Mắt Tô Mộc sáng rực lên: "Vậy chú cảm ơn cái Ngọc nhé."
"Cảm ơn gì chứ chú Ba, cháu về mấy ngày nay còn nhờ chú và thím giúp đỡ nhiều mà. Muốn cảm ơn thì là cháu cảm ơn hai mới đúng. Thời gian còn sớm nữa, các chú cứ chơi thêm lát nữa nhé, cháu về đây." Mấy đứa giặc ở nhà ồn ào quá, nếu về... cũng giờ thế nào .
"Mới đến mà về ?" Thím Ba trách.
Tô Ngọc vẻ mặt "sống còn gì luyến tiếc": "Thím Ba cũng tính nết mấy đứa nhà cháu đấy, hôm nay thêm con vẹt mồm mép nữa, cháu mà về ngay thì chắc banh nhà mất."
"À, thế thì về nhanh lên. Riêng Tiểu Nguyệt Nha với Tiểu Kim thôi đủ quậy ." Nghĩ đến cảnh hai con vật đó đ.á.n.h bà thấy đau đầu, còn cố tình chỉ cái Ngọc mới trị chúng.
"Vậy cháu về đây ạ, thím Ba đừng tiễn." Thấy thím Ba định dậy tiễn, Tô Ngọc vội ngăn .
"Ừ, Ngọc đường cẩn thận nhé."
"Cháu ạ."
"Lão Tô, nơi núi non sông nước hữu tình, đến động vật cũng linh tính như ." Lục Trác nhấp ngụm rượu, vẻ mặt đầy cảm thán. Mấy ngày nay ông cũng thường xuyên thấy mấy con vật Tô Ngọc nuôi, thần thái động tác của chúng đúng là... chậc chậc.
"Haizz, giấu gì lão ca, con bé đó là phúc đấy. Từ lúc nó về, động vật trong núi cũng mà bắt đầu cận với , đặc biệt là cái Ngọc, bên cạnh nó lúc nào cũng mấy con."
"Ừ, đúng là phúc."
Không đến chuyện chú Ba bàn luận về thế nào, Tô Ngọc về đến nhà cảnh tượng mắt, chỉ cảm thấy gân xanh trán giật đùng đùng, cách nào kìm nén . Cô bước cửa, mùi rượu khỉ nồng nặc trong khí khiến cô dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, chỉ thấy trong phòng mấy cái "xác" la liệt lung tung. Tiểu Nguyệt Nha há hốc mồm, nước miếng chảy ròng ròng. Tiểu Tinh Nhi thì chổng vó, đầu gối lên cổ Tiểu Nguyệt Nha, thỉnh thoảng còn nấc cụt mùi rượu.
T.ử Lưu Ly nửa bàn, phần đầu và nửa treo lơ lửng ở mép bàn. Ha hả, mày sợ ngã xuống ? Tiểu Kim và con vẹt thì đang gào t.h.ả.m thiết ở một góc. Tiểu Kim tay còn cầm một cái chén rượu rỗng, loạng choạng, còn con vẹt thì đang hát hò chẳng giai điệu gì.
Trong đám đó, duy nhất tương đối bình thường là Thỏ Trắng Nhỏ của cô. Cậu đó yên lặng, nếu bỏ qua khuôn mặt đỏ bừng bất thường và ánh mắt mê ly thì trông vẫn .
"Ngọc Ngọc..." Nhìn thấy Tô Ngọc bước , mắt Mục Khải Nguyệt sáng lên, lao tới ôm chầm lấy cô, đầu dụi dụi tóc cô.
Tô Ngọc nhéo má . Mục Khải Nguyệt tuy say nhưng khuôn mặt đỏ hồng, đôi mắt sáng rực, trông đặc biệt trai. "Thỏ Trắng Nhỏ nhà uống say cũng đáng yêu thế ."
Mục Khải Nguyệt chằm chằm miệng Tô Ngọc, đó bất ngờ cúi đầu c.ắ.n một cái.
Chỉ một cái ngẩng lên, chép miệng: "Ngọt ngọt, thơm thơm."
Tô Ngọc che miệng, vẻ mặt thể tin nổi. Cô... cô c.ắ.n?
A lên một tiếng, Tô Ngọc hai tay túm lấy mặt ai nhào nặn thành đủ hình dạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/chuong-25-say-ruou-lam-loan.html.]
"Anh cái gì thế hả a a a!!"
Mục Khải Nguyệt chớp chớp đôi mắt to xinh : "Ngọc Ngọc... ngon lắm, mềm mềm." Nói như để chứng minh dối, còn l.i.ế.m l.i.ế.m môi.
Mặt Tô Ngọc đỏ bừng ngay lập tức. Cô đây là tán tỉnh đúng ? ? Trời ơi, Thỏ Trắng Nhỏ ngây thơ nhà cô thế mà thả thính, bây giờ? Có nên khí phách tán nhỉ? Tô Ngọc vô cùng rối rắm.
Buông tay , cô chỉnh quần áo, cố trấn tĩnh Mục Khải Nguyệt: "Khụ, Thỏ Trắng Nhỏ, ngủ , dọn dẹp chỗ một chút."
Mục Khải Nguyệt nhíu mày, ôm cánh tay Tô Ngọc lắc lắc, chu môi: "Không chịu, ở cùng Ngọc Ngọc."
Đáng yêu quá mất! Nhìn hai má Mục Khải Nguyệt ửng hồng, đôi mắt ướt át mở to, đôi môi hồng chu nũng, Tô Ngọc suýt thì hét lên "phạm quy". Cô sờ mũi, xác định chảy m.á.u cam mới ôn nhu : "Vậy đây đợi một chút nhé, đợi dọn dẹp cho bọn chúng xong đây với ?"
Mục Khải Nguyệt ngơ ngác Tô Ngọc một lúc lâu. Khi Tô Ngọc tưởng hiểu thì mới gật đầu: "Được."
Tô Ngọc cạn lời, phản xạ chậm thật đấy. Để yên vị, cô nhịn xoa đầu , nhéo nhéo thịt má , xúc cảm chê .
Nhìn bộ dạng yên tĩnh của Mục Khải Nguyệt, Tô Ngọc hài lòng cực kỳ. Thỏ Trắng Nhỏ nhà cô đúng là khác biệt, say rượu cũng ngoan ngoãn như . Nhìn mấy đứa trong phòng, cô bĩu môi ghét bỏ. Cái lũ điên , quả thực dám thẳng.
Cam chịu phận, cô lôi từng đứa về ổ của chúng. Con vẹt vì mới đến tổ, Tô Ngọc tiện tay ném nó ổ của Tiểu Kim. Sau đó cô mới đỡ Mục Khải Nguyệt phòng . Vừa ném xong, Tiểu Kim ôm lấy con vẹt kêu chí ch.óe, miệng chảy nước miếng, hình như đang mớ.
"Thỏ Trắng Nhỏ, mau lên giường ngủ ... Á!" Tô Ngọc dìu Mục Khải Nguyệt đến bên giường, ngờ kéo một cái, cả ngã nhào xuống.
"Ngọc Ngọc..." Mục Khải Nguyệt đôi mắt mơ màng, ôm lấy Tô Ngọc cọ loạn xạ như mèo con, tóc tai cô rối tung cả lên. Cái tên , tưởng là ch.ó con chắc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Buông nào?"
"Không chịu." Cậu chu môi, cầm ngón tay cô mân mê một lúc nhét miệng c.ắ.n hai cái.
Tô Ngọc phục nhào tới c.ắ.n một dấu răng lên mặt Mục Khải Nguyệt. Hừ ╭(╯^╰)╮, tưởng mỗi c.ắ.n chắc.
"Ngọc Ngọc... đau ~" Mục Khải Nguyệt Tô Ngọc đầy tủi , sờ sờ mặt , ánh mắt hoang mang. Tại Ngọc Ngọc c.ắ.n chứ.
Tô Ngọc xoay mặt xem. Khá lắm, dấu răng rõ mồn một. Cô chột , ho một tiếng đưa tay xoa nhẹ cho : "Không đau ."
"Đau mà ~" Mục Khải Nguyệt sụt sịt mũi.
"Vậy... thổi cho là hết đau nhé..." Tô Ngọc dỗ dành.
"Thổi ..." Mục Khải Nguyệt gật gật cái đầu xù, toét miệng ngây ngốc, còn ghé sát mặt .