Cô thở hổn hển, hung hăng Tống Giai Âm, như ăn thịt .
Nghe lời của Diệp Tân Ngỗi, Tư Ngâm do dự một lúc, nghĩ Diệp Tân Ngỗi sẽ dối nhưng Tống Giai Âm cũng sẽ .
“Tân Ngỗi, em bình tĩnh một chút, Giai Âm thể nào chuyện !”
Tư Ngâm cố gắng xoa dịu cảm xúc của Diệp Tân Ngỗi nhưng cô ngắt lời:
“Chính là cô , !”
Thấy cô lóc t.h.ả.m thiết, trong lòng Tư Ngâm cũng thấy khó chịu nhưng sẽ vì một câu mà nghi ngờ bạn gái . Chuyện càng cần điều tra rõ ràng mới phán xét.
“ thật sự , em gái... Tân Ngỗi, rốt cuộc em ?”
Má Tống Giai Âm sưng lên, gáy cũng đau âm ỉ, đau đến mức nhất thời dám đưa tay lên sờ. cô để tâm đến bản mà quan tâm đến Diệp Tân Ngỗi.
Thấy bạn gái như , trong lòng Tư Ngâm áy náy đau lòng, càng tin rằng cô là như thế.
“Không cô?”
Diệp Tân Ngỗi lạnh, cô lấy từ trong túi chiếc móc khóa điện thoại xé nát.
“Hạ Hạc, quen ?”
“Anh cố tình xé nát cái móc khóa b.úp bê ?”
Hạ Hạc, Tư Ngâm cũng , từng theo đuổi Giai Âm, hai là bạn cùng lớp.
Tống Giai Âm liên tục lắc đầu, nghẹn ngào :
“ và Hạ Hạc hề liên lạc, cũng tại như .”
“ thề bảo chuyện , nếu thật sự liên quan đến , sẽ lập tức thôi học!”
Tống Giai Âm năng đanh thép, vẻ mặt đau buồn chân thành.
“Cô...”
“Đủ !”
Thèm mala quá
Tư Ngâm đột ngột ngắt lời Diệp Tân Ngỗi, đầu cô:
“Chuyện sẽ tìm Hạ Hạc hỏi cho rõ. Anh em chịu ấm ức.”
“ Giai Âm còn ấm ức hơn, em đến đ.á.n.h cô , cô cũng đ.á.n.h trả, còn sợ em hiểu lầm nên cứ giải thích mãi.”
“Tân Ngỗi, em thể nghĩ đây là do Giai Âm chứ?”
Đây là vấn đề mà Tư Ngâm thể hiểu nổi, cho dù Hạ Hạc thật sự là do Tống Giai Âm gọi tới, đối phương cũng đến nỗi ngu ngốc mà là do Tống Giai Âm sai khiến chứ.
“Cô như , chỉ để phá hỏng một cái móc khóa thôi ?”
Sắc mặt Tư Ngâm trông kỳ lạ, cảm thấy hành động của Diệp Tân Ngỗi đều vô lý.
“...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-24.html.]
Diệp Tân Ngỗi im lặng vài giây mới khẽ :
“Vậy nên, nghĩ là em đang dối ?”
“Không , chỉ là nghĩ em hiểu lầm Giai Âm, em nên xin cô .”
Nhìn gò má sưng vù của Tống Giai Âm, Tư Ngâm chút tự trách vì kịp giữ Diệp Tân Ngỗi .
Hơn nữa, Diệp Tân Ngỗi là em gái , trai cũng trách nhiệm.
“Xin ?”
Giọng Diệp Tân Ngỗi cao v.út lên.
“Tân Ngỗi!”
Giọng Tư Ngâm nặng hơn một chút.
“Móc khóa em bao nhiêu cũng thể mua nhưng em với Giai Âm mặt bao nhiêu , em bảo các bạn học khác cô thế nào?”
“Cô là bạn gái , cũng là chị dâu tương lai của em, bao dung với em , em thể đối xử với cô như !”
Diệp Tân Ngỗi những lời của Tư Ngâm cho tan nát cõi lòng. So với câu “chị dâu tương lai”, điều khiến cô đau lòng hơn là nhận tầm quan trọng của chiếc móc khóa đối với cô.
“...Em sẽ xin !”
Đối diện với vẻ mặt tức giận của Tư Ngâm, Diệp Tân Ngỗi mím môi, từ chối xin .
Cô Tống Giai Âm chỉ thấy cô phát điên, cũng hiểu rằng nên bình tĩnh.
Thế nhưng, cô nhịn , đó là món đồ đầu tiên Tư Ngâm tặng cô!
Là... món quà đầu tiên cô nhận khi ông bà ngoại qua đời!
Tư Ngâm dáng vẻ dầu muối ăn của Diệp Tân Ngỗi cho tức giận nhưng vẫn mất lý trí, đỡ Tống Giai Âm từ đất dậy.
“Anh đưa Giai Âm đến phòng y tế, em tự về nhà .”
Giọng lạnh nhạt, dường như chuyện với cô.
“Về nhà suy nghĩ cho kỹ, xem hôm nay sai .”
Tống Giai Âm Diệp Tân Ngỗi đang thất thần, chút lo lắng:
“A Ngâm, là chúng ...”
“Giai Âm, , xử lý vết thương mặt em , sưng lên thế .”
Tư Ngâm thực sự thái độ bướng bỉnh của Diệp Tân Ngỗi cho tức điên. Chỉ cần thái độ của cô đối với Tống Giai Âm hơn một chút, một chút áy náy thôi, cũng sẽ bỏ mặc cô.
Diệp Tân Ngỗi ngơ ngác bóng lưng hai xa dần, khuôn mặt chút biểu cảm khiến khác cô đang nghĩ gì.
Cô phớt lờ những lời bàn tán khe khẽ và những ánh mắt cố ý vô tình của các bạn học xung quanh, chỉ ngây về hướng bóng sớm biến mất.