...
Ngày hôm , Diệp Tân Ngỗi dậy từ sớm, ở phòng khách đợi Tư Ngâm.
Thấy bóng dáng Tư Ngâm xuống lầu, cô nở một nụ : “Anh.”
Nghe thấy giọng cô, bước chân Tư Ngâm khựng .
Nụ ngọt ngào đáng yêu ngày thường, giờ đây trong mắt kinh tởm đến thế.
“Cút.”
Vẻ mặt đầy ghê tởm, như thể thấy thứ gì đó bẩn thỉu, còn sự dịu dàng như ngày nào.
“Anh?”
Diệp Tân Ngỗi kinh ngạc , tưởng nhầm.
“Đừng gọi là , ghê tởm đến mức nôn.”
Diệp Tân Ngỗi ngây , hốc mắt lập tức ngấn đầy nước mắt, hoang mang kinh hãi.
“Anh, em sai điều gì khiến tức giận ?”
Tư Ngâm quan tâm đến cô như thường lệ, mà càng cảm thấy tức giận hơn, thậm chí còn cảm thấy vô cùng nực .
Diễn xuất của cô, thật sự quá , nước mắt đến là đến.
Nếu những lời của cô ngày hôm qua, bây giờ chắc đau lòng .
Tư Ngâm nhếch lên một nụ mỉa mai, dành cho Diệp Tân Ngỗi, cũng dành cho chính .
“Cô thật sự ghê tởm, còn lượn lờ mặt nữa thì cút khỏi nhà họ Tư !”
Diệp Tân Ngỗi mở to mắt, trái tim đột nhiên thắt , như một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, khiến thở nổi.
Thèm mala quá
Tầm nước mắt mờ , cô hiểu tại chuyện đột nhiên trở nên như . Cô giải thích, hỏi tại nhưng ánh mắt chán ghét của Tư Ngâm cho sững sờ.
Cô chỉ thể bóng lưng Tư Ngâm ngày một xa dần, ngây ngốc tại chỗ, hoang mang và vô định.
...
Diệp Tân Ngỗi thất thểu đến trường, Thôi Nhiên Nhiên thấy cô phát hiện điều .
Cô cũng về chuyện Diệp Tân Ngỗi phát điên trong thư viện, đ.á.n.h Tống Giai Âm hôm .
“Tân Ngỗi, chứ?”
Nhìn thấy hốc mắt đỏ của cô, Thôi Nhiên Nhiên lo lắng vô cùng.
Diệp Tân Ngỗi im lặng về chỗ, phớt lờ ánh mắt dò xét của các bạn học. Đối mặt với Thôi Nhiên Nhiên đang quan tâm , cô .
mở miệng, cô kìm mà .
Diệp Tân Ngỗi cố nén những giọt nước mắt sắp trào nữa, lắc đầu.
Cô , Thôi Nhiên Nhiên cũng sẽ hỏi nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-31.html.]
Cả buổi sáng, Diệp Tân Ngỗi cứ cúi đầu nhưng cô thể thấy rõ, vạt áo n.g.ự.c Tân Ngỗi ướt đẫm.
Thôi Nhiên Nhiên rõ Tư Ngâm gì với Diệp Tân Ngỗi nhưng để khiến cô đau lòng đến , chắc chắn những lời quá đáng.
Đợi đến lúc tan học, Thôi Nhiên Nhiên nỡ cô cứ như .
“Tân Ngỗi, chuyện hôm đó tớ cũng , Tư Ngâm là vì chuyện của Tống Giai Âm mà giận ?”
Thôi Nhiên Nhiên thông minh, thường xuyên ở bên cạnh Diệp Tân Ngỗi nên cô hiểu, Diệp Tân Ngỗi thích Tư Ngâm.
“...Tớ .”
Im lặng một lúc lâu, giọng khàn đặc của Diệp Tân Ngỗi vang lên.
“Vậy thì rõ với Tư Ngâm , cứ mãi thế .”
Thế nhưng, thấy lời , Diệp Tân Ngỗi như kích động, giọng cô đột nhiên lớn lên, xen lẫn sự hoảng loạn và sợ hãi:
“Không !”
Thấy Thôi Nhiên Nhiên dọa cho giật , Diệp Tân Ngỗi suy sụp xin :
“Xin , Nhiên Nhiên.”
Thôi Nhiên Nhiên hồn, cô lắc đầu, để tâm đến thái độ của Diệp Tân Ngỗi.
“Tớ dám, Nhiên Nhiên, tớ dám.”
Diệp Tân Ngỗi bất lực Thôi Nhiên Nhiên, đôi mắt trong veo ngày thường giờ đây tràn đầy sợ hãi và đau khổ, u ám còn ánh sáng.
“Anh , , nếu tớ... lượn lờ mặt , sẽ bắt tớ cút khỏi nhà họ Tư.”
“Tớ hiểu, , ... đang đùa, ghét tớ, tớ một cái cũng thấy ghê tởm.”
“Huhu... tớ , Nhiên Nhiên, tớ sợ lắm.”
“Tớ ... ... gặp ...”
Diệp Tân Ngỗi năng lộn xộn, đến thở nổi, cả sắp ngạt thở đến nơi.
Cô nỡ rời bỏ tài sản nhà họ Tư, chỉ là nghĩ đến việc bao giờ gặp Tư Ngâm nữa, trái tim như hàng ngàn cây kim thép đ.â.m , sắp khiến cô phát điên.
Lòng Thôi Nhiên Nhiên cũng chua xót theo. Cô , Diệp Tân Ngỗi đơn thuần như cô tưởng.
cô thể cảm nhận , sự tuyệt vọng và sợ hãi hiện tại của cô là giả vờ.
“Cậu, thích Tư Ngâm đến ?”
Thôi Nhiên Nhiên hiểu, tại một thể tình cảm sâu đậm với một khác đến thế.
“Phải, tớ thích , thích đến mức thể kiềm chế bản .”
Diệp Tân Ngỗi nở một nụ thê t.h.ả.m, cô tự giễu:
“Tớ , tớ ghê tởm, tớ giống như một con chuột trong góc tối, dám kỳ vọng nhận sự chú ý của .”
“Tớ thích Tống Giai Âm nhưng tớ cam tâm! Nhiên Nhiên, trơ mắt mật với khác, tớ ghen tị đến phát điên !”