Tuyệt phẩm hào môn: Em gái kế của thiếu gia - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:50:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những giọt nước mắt đau khổ lăn dài má, rơi xuống thành tiếng, đôi vai thể kìm mà run lên, cổ họng đau rát, khiến gần như thể kìm nén tiếng nức nở.

 

"Con , cô đơn, giống như con, khao khát thật lòng quan tâm , con cũng khao khát tương tự."

 

"May mắn là, đó xuất hiện, tiếc là con."

 

"Tuy ghét Tống Giai Âm vì cô cướp mất nhưng thích cô , nếu cô thể khiến hạnh phúc, con bằng lòng rút lui."

 

"Con lời , bà chắc chắn sẽ hận em lắm nhưng con thể phá hoại hạnh phúc của ."

 

"Nếu ai đó định sẵn nên hạnh phúc, đó nhất định là con, dù ... con từ đến nay đều là một sự tồn tại mong đợi."

 

Tư Ngâm và Tô Nhân Ngọc thấy những lời tự ghét bỏ của cô, trái tim run lên. Họ chỉ thể qua lời của cô để cảm nhận sự cô đơn và tuyệt vọng của cô nhưng đời sự đồng cảm thực sự, những gì họ cảm nhận chỉ là một phần nhỏ trong nỗi đau của cô.

 

"Không , như em !"

 

Tư Ngâm thể kìm nén nỗi đau và sự bi thương, lao đến cắt ngang những lời tự ghét bỏ của cô.

 

Diệp Tân Ngỗi đầu , thấy Tư Ngâm mặt đẫm lệ, mở to mắt, thể tin nổi .

 

"Anh?"

 

Cô khẽ gọi Tư Ngâm, khi hồn đột nhiên im bặt.

 

"Xin , em chỉ vô thức gọi như ..."

 

"Xin , xin , là của , đều là của ."

 

Tư Ngâm run rẩy , lao đến ôm chầm lấy cô, một đôi tay siết c.h.ặ.t lấy cô, như thể sợ cô sẽ biến mất.

 

"Tân Ngỗi, quan tâm em mà, quan tâm em, quan tâm đến nước mắt của em, quan tâm đến sự cô đơn của em, quan tâm đến sự tồn tại của em, em là một sự tồn tại cũng cũng !"

 

"Tất cả đều là của , là tự khó , là chịu thừa nhận tình cảm của dành cho em, là luôn đang tổn thương em."

 

Nói đến đây, giọng nghẹn ngào, nước mắt thấm ướt vai áo cô.

 

Tư Ngâm gì để cô tha thứ cho , tổn thương chính là tổn thương, mãi mãi thể bù đắp .

Thèm mala quá

 

"Xin , xin ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-65.html.]

Anh chỉ thể lặp lặp lời xin nhưng đột nhiên hiểu , ba chữ "xin ", là thứ vô dụng nhất.

 

Diệp Tân Ngỗi những lời xin của Tư Ngâm, phản ứng thế nào, đúng hơn là cô cảm thấy hoang mang.

 

Quay đầu Tô Nhân Ngọc cũng đang đỏ hoe mắt, cô im lặng, một lúc , cô vỗ nhẹ lưng Tư Ngâm.

 

"Không , , em , em sẽ bao giờ trách ."

 

"Đối với em, là một sự tồn tại thể đến gần, thể ở chung một nhà với , em vui ."

 

Đây là suy nghĩ chân thật nhất của nguyên chủ. Cô lớn lên trong khu ổ chuột, vốn cả đời cũng thể đến gần một như Tư Ngâm, cho nên thể ở cùng nhà với Tư Ngâm, cô mãn nguyện .

 

Nghe , Tư Ngâm càng to hơn, đôi tay ôm cô ngừng siết c.h.ặ.t.

 

"Tân Ngỗi, là mới xứng đáng tình yêu của em, sự quan tâm hết lòng của em."

 

"Xin , là của nhưng em ai quan tâm, quan tâm, Nhân Ngọc quan tâm, Thôi Nhiên Nhiên quan tâm, ngay cả tên ngốc Hạ Hạc đó cũng quan tâm."

 

"Đừng suy nghĩ như nữa, Tân Ngỗi."

 

Tư Ngâm giỏi ăn , càng từng lời yêu thương, chỉ thể dùng những lời lẽ vụng về để suy nghĩ thật lòng của .

 

"Hôm đính hôn say, lúc em , dùng sự tức giận để che giấu niềm vui sâu thẳm trong lòng. Dù nghĩ đến việc đuổi em ngoài nhưng sẽ , tuyệt đối ."

 

Anh từng sẽ đuổi Diệp Tân Ngỗi khỏi nhà họ Tư nhưng bao giờ nghĩ đến ngày cô thật sự còn tồn tại.

 

Nếu thật sự ghét cô đến , sớm đuổi cô , chứ tự dọn ngoài ở, càng đêm giao thừa vội vàng trở về nhà họ Tư.

 

"Anh thích em, yêu em, chỉ là thừa nhận lòng, càng sợ hãi tấm chân tình lừa dối, phụ bạc."

 

" những điều đó so với việc mất em, chẳng là gì cả!"

 

"Về với , Tân Ngỗi!"

 

"Cho dù em còn thích , thậm chí ghét , xin em đừng ghét chính bản !"

 

Diệp Tân Ngỗi bao giờ Tư Ngâm những lời . Rõ ràng cô nên cảm thấy vui vẻ, càng nên cảm thấy vui mừng nhưng lúc , cô do dự, sợ hãi nhiều hơn.

 

"... em thật sự xứng đáng để thích ?"

 

 

Loading...