Thích một là một cảm giác kỳ diệu, đặc biệt là đối với bao giờ rung động như Tô Nhân Ngọc.
Chỉ cần đến gần đối phương, trong lòng liền dâng lên niềm vui sướng vô hạn, chỉ cần thấy nụ của đối phương, trong lòng liền tràn ngập hạnh phúc.
“Hội trưởng Tô.”
Thôi Nhiên Nhiên quen với việc , chào một tiếng, sang với Diệp Tân Ngỗi:
“Tân Ngỗi, tớ đây, hai cứ từ từ nhé.”
Cô kỳ đà cản mũi giữa hai , mỗi bên cạnh Diệp Tân Ngỗi, cô cảm thấy thể ánh mắt của Tô Nhân Ngọc g.i.ế.c c.h.ế.t.
Thấy Thôi Nhiên Nhiên hiểu chuyện như , nụ môi Tô Nhân Ngọc càng thêm sâu.
“Để cầm giúp em.”
Tô Nhân Ngọc chủ động nhận lấy chiếc túi đồng phục của Diệp Tân Ngỗi, Diệp Tân Ngỗi từ chối.
Phớt lờ những ánh mắt mơ hồ của những khác, cùng cô khỏi tòa nhà dạy học.
“Ngày mai là sinh nhật của .”
“Em , em chuẩn quà cho .”
Khoảng cách giữa hai quá nửa mét, Tô Nhân Ngọc thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng cô, nhịn mà đầu cô.
Góc nghiêng tinh xảo hiện mắt, chiếc kính khiến cô thêm vài phần đáng yêu nhưng che lấp ngũ quan xinh của cô.
Từ góc độ , thấy hàng mi dài của cô, sống mũi cao và đôi môi hồng nhuận.
Dường như cảm nhận ánh mắt của , cô đầu , ngước mắt lên đối diện với đôi mắt của .
Đôi đồng t.ử sâu thẳm của cô, qua lớp kính thẳng , dường như bóng dáng của , dường như gì thể tồn tại trong đó.
“Bịch bịch...” “Bịch bịch...”
Tim Tô Nhân Ngọc bất ngờ đập nhanh.
“Cái đó, ngày mai đến đón em nhé?”
Anh đầu , cố gắng kiềm chế nhịp tim của , trong lòng chút khinh bỉ bản , từng thấy mỹ nữ ?
“Tại ?”
Thấy cô hề động lòng, vẻ mặt mềm , hai tay chắp động tác cầu xin:
“Ngày mai là sinh nhật của mà, em đến .”
Diệp Tân Ngỗi nghi ngờ một cái, cuối cùng vẫn đồng ý.
Sáng hôm , Tô Nhân Ngọc đúng hẹn đến.
Tư Ngâm xuống lầu thấy Tô Nhân Ngọc trong phòng khách nhà , tưởng hoa mắt.
Đến gần hơn, mới phát hiện ảo giác.
“Sao đến đây?”
Tưởng đối phương đến đợi , Tư Ngâm cạn lời:
“Sáng sớm tinh mơ, nhiều năng lượng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-42.html.]
“Được , rửa mặt nhanh đây.”
Thèm mala quá
“Không cần, cứ từ từ, đến đợi .”
Tô Nhân Ngọc ngẩng đầu lên đáp.
Bước chân Tư Ngâm khựng , trong lòng đột nhiên dâng lên một ngọn lửa giận nhưng từ mà .
Đang định hỏi gì đó, cầu thang truyền đến tiếng bước chân, cứng đờ, bất giác về phía đó.
Sau khi cãi , họ còn gặp mặt trực tiếp nữa. Tư Ngâm sẽ chủ động tránh mặt, Diệp Tân Ngỗi sợ tức giận, cũng như .
“Em đến .”
Tô Nhân Ngọc dậy, giọng mang theo tiếng .
Thấy Tư Ngâm, cả Diệp Tân Ngỗi như đông cứng , dám về phía .
Cảm nhận bầu khí lúng túng, Tô Nhân Ngọc đẩy đẩy Tư Ngâm, nhỏ giọng :
“Tư Ngâm, , và Tân Ngỗi ngay đây.”
Từ góc độ cá nhân mà , thấy hai hòa giải vì Diệp Tân Ngỗi thích Tư Ngâm đến mức nào, đều thấy cả.
Còn , chắc chắn rốt cuộc Tư Ngâm tình cảm gì với Diệp Tân Ngỗi.
Dù Tư Ngâm miệng chỉ xem là em gái nhưng mà, thật sự chỉ xem là em gái ?
Nhìn bạn cứng đờ cả , đôi mắt Tô Nhân Ngọc sâu thẳm, trông vẻ lạnh lùng.
Anh sẽ hại Tư Ngâm nhưng tình cảm là cần tranh giành.
Dù thì Tư Ngâm bây giờ ghét Tân Ngỗi mà, đúng ?
Tư Ngâm nhấc chân rời , mắt xuống, hề liếc về phía cầu thang.
Đợi Tư Ngâm , Tô Nhân Ngọc chủ động về phía Diệp Tân Ngỗi, thấy cô vẫn ngây bóng lưng Tư Ngâm, bước lên, che khuất tầm của cô.
“Hoàn hồn thôi.”
Ánh mắt của cô khiến lòng Tô Nhân Ngọc chua xót, nếu cô thể dùng ánh mắt , thì bao?
Diệp Tân Ngỗi hồn: “Đi thôi.”
...
Ăn xong bữa trưa ở ngoài, khóe miệng Diệp Tân Ngỗi giật giật, chút cạn lời.
“Vậy là đưa em đến đây để tạo hình?”
“Ở nhà cũng , nhất định ngoài hành hạ em?”
Thấy vẻ mặt oán giận của cô, Tô Nhân Ngọc bật : “Vì chuẩn lễ phục từ sớm nên là đầu tiên tận mắt thấy em mặc nó.”
“Nếu em đến thì , chẳng chuẩn vô ích ?”
“Không đến cũng , em thể đến tham dự tiệc sinh nhật của , vui .”
Tô Nhân Ngọc thật, mặc dù nếu cô đến sẽ thất vọng.