Đây đều là sự đổi mà Diệp Tân Ngỗi mang .
Vậy đây là chuyện chuyện đây?
Anh thật sự chỉ xem Diệp Tân Ngỗi là em gái thôi ?
Cả ngày Diệp Tân Ngỗi thấy bóng dáng Tư Ngâm nhưng Tiêu Thù Liên mặt Hạ Hạc bầm tím một mảng, cô liền hiểu là Tư Ngâm tìm đối phương.
Nói cách khác, Tư Ngâm hẳn cô là như thế nào.
Vậy nên, cả ngày thấy bóng dáng, là thấy cô, là đối mặt thế nào?
Cô rõ suy nghĩ của Tư Ngâm nhưng chắc là sẽ ghét cô nhỉ?
Dù thì cô cũng giả xanh, bắt nạt bạn gái của , , là chỉ cần giả xanh thôi cũng đủ khiến Tư Ngâm tức giận .
Tuy nhiên, khi tan học, thấy Tư Ngâm vững vàng xe, Diệp Tân Ngỗi kinh ngạc là giả.
Đối diện với ánh mắt phức tạp của Tư Ngâm, cô cụp mắt né tránh, dám .
Sau khi lên xe, trong xe là một lặng.
Diệp Tân Ngỗi cúi đầu, hai tay ngoan ngoãn đặt đầu gối, giống như một học sinh phạm đang chờ giáo viên phê bình.
“Sau khi về nhà, cùng đến phòng nghỉ chuyện một lát nhé.”
Tư Ngâm đột nhiên lên tiếng.
Giọng thể là lạnh lùng, khác mấy so với thường ngày, chỉ thêm chút cứng nhắc.
Cả Diệp Tân Ngỗi run lên một cái, dường như đoán sắp gì, cô cúi đầu thấp hơn, lí nhí đáp một tiếng: “Vâng.”
Cô dường như sợ hãi lo lắng, Tư Ngâm bất giác an ủi cô nhưng dừng hành động của .
Anh hành động của gây cho cô ảo giác, là em thì nên tiếp xúc trong giới hạn định.
Trong xe trở về yên tĩnh.
Lúc về đến nhà, Tư Chính và Diệp Ngữ Lâm bất ngờ mặt ở nhà.
Thèm mala quá
Thấy hai cùng về nhà, vui nhất ai khác chính là Diệp Ngữ Lâm.
“Tiểu Ngâm, Tân Ngỗi, hai con về .”
Diệp Ngữ Lâm tới, dịu dàng.
Nhìn thấy Diệp Ngữ Lâm, bước chân Diệp Tân Ngỗi khựng , đó khẽ gọi một tiếng “”.
Tư Ngâm thích Diệp Ngữ Lâm, bao giờ cho bà sắc mặt , chỉ nể mặt Diệp Tân Ngỗi nên vẫn gật đầu coi như đáp .
Thấy , nụ mặt Diệp Ngữ Lâm càng rạng rỡ hơn, thái độ cũng ân cần hơn.
Tư Chính sofa tạp chí, thấy hai về liền chào một tiếng.
Đối với việc quan hệ của hai đứa tiến triển, ông vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-29.html.]
“Chú.”
Diệp Tân Ngỗi ngoan ngoãn gọi Tư Chính một tiếng.
“Ông già.”
Tư Ngâm cũng gọi theo.
Anh thường gọi “bố” mà gọi “ông già”, mặc dù hình tượng của Tư Chính chẳng ăn nhập gì với hai chữ ông già cả.
“Nghe dì Trần , tình cảm của hai em con lên nhiều ?”
Tư Chính đặt tạp chí xuống, mặt mày tươi .
“Tư Ngâm, Tân Ngỗi là em gái, con chăm sóc nó nhiều hơn.”
Lời Tư Chính là diễn.
Ông chọn Diệp Ngữ Lâm trong nhiều nhân tình, ngoài việc bản Diệp Ngữ Lâm ngoan ngoãn , còn một lý do là Diệp Tân Ngỗi.
Diệp Tân Ngỗi là một đứa trẻ ngoan, nếu thể ở bên cạnh Tư Ngâm, cũng thể khiến cô đơn trong căn nhà rộng lớn .
Ông nhận sự thiếu sót của với tư cách là một cha, chỉ là Tư Ngâm ngày một lớn, cần sự quan tâm muộn màng của ông nữa, lẽ cùng trang lứa mới là lựa chọn nhất.
Nghe lời của Tư Chính, Diệp Tân Ngỗi thấp thỏm yên, trả lời.
Ngược , Tư Ngâm gật đầu, vẻ mất kiên nhẫn khi dặn dò.
“Con .”
Nhận câu trả lời của Tư Ngâm, tâm trạng Tư Chính càng thêm vui vẻ.
Người tiếp xúc với Tư Ngâm hàng ngày lẽ sự đổi của nhưng ông lâu lắm mới về nhà một , rõ ràng phát hiện Tư Ngâm trưởng thành hơn.
Ít nhất là chào hỏi khác, đối mặt với lời ông cũng còn thái độ hờ hững như .
Diệp Tân Ngỗi lén Tư Ngâm, thấy biểu cảm của gì khác thường, dường như thật sự lọt tai lời của Tư Chính.
Xem ... Tư Ngâm vẫn ghét cô, lẽ là rõ với cô, chỉ xem cô là em gái gì đó?
Nhìn từ một góc độ khác, Tư Ngâm thật sự để tâm đến cô, nếu sớm trở mặt .
“Được , dì Trần nấu cơm xong , chỉ chờ các con về là ăn thôi.”
Tư Chính dứt lời, những nhận chỉ thị liền lượt dọn thức ăn lên.
Bữa tối , khí , xảy bất cứ chuyện gì bất thường.
Sau bữa tối, công ty của Tư Chính việc, ông .
Ông là một cuồng công việc điển hình nên việc tăng ca đối với ông cũng coi như là một niềm vui.
Diệp Ngữ Lâm thì , mà ở quan tâm Diệp Tân Ngỗi và Tư Ngâm một phen.