ngâm gọi tên cô hết đến khác, mong rằng cô thể đột nhiên xuất hiện bên cạnh nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng.
Rõ ràng vị hôn thê ngã vòng tay em nhưng thể gì, thể ngăn cản, dám ngăn cản.
Anh bất giác nghĩ đến cảnh tượng đây Diệp Tân Ngỗi trơ mắt và Tống Giai Âm ở bên , nếu Tân Ngỗi thật sự yêu , lúc đó cô chịu đựng nỗi đau đớn đến nhường nào?
Chắc chắn còn đau khổ hơn bây giờ nhiều nhỉ?
Nhận điều , Tư Ngâm một thoáng may mắn, may mắn vì Tân Ngỗi yêu .
Nếu , lúc đó cô sẽ suy sụp và đau khổ đến mức nào.
Đến lúc , Tư Ngâm vẫn còn quan tâm đến cảm xúc của Diệp Tân Ngỗi, nếu Diệp Tân Ngỗi thật sự là nguyên chủ, chắc hẳn đau lòng lắm .
Tiếc là nguyên chủ còn nữa và mà Tư Ngâm yêu, cũng là Diệp Tân Ngỗi ban đầu.
...
Lúc Diệp Tân Ngỗi tỉnh dậy, Tô Nhân Ngọc tỉnh một lúc.
“Chắc là Tư Ngâm .”
Thèm mala quá
Cô đột nhiên một câu.
“Ừm, , thành thật.”
Tô Nhân Ngọc ôm cô cọ cọ, giọng điệu lười biếng.
“Không , sẽ giải quyết, còn về Tư Ngâm, em cũng cần lo lắng.”
Tô Nhân Ngọc là đạo đức nhưng cần đạo đức mà thể ở bên yêu, cần đạo đức gì.
Hơn nữa giới hạn đạo đức của tên Tư Ngâm đó cũng cao cho lắm.
Tư Ngâm canh ở khách sạn cả đêm, cuối cùng cũng thấy Tô Nhân Ngọc và Diệp Tân Ngỗi cùng bước .
Hai , đặc biệt là Tô Nhân Ngọc, cả toát lên một vẻ rạng rỡ khác hẳn.
Hình ảnh mà tưởng tượng trong lòng vô , cho đến khi tận mắt chứng kiến, vẫn đau đớn tột cùng.
Đặc biệt là khi thấy Tô Nhân Ngọc hôn lên trán Diệp Tân Ngỗi, Tư Ngâm chỉ cảm thấy như sắp phát điên, bất chấp tất cả mà lao đ.ấ.m cho tên vô liêm sỉ Tô Nhân Ngọc một trận.