TUYẾT ĐẦU MÙA NĂM ẤY, TA ĐÃ TỪNG YÊU - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-07 16:36:44
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
---
thông báo cho thư ký của đến lấy đồ về.
Qua điện thoại, thư ký khẽ: "Hạ tiểu thư, mấy ngày nay Thẩm tổng cứ nhắc đến cô suốt. Anh vẫn còn yêu cô lắm, chẳng qua nhà họ Thẩm ép buộc chuyện liên hôn gắt quá nên mới hạ sách bảo cô l..m t.ì.n.h nhân. Đó thực sự ý của ."
Cậu dùng từ thận trọng.
cũng giấu nổi vẻ hời hợt trong giọng điệu.
Trong mắt bọn họ, l..m t.ì.n.h nhân kẻ thứ ba bao giờ là chuyện gì đó đáng hổ cả.
"ừ" một tiếng.
" ."
Nghe , thư ký dè dặt hỏi thêm: "Hạ tiểu thư, cô hiểu cho là . Khi nào cô ? thể đón cô—"
ngắt lời : " về."
" và kết thúc từ lâu ."
đấy thôi.
thích dáng vẻ t.h.ả.m hại của chính .
Và cũng bao giờ hối hận.
Vừa dứt lời, thấy đầu dây bên tiếng vật nặng rơi sầm xuống đất.
Rầm một cái.
Giọng khàn đặc và trầm thấp của Thẩm Vô Độ vang lên trong điện thoại:
"Vậy thì cô cút , cút cho thật xa !"
Hóa nãy giờ vẫn luôn ở ngay bên cạnh.
Vẫn cứ trẻ con như .
Lần nào sai cũng đều để thư ký đến thăm dò thái độ của .
, sẽ mủi lòng nữa.
Cúp máy, chiếc áo sơ mi nhét túi rác, đột nhiên về quê một chuyến.
nhớ bố .
"Tối nay con sẽ về đến nơi ạ."
Sau khi lên tàu cao tốc, gọi điện cho .
Mẹ reo lên đầy bất ngờ gọi bố tới, dặn dò : "Ngoan ngoãn, đường cẩn thận nhé, trông chừng ví tiền cho kỹ . Mẹ với bố chờ con ở cửa ga cao tốc."
Nghe , bất giác khổ.
ba mươi hai tuổi , cũng lăn lộn trong giới giải trí suốt mười năm.
Thế mà vẫn cứ dặn giữ túi tiền cho cẩn thận.
Cứ như thể vẫn còn là con bé mười mấy năm , mới rời nhà bước cánh cửa đại học.
Vừa khỏi ga tàu, thấy bố đang ngóng trông ở cửa.
bước tới, liền nắm c.h.ặ.t lấy tay , ngắm một lượt từ xuống , còn bố thì nhanh tay đỡ lấy vali.
Bố ngó nghiêng phía hỏi: "Dao Dao, con về thế ? Vô Độ —"
khựng một chút.
Mẹ liền vỗ bố một cái, giả vờ giận dỗi: "Vô Độ chắc chắn là bận việc . Con gái ông về đến nhà mà ông cứ nhớ đến khác là , kiểu bố như ông hả?"
"Phải , là bố sai ."
Bố vội vã : "Hôm nay bố sẽ món gà xào ớt mà Dao Dao thích nhất để tạ nhé!"
Nhìn thấy trong ánh mắt bố thoáng hiện lên vẻ lo lắng.
mỉm , gật đầu thật mạnh.
Về đến nhà, bố chuẩn cơm nước, còn thì giúp dọn dẹp phòng.
Gọi là dọn dẹp, nhưng thực chất căn phòng của lúc nào cũng sạch sẽ và ngăn nắp.
Con cái lớn khôn rời xa vòng tay gia đình, cha lúc nào cũng lo lắng sẽ vướng chân các con, nên đành gửi gắm nỗi nhớ nhung những điều nhỏ nhặt nhất.
Chẳng hạn như, hết đến khác bước căn phòng cũ mà con từng ở.
Ngồi một chút, ngắm một hồi.
Mẹ mấy định thôi, cuối cùng vẫn hỏi: "Dao Dao, con với Vô Độ cãi ? Có Vô Độ con giận ?"
Mọi xem.
Khi Lưu tỷ nhắc đến chuyện của và Thẩm Vô Độ, chị luôn là đang gây chuyện.
Còn , cảm thấy chắc chắn là của Thẩm Vô Độ.
bận tâm về chuyện tình cảm của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuyet-dau-mua-nam-ay-ta-da-tung-yeu/chuong-3.html.]
Nên chỉ gọn: "Con và chia tay ."
Lúc , tiến gần, kỹ mặt ôm lòng, khẽ : "Dao Dao chắc chắn là bắt nạt ?"
sững .
Khi đàn ông yêu suốt bảy năm từng ý định kết hôn với , .
Khi cướp mất tài nguyên và hợp đồng đại diện, .
Khi dồn hỏi hối hận , cũng chẳng hề rơi một giọt lệ nào.
Bởi vì , lóc chẳng giải quyết gì.
Chỉ trò cho thiên hạ, để chế nhạo mà thôi.
giây phút , khi tựa vòng tay dịu dàng và ấm áp của , những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa , thể nào kiểm soát nổi.
"Con chỉ cảm thấy, lẽ ngay từ đầu con sai ."
Lẽ con nên nhận lời tỏ tình của Thẩm Vô Độ.
Không nên ở bên cạnh .
Không nên mủi lòng để tiếp tục duy trì mối quan hệ bao giải thích về việc kết hôn.
Có lẽ con thực sự sai .
chỉ ân cần lau nước mắt cho , nhẹ nhàng bảo: "Dao Dao , giống như thần tiên hạ phàm đều trải qua kiếp nạn, lẽ Thẩm Vô Độ đối với con chính là một kiếp nạn tình duyên."
"Dao Dao của chỉ mất bảy năm là vượt qua , thấy mừng cho con mới đúng. Vì tin rằng, quãng thời gian sắp tới của con nhất định sẽ luôn thuận buồm xuôi gió."
"Thật ?"
ngẩng đầu lên bà.
Mẹ trả lời mà chút do dự:
An Nhu Truyện
"Tất nhiên ."
Khoảnh khắc , trái tim vốn luôn bất an bấy lâu nay của cuối cùng cũng thả lỏng.
Mọi thứ dần trở nên bình lặng.
"Bố mãi mãi là hậu phương của Dao Dao. Con cứ mạnh dạn bước con đường của , mệt thì cứ về nhà, vòng tay của luôn rộng mở đón con."
Nằm giường, giúp đắp chăn. Trong cơn ngái ngủ, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ buông xuống, phản chiếu lên gương mặt một vẻ dịu dàng vô ngần.
chợt lên tiếng: "Mẹ ơi, ngày mai con ngắm bình minh."
Mẹ đưa tay vén lọn tóc xõa tai , khẽ gật đầu.
"Được."
"Bố sẽ cùng con."
Vâng.
Bố đều ở đây cả.
Thế thì quá .
Vừa tỉnh dậy, bố chuẩn sẵn sàng để xuất phát.
Núi Thập Hà, dãy núi trùng điệp nối tiếp .
Mặt trời vẫn ló rạng, sương mù nhàn nhạt bao phủ giữa trung.
Trên con đường mòn leo núi chỉ lưa thưa vài bóng .
Rảo bước giữa núi rừng, thở tràn ngập mùi vị tươi mát của cây cối.
Cảm giác như muộn phiền trong lòng đều gột rửa sạch sẽ.
lúc , phía bỗng vang lên một giọng đầy ngạc nhiên —
"Thầy Hạ? Cô Lưu?"
ngoảnh .
Một đàn ông mặc bộ đồ thể thao màu đen đang sải bước chạy về phía chúng .
Mái tóc đen ướt càng tôn lên gương mặt tuấn tú, trắng trẻo của .
Anh bố , nở nụ rạng rỡ: "Thầy cô còn nhớ em ạ?"
Bố sững một lát, reo lên vui sướng: "Trạc Trạc!"
"Trạc Trạc, cháu đang ở nước ngoài ? Về nước khi nào thế?"
Anh giải thích: "Dự án nghiên cứu của cháu xong , nên cháu về nhà nghỉ phép một thời gian."
Mẹ đẩy lên phía .
"Trạc Trạc, cháu còn nhớ Dao Dao ? Hồi nhỏ hai đứa chơi với lắm đấy."
Nụ của càng sâu hơn, ghé sát gần , giọng trầm thấp: