Tuyệt phẩm hào môn: Em gái kế của thiếu gia - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-03-13 18:50:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai lên đường đến nghĩa trang Vạn An, tâm trạng đều .

 

Không ai Diệp Tân Ngỗi một quá khứ như , cô cũng từng kể với ai. Tư Ngâm bây giờ mới hiểu, tại đầu tiên Diệp Tân Ngỗi đến nhà họ Tư bộ dạng rụt rè im lặng như .

 

Là hoang mang, là sợ hãi, là lạc lõng.

 

Người gác cổng nghĩa trang là một ông cụ. Tư Ngâm miêu tả ngoại hình của Diệp Tân Ngỗi cho ông, hỏi ông từng gặp .

 

"Cô bé chút ấn tượng, năm nào cô cũng đến đây viếng mộ, nào cũng ở cả ngày."

 

"Cô mới lâu, , về phía , rẽ ở góc, các sẽ thấy cô ."

 

"Vâng, cảm ơn ông ạ."

 

Tư Ngâm lịch sự cảm ơn, cùng Tô Nhân Ngọc theo hướng ông cụ chỉ.

 

Đi một lúc, hai thấy Diệp Tân Ngỗi mặc một bộ đồ trắng đang quỳ mộ. Trên bia mộ một tấm ảnh ố vàng, màu sắc phai nhạt khiến thể phân biệt khuôn mặt họ nhưng vẫn thể lờ mờ đó là một tấm ảnh chụp chung.

 

Trước mộ đặt một ít trái cây, một bó hoa tươi.

 

Tư Ngâm và Tô Nhân Ngọc ai gì, ăn ý tiến lên phiền cô.

 

"Ông ngoại, bà ngoại, con đến thăm hai đây."

 

Giọng trầm thấp của Diệp Tân Ngỗi vang lên, chỉ cất lời, giọng cô kìm mà nghẹn ngào.

 

"Con nhớ hai lắm!"

 

Diệp Tân Ngỗi tấm ảnh bia mộ, nước mắt lập tức tuôn rơi.

 

"Vốn tưởng năm nay thể đưa đến thăm hai nhưng con hỏng chuyện , xin ."

 

"Con cảm thấy mệt mỏi, gặp hai , nhớ món mì tương đen ông , nhớ vòng tay ấm áp của bà."

 

"Hai luôn , con theo hai chịu khổ nhiều , , thật là con liên lụy hai , sự tồn tại của con khiến áp lực cuộc sống của hai ngày càng lớn."

 

"Nếu con tồn tại thì mấy, sẽ ghét con, sẽ rời bỏ hai , hai cũng sẽ sống cuộc sống như ."

 

Nhớ những ngày tháng ông bà ngoại còn sống, dù nghèo khó đến thế nhưng cô bao giờ thấy thỏa mãn. Cô yêu thương, quan tâm, đối với cô, những ngày tháng nghèo khó qua là đau khổ.

 

"Đều là của con!"

 

Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất, như một cơn mưa nhỏ của riêng cô, thể ngừng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-64.html.]

 

Sự của là một trận mưa rào, mà là sự ẩm ướt kéo dài cả đời. Diệp Tân Ngỗi mắc kẹt trong sự ẩm ướt đó, mãi mãi thể thoát .

 

Tư Ngâm và Tô Nhân Ngọc xa, những lời lẩm bẩm nghẹn ngào của cô, trái tim như ai đó siết c.h.ặ.t, đau xót, khiến đau lòng đến tim đập loạn nhịp.

 

Tư Ngâm lao đến giải thích với Diệp Tân Ngỗi, giải thích rằng: như , như cô .

 

tư cách gì chứ?

 

Thèm mala quá

Diệp Tân Ngỗi kể về quá khứ và nỗi nhớ của . Lời cô lộn xộn, câu đôi khi liên quan gì đến câu .

 

Nói một nửa, cô nhắc đến Tư Ngâm:

 

"Lần đầu tiên gặp , con thích . Anh giống như hoàng t.ử trong câu chuyện mà hai kể cho con, trai và kiêu hãnh. Anh giống như ngôi sáng nhất bầu trời, còn con chỉ là một hạt bụi tầm thường mặt đất."

 

"Biết rõ nên đến gần nhưng con vẫn thể kiềm chế ."

 

"Mỗi nhận sự chú ý và đáp của , con thật sự vui, vui đến mức cứ ngỡ đang mơ."

 

"Con ghét Tống Giai Âm, con càng ghen tị với cô . Mỗi thấy và cô mật, con đau lòng đến sắp c.h.ế.t ."

 

Càng , Diệp Tân Ngỗi càng đau lòng. Nói quá nhiều, quá lâu, giọng khàn đặc.

 

"Con như , xa ?"

 

t.h.ả.m, đầy vẻ tự giễu.

 

"Cho nên con trừng phạt, ghét con, ghét đến mức con một cái cũng thấy ghê tởm."

 

"Trong mắt họ, cái móc khóa b.úp bê đó rẻ tiền, thể thấy ở bất cứ nhưng đối với con khác, đó là món quà đầu tiên tặng con, cũng là... món quà đầu tiên con nhận khi hai qua đời."

 

Nhớ cái móc khóa khâu , Diệp Tân Ngỗi mắt đẫm lệ, thậm chí bắt đầu nấc lên.

 

"Hức..."

 

Cô cố gắng kìm nén tiếng nấc nhưng thể nào ngừng , bởi vì cô hiểu rằng, ai quan tâm đến nước mắt của cô, ai quan tâm đến sự cô đơn của cô.

 

Tư Ngâm như sét đ.á.n.h, cả cứng đờ tại chỗ.

 

Anh luôn , món đồ tiện tay tặng, món đồ rẻ tiền như , cô trân trọng đến thế. Cho nên hôm đó móc khóa giật đứt, cảm xúc của cô mới kích động như .

 

tự trách và hối hận nhưng cũng thể nào bù đắp nỗi đau và sự bi thương của cô.

 

 

Loading...