"Một như em, tại thích chứ?"
"Tống Giai Âm mới là thích ? Em phá hoại tình cảm của hai , em mới là thứ ba, ?"
Những câu hỏi hoang mang của cô liên tiếp xuất hiện, như đang hỏi Tư Ngâm, như đang hỏi chính .
Đôi tay ôm cô của Tư Ngâm khựng , vô tận sự tự trách ùa lòng. Anh hiểu rằng, chính sự xa cách của khiến cô những suy nghĩ tự nghi ngờ bản .
Anh buông tay , cúi đầu thấy vẻ mặt bối rối của cô, hai tay nâng mặt cô lên, đối diện với đôi đồng t.ử của cô, nghiêm túc hơn bao giờ hết:
"Ban đầu ghét em vì em im lặng, luôn lén ."
"Cho đến khi chúng chính thức tiếp xúc, mới phát hiện em như nghĩ."
"Em tâm tư nhạy cảm nên thể kịp thời nhận cảm xúc của để an ủi . Em tính cách , chuyện tuy nhỏ nhẹ nhưng đối với bạn bè vô cùng dịu dàng. Em lên đáng yêu, mỗi thấy em , luôn nhịn mà theo."
"Anh nhiều lý do thể hết để thích em nhưng là như ."
"Khi thừa nhận thích em mới hiểu, cho dù em , cho dù em ôm ác ý tiếp cận Tống Giai Âm, cho dù em tâm tư đen tối, vẫn thích em, bởi vì dù là em em , đều là em!"
"Tân Ngỗi, sẽ dùng hành động để thể hiện sự xin của ."
"Em cần sợ sẽ lòng, sẽ cho em hết tài sản tên , nếu thật sự ngày đó, em cứ tìm g.i.ế.c là ."
Nghe lời , ánh mắt cô một tia sáng, đồng t.ử bắt đầu tập trung.
"Em..."
Cho dù Tư Ngâm thật lòng đến , cô vẫn sợ hãi.
Giống như Tư Ngâm sợ hãi lo lắng tình cảm của cô là giả dối, bây giờ cô cũng lo lắng tất cả những điều chỉ là bong bóng, chọc một cái là vỡ.
"Xin , em nghĩ một như em, nên đến gần ."
Lời của Tư Ngâm chạm đến Diệp Tân Ngỗi nhưng bây giờ cô lùi bước hơn.
Một ghét bạn, đột nhiên với bạn rằng, thích bạn, kỳ lạ ?
"Chú cho em tiền tiêu vặt, những gì em nhận đủ nhiều ."
Đã nghĩ đến việc Diệp Tân Ngỗi sẽ từ chối nhưng khi khoảnh khắc thực sự đến, trong lòng Tư Ngâm vẫn vô cùng khó chịu.
Lý do cô từ chối là vì kháng cự sự tiếp cận của , mà là vì cô đang nghi ngờ ý nghĩa tồn tại của chính .
Rõ ràng đang ôm c.h.ặ.t lấy cô nhưng cảm thấy cô cô đơn đến thế, như thể một bước trong bóng tối, ánh sáng, đồng hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-66.html.]
, cho dù mất sớm, cho dù bố quanh năm bận rộn công việc, lo lắng về cuộc sống, sống trong lo sợ mỗi ngày.
Anh tưởng cô đơn nhưng thực , cô đơn nhất từ đầu đến cuối chính là Diệp Tân Ngỗi.
Đáng buồn nhất là, rõ ràng cô còn sống nhưng hề yêu thương cô.
"Xin , xin ..."
Tư Ngâm lặp lặp , để cứu vãn Diệp Tân Ngỗi.
Lời đôi khi là v.ũ k.h.í sắc bén nhất, đôi khi vô dụng đến thế.
Anh chỉ thể lặp lặp những lời vô dụng, để cố gắng khiến Diệp Tân Ngỗi yên tâm.
Không nghĩ điều gì, đột nhiên buông tay đang ôm cô , "bịch" một tiếng quỳ xuống.
Diệp Tân Ngỗi cảnh cho sững sờ, cô lùi mấy bước, khi hồn liền tiến lên đỡ Tư Ngâm dậy.
"Đừng , , em em ..."
"Sao thể chứ? Tân Ngỗi!"
Tư Ngâm đột nhiên đổi thái độ, như hạ quyết tâm gì đó, khàn giọng cắt ngang lời cô:
"Đừng những lời lừa dối khác nữa ?"
Anh ngẩng đầu, đôi mắt màu nhạt kiên định cô.
"Rõ ràng em nghĩ như !"
Diệp Tân Ngỗi một thoáng ngỡ ngàng, ngay cả Tô Nhân Ngọc cũng hiểu, tại Tư Ngâm đột nhiên tức giận, xin chấp nhận, chịu nổi ?
Cô im lặng một lúc, buồn bã : "Vậy đến tận bây giờ vẫn chịu tin em?"
Tư Ngâm trả lời, mà bắt đầu về một chuyện khác.
"Thật , đầu tiên Tề Huyên hắt nước em, mơ hồ cảm thấy gì đó kỳ lạ."
Thèm mala quá
"Chỉ là hèn, luôn dùng cái cớ coi em là em gái để lừa dối chính ."
Anh tự giễu một tiếng, tát mạnh mặt một cái, gò má lập tức đỏ ửng lên.
"Còn một lý do nữa vì Diệp Ngữ Lâm là tình nhân của ông già nên vô thức cảm thấy ở bên em là phản bội , là về phía ông già."
"Cho nên luôn kìm nén tình cảm của , xa lánh em."