Tất cả đều tưởng Tiêu Thù Liên vì Tư Ngâm mới nhắm Tống Giai Âm nhưng bản cô , cô chỉ đơn giản là ưa Tống Giai Âm.
Nếu lý do, thì nhiều.
Một trong đó là, cô từng quan hệ mập mờ với một bạn nam trong lớp nhưng khi Tống Giai Âm đến, bạn nam đó ngày càng thiết với đối phương.
Cuối cùng còn rằng, ngoài gia thế , cô điểm nào bằng Tống Giai Âm.
Từ ngày đó, cô cực kỳ ghét bạn nam và Tống Giai Âm, thỉnh thoảng sẽ nhắm họ.
"Ôi, như nghĩ ."
Thấy Tiêu Thù Liên hiểu lầm, Thôi Nhiên Nhiên chỉ thể giải thích một cách khô khan.
"Sau sẽ ."
Trời ơi, những tin đồn sẽ cho quan hệ của Tân Ngỗi và Tư Ngâm trở nên tồi tệ chứ, Thôi Nhiên Nhiên lo lắng nghĩ.
Sau khi tan học, mỗi những việc khác để .
Tô Nhân Ngọc ngoài việc xử lý một phần công việc của công ty, còn báo cáo của các thành viên trong hội học sinh, giải quyết các vấn đề lớn nhỏ trong trường.
Tư Ngâm hẹn hò với Tống Giai Âm nhưng Tống Giai Âm phần lớn thời gian sách ôn bài, còn cách nào khác, chỉ thể ở bên cạnh cô chơi game.
Còn Tề Huyên, cô về nhà trông em trai nhỏ nên chỉ thể ở nhà ôn bài.
hôm nay Tống Giai Âm định sách, cô kéo tay Tư Ngâm.
"A Ngâm, hôm nay dạo ?"
Thèm mala quá
Tư Ngâm chuẩn sẵn sàng ở trong thư viện mấy tiếng đồng hồ, liền vội vàng đồng ý.
"Vậy thì tuyệt quá !"
"Em cũng ."
Tư Ngâm nở một nụ vui vẻ, thích sách lắm, cứ là buồn ngủ.
Hai ngoài hẹn hò, Diệp Tân Ngỗi chuyện .
Sau khi luyện piano xong, tạm biệt Thôi Nhiên Nhiên, cô lên xe.
Không thấy bóng dáng Tư Ngâm, cô thuận miệng hỏi:
"Chú Vu, trai ạ?"
"Chưa ạ."
"Vâng, cháu đợi ."
Nói xong câu đó, Diệp Tân Ngỗi liền xe đợi .
Thời gian trôi qua, trời dần tối, vốn dĩ cô bắt đầu đợi từ hơn năm giờ, bây giờ gần tám giờ.
Chú Vu qua gương chiếu hậu quan sát Diệp Tân Ngỗi, cô cúi đầu, khiến khác rõ biểu cảm của cô.
"Thiếu gia hôm nay thể việc, ạ."
Bình thường Tư Ngâm xe về nhà đều sẽ thông báo cho chú Vu nhưng hôm nay chơi với Tống Giai Âm ở bên ngoài quá vui nên quên mất chuyện .
Tuy nhiên, trong trường hợp bình thường, bảy giờ, nếu Tư Ngâm đến, chú Vu sẽ lái xe về, đây là điều Tư Ngâm tự với chú Vu.
"Vậy ạ, chúng về thôi."
Diệp Tân Ngỗi khẽ đáp một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-pham-hao-mon-em-gai-ke-cua-thieu-gia/chuong-13.html.]
Mặc dù cô thêm lời nào nhưng chú Vu vẫn cảm nhận sự thất vọng của cô.
"Thiếu gia chắc là bận quá."
Chú Vu khô khan an ủi Diệp Tân Ngỗi một câu.
"Vâng, cháu ."
Vì lịch sự, Diệp Tân Ngỗi đáp lời ông.
Tư Ngâm thể việc gì chứ, công việc của công ty gia đình tham gia, ngoài việc chơi với Tống Giai Âm hoặc Tô Nhân Ngọc và những khác, cũng việc gì khác.
Khi về đến nhà, trời tối hẳn, dì Trần nấu xong cơm một lúc.
Diệp Tân Ngỗi liếc phòng khách, thấy bóng dáng Tư Ngâm.
Cô gì, một lặng lẽ ăn xong bữa tối.
Như ở , Tư Chính mỗi ngày đều bận, ít khi thời gian về nhà, Diệp Ngữ Lâm cũng ít khi về, lẽ là sợ gặp Tư Ngâm sẽ ngại.
Lần cô định đợi Tư Ngâm, cho dù ăn tối, dì Trần cũng sẽ nấu một bữa khác.
Gần ăn xong, Tư Ngâm cuối cùng cũng về.
Từ nụ mặt thể thấy, tâm trạng của lúc .
Thấy Diệp Tân Ngỗi ăn xong, Tư Ngâm vui vẻ chào cô:
"Sao ăn muộn thế?"
Không đợi cô trả lời, lấy điện thoại , đó treo một chiếc móc khóa b.úp bê lông xù, thể thấy là mới mua.
"Đẹp ?"
Diệp Tân Ngỗi ngẩng đầu chiếc móc khóa, là loại mua ở cửa hàng trang sức bình thường, thứ mười mấy đồng, khiến vui như .
Cô thu ánh mắt, nhàn nhạt đáp:
"Đẹp, treo lên cảm giác dễ thương trái ngược."
"Sao em thể dùng từ dễ thương để miêu tả chứ?"
Tư Ngâm nhíu mày, vẻ tức giận nhưng thực tế giọng điệu cao lên để lộ sự thật là tâm trạng .
"Trong mắt em, từ hợp với ."
Nói xong, đợi Tư Ngâm phản ứng, cô đầu với dì Trần:
"Dì Trần, con ăn xong ."
"Vâng."
Dì Trần trả lời, đó Tư Ngâm:
"Thiếu gia, ăn tối ạ?"
"Ăn , dì cần lo cho ."
Trả lời xong dì Trần, còn gì đó với Diệp Tân Ngỗi nhưng thấy cô lên lầu.
"Làm gì , xong lên lầu ."
Anh nhỏ giọng lẩm bẩm, vốn định với cô, ngày mai dẫn cô cùng dạo.