"Không cần , em khẩu vị."
Diệp Tân Ngỗi từ chối, Tô Nhân Ngọc an ủi cô nhưng cảm thấy bất lực.
"Không , sẽ luôn ở bên em."
Tô Nhân Ngọc đột nhiên đưa tay vuốt ve má cô. Vẻ mặt dịu dàng và nghiêm túc, như thể đang đối xử với báu vật quý giá nhất đời.
"Dù thế nào nữa, em sẽ bao giờ một ."
Anh là nam phụ trong phim bi tình, sẽ tranh giành tình cảm của cô, chứ đời nào tác thành cho cô và khác.
Diệp Tân Ngỗi cúi đầu , như thể thấy lời .
Tô Nhân Ngọc thất vọng, mà ngược , càng thêm tràn đầy ý chí chiến đấu.
Lễ đính hôn diễn suôn sẻ. Diệp Tân Ngỗi trong góc, ánh mắt dán c.h.ặ.t Tư Ngâm, đôi mắt vô hồn, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Thấy Tư Ngâm uống nhiều rượu, thậm chí Tống Giai Âm bắt đầu dìu , cô thời cơ đến.
"Tân Ngỗi?"
Tô Nhân Ngọc khẽ gọi cô. Diệp Tân Ngỗi hồn, đầu Tô Nhân Ngọc.
"Anh bằng lòng giúp em ?"
Nhận thấy ánh mắt của cô, trong lòng dâng lên một dự cảm lành nhưng vẫn :
Thèm mala quá
"Yêu cầu của em, sẽ từ chối."
"Tư Ngâm say , giúp em dìu phòng ?"
Đồng t.ử Tô Nhân Ngọc co , lập tức hiểu cô định gì.
Vị đắng lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c, đau đến mức lúc đầu óc trống rỗng. Mãi mấy giây , mới khô khốc :
"Tân Ngỗi, em nghĩ kỹ ?"
"Ừm."
Nhận câu trả lời chắc chắn của cô, Tô Nhân Ngọc nghẹn thở, trong lòng do dự đấu tranh một hồi lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.
Nếu thể khiến Tân Ngỗi thỏa mãn, sẽ .
Dù thì, sẽ như cái bóng của cô, mãi mãi ở bên cạnh cô, cho dù, đó là quyết định đơn phương của .
Tô Nhân Ngọc cụp mắt xuống, đè nén sự u ám trong mắt và những suy nghĩ điên cuồng trong đầu.
Một lúc , Tô Nhân Ngọc tới, đỡ cho Tư Ngâm vài ly rượu, đó gì với Tống Giai Âm mà dìu Tư Ngâm về phía thang máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-56.html.]
Anh kín đáo liếc về phía Diệp Tân Ngỗi, cô liền giả vờ say, chào Diệp Ngữ Lâm một tiếng nghỉ.
Dù Tống Giai Âm chút yên tâm nhưng Diệp Ngữ Lâm che chắn và lôi kéo, cô cơ hội chăm sóc Tư Ngâm.
Tô Nhân Ngọc dìu Tư Ngâm phòng. Trong căn phòng tối om, thở dài một nặng nề. Tư Ngâm định hỏi chuyện gì, cánh cửa đóng .
Tư Ngâm cảm thấy Tô Nhân Ngọc chút kỳ lạ.
Anh chút say nhưng say. Do thói quen cá nhân, thích say xỉn nên giả vờ say.
Ngửi thấy mùi rượu , nhíu mày ghê tởm. Vừa định dậy bật đèn thì thấy tiếng cửa mở.
Vốn tưởng là Tô Nhân Ngọc nhưng qua ánh đèn bên ngoài, thấy một chiếc váy dài màu đen.
Trong đầu vô thức đến là ai, nhắm mắt , cô định gì.
Diệp Tân Ngỗi cởi giày, về phía giường, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Bật chiếc đèn bàn nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp sáng lên, cô thấy Tư Ngâm đang ngủ say.
Lúc ngủ trông ngoan ngoãn vô cùng, khác với vẻ lạnh lùng thường ngày. Cô ngắm , nỡ rời mắt.
Tư Ngâm đang giả vờ ngủ cô định gì, chỉ khi bật đèn cô luôn động tĩnh gì. Trong lòng nghi ngờ chút bất an, khiến mở mắt , chất vấn cô định gì.
Nệm giường đột nhiên lún xuống, một mùi hương thoang thoảng xen lẫn chút men rượu tiến gần. Tư Ngâm cố gắng giữ bình tĩnh.
Lúc , bộ não chút chậm chạp vì men rượu đột nhiên phản ứng , cô đến đây để gì.
Tô Nhân Ngọc thể giúp cô ư?
Trong lòng Tư Ngâm lo giận. Chưa kịp nghĩ gì khác, cảm nhận những ngón tay mềm mại của cô đang nhẹ nhàng vuốt ve .
Trán, lông mày, mắt, sống mũi, môi, từng nơi một đều cô nhẹ nhàng lướt qua. Động tác của cô dịu dàng đến thế, mang theo vẻ cẩn trọng, dường như sợ tỉnh giấc.
"Anh, em sẽ với ."
Tư Ngâm thấy giọng khàn khàn của cô vang lên, như đang tự với , như đang giải thích với :
"Nếu thật sự bỏ t.h.u.ố.c , sẽ bao giờ tha thứ cho em ?"
Trong lòng giật , kịp suy nghĩ nhiều cô tiếp:
"Nói cũng đúng, , ghét em ."
"Tại ? Tại ghét em như thế?"
Giọng bối rối và đau buồn của cô ngừng vang lên, như thể những thắc mắc kìm nén từ lâu cuối cùng cũng hỏi mặt đó, chỉ là chắc chắn sẽ nhận câu trả lời.
" mà, em bao giờ lừa dối ."