Tướng Quân Thẳng Chân Đá Trà Xanh - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-04 08:00:33
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q99AOgMSx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Khả tức giận đến đập phá đồ đạc trong điện.

Sau khi Thái t.ử và Thừa tướng thất thế, nàng trở thành kẻ chỉ trích, kẻ từng nịnh hót giờ sang chế giễu nàng tiếc lời.

Không hiểu lấy tự tin, khi và Tạ Chinh cung thăm hoàng đế đang bệnh nặng, nàng ăn mặc hở hang, ngay giữa lối như đợi sẵn, còn giả vờ chơi trò trốn tìm suýt nữa lao thẳng lòng Tạ Chinh.

Tạ Chinh vội tránh, vỗ n.g.ự.c thở phào:

“May quá! Suýt thì dính !”

Giang Khả mặt tái như tro.

“Thật trùng hợp, chẳng ngờ gặp tướng quân ở đây!”

Nàng ngượng, vẻ thiếu nữ thẹn thùng gặp lang quân trong mộng.

Từng là công chúa cao quý, giờ mang dáng vẻ yểu điệu dáng khiến khác chán ghét.

Nếu Tạ Chinh từng thích nàng, lúc e là mủi lòng.

Tiếc — Tạ Chinh chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, còn sang :

“Phu quân như bản tướng, ngoài thắp đèn l.ồ.ng cũng chẳng tìm , nàng giữ bản tướng thật c.h.ặ.t đó.”

“Tuy bản tướng chỉ yêu mỗi nàng, nhưng ngoài lắm kẻ xa, nàng tuyệt đối sơ ý!”

Giang Khả mặt mày xanh mét.

Không cam tâm, nàng lén hạ d.ư.ợ.c của Tạ Chinh, còn hóa trang thành , định thừa cơ tiếp cận.

Ai ngờ — Tạ Chinh một cước đá nàng bay xuống hồ.

Khi đến nơi, nàng như mưa, vẻ như khi dễ, còn dám lớn tiếng đòi Tạ Chinh chịu trách nhiệm.

Tạ Chinh trốn lưng , mặt đầy hoảng sợ:

“Thứ gì thế ?! Mẹ nó, đừng gần! Dọa c.h.ế.t bản tướng !!”

Thái t.ử và Quý phi tin chạy đến, mặt đen như đáy nồi, vẫn quên vu oan cho Tạ Chinh.

Ta lạnh:

“Sao thấy phu quân mới là sàm sỡ thì đúng hơn đấy?”

Tạ Chinh gật đầu lia lịa:

“Nàng còn giả dạng nương t.ử của , chắc chắn định để nhận nhầm!”

tiếc quá, bản tướng ngu!”

“Ngươi thể thế với ?”

Giang Khả c.ắ.n môi, vẻ đáng thương.

Ta tiến gần, khẽ :

“Cửu giả vờ đến thế là cùng. Chẳng lẽ quên những lời từng ư?”

“Trước chê tướng quân nhà thèm cưới, nay dụ dỗ. Lời tự nuốt bụng ?”

Giang Khả ép đến phát điên:

“Thì ?! Hắn vốn là của , chỉ đang lấy đồ của , sai chỗ nào?!”

“Ngươi soi gương ? Ngươi cạnh , thật sự … buồn nôn!”

“Buồn nôn là ngươi thì !”

Tạ Chinh nổi giận:

“Nương t.ử của bản tướng hơn ngươi gấp vạn !”

“Bản tướng từng thích ngươi, ngươi từ đầu đến cuối chỉ là tự ảo tưởng thôi!”

“Không thể nào! Nếu thích , mãi chịu thành ?”

Tạ Chinh phá lên:

“Ồ? Không thành là biểu hiện của tình yêu ?”

“Vậy tức giận khi tân nương là nàng ?”

“Bị lừa gạt tức mới là lạ đấy!”

Mọi mà ngẩn , bỗng hiểu điều gì đó…

“Lúc đó Cửu công chúa còn nhỏ xíu, tướng quân thích nổi?”

! Chắc chắn là công chúa thoại bản nhiều quá đấy!”

“Nghĩ thấy, hồi xưa tướng quân rõ ràng ghét nàng , tránh kịp.”

“Chê , thế mà vẫn lén dùng danh nghĩa để khoe khoang, thật chẳng gì!”

Mọi càng càng khó .

Ai nấy đều thấy rõ Tạ Chinh xưa nay từng thích Giang Khả, chỉ vì nàng là công chúa sủng ái nên mới nhắm mắt cho qua.

Còn chuyện Giang Khả hóa trang thành để quyến rũ phu quân khác, trở thành trò khắp hậu cung.

Nàng yên lặng một thời gian, tưởng thu , ai ngờ…

Một thời gian giở trò nữa.

Giang Khả giận dữ hô to, lệnh bắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuong-quan-thang-chan-da-tra-xanh/chuong-10.html.]

“Không… thể nào! Ngươi đang gạt !”

Chỉ “rầm” một tiếng — Tạ Chinh đá bay mấy tên thị vệ, giận dữ hét lớn:

“Ta xem kẻ nào dám động đến nương t.ử của lão t.ử!!!” Thái t.ử bại . Hắn cưỡng ép cho Hoàng đế uống t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t, giờ tội g.i.ế.c vua rành rành đó.

Hoàng đế chẳng khác gì một phế nhân, chỉ thể chớp mắt, thể chuyện cử động.

Triều chính rơi tay Lục hoàng t.ử.

Ta thường xuyên cung thăm phụ hoàng của , ôm lòng xót xa:

“Phụ hoàng yên tâm, từ nay về sẽ còn một ai, chịu mệnh như và mẫu phi nữa.”

“Ngài sớm muộn cũng đoàn tụ với quý phi mà ngài yêu thương và các hoàng t.ử công chúa khác thôi.”

Ba — Thái t.ử, Giang Khả và Quý phi — ép hầu hạ vị Hoàng đế tàn phế, mỗi ngày vì tranh ai lo ăn, lo mặc, ai y phục cho Hoàng đế mà cãi loạn cả cung đình, dám để Hoàng đế c.h.ế.t, bởi như , tội danh sẽ rơi hết lên đầu bọn họ.

Tạ Chinh vẫn luôn chữa lành những vết sẹo mặt và cơ thể , mặc cho sớm còn để tâm nữa.

Những vết thương đó — thể xóa nhòa.

“Thì ? Lão t.ử cam tâm tình nguyện!”

Hắn hầm hừ, nhưng tay dịu dàng, nhẹ nhàng chạm đến từng tấc da thịt sần sùi của , sợ đau.

còn thấy đau nữa

Ta chớp mắt, nhẹ nhàng tựa lòng :

“Giá như sớm gặp thì mấy.”

“Bây giờ gặp cũng muộn.”

Hắn khẽ mỉm , cúi xuống hôn lên trán một cái:

. Bây giờ — mới là lúc bắt đầu của chúng .”

Ta khẽ cong môi mỉm .

Hắn đúng.

Ngoại truyện tướng quân

1. Khi tin sẽ cưới Cửu công chúa, tâm trạng cực kỳ bực bội.

Ta từng trịnh trọng thưa với Hoàng thượng là hề thích Cửu công chúa, mà ông vẫn cố nhét nàng tay .

Tên cáo già , chẳng qua nỡ từ bỏ đống của cải trong quốc khố, bộ tịch nhân nghĩa — liền đem con gái gả cho .

Còn là “bảo bối công chúa” của ông . Nếu thật sự yêu thương, màng đến ý nguyện của nàng?

thánh chỉ ban, cũng chỉ thể nhận mệnh.

Ai ngờ — lớp hỉ khăn là Cửu công chúa!

Ta từng gặp nàng trong cung, khi đó bọn cung nữ nàng châm chọc thương hại, nàng là công chúa yếu đuối dễ bắt nạt nhất hoàng cung.

khi nàng, chỉ một ánh mắt, liền — nàng là loại dễ bắt nạt.

Ta nàng cách nào để thế hôn sự, nhưng khi thấy đó là nàng, trong lòng một tia vui mừng lướt qua.

Lúc Kim Loan điện, Cửu công chúa tố đoạt hôn. Ta — tin một chữ.

Ai cũng nàng chẳng sủng, thể tính kế nổi một Cửu công chúa nuông chiều từ bé?

Thế mà Hoàng đế tin, còn trút giận lên nàng.

Quả nhiên nàng ghét bỏ, nhưng cả — nàng bái đường cùng , tức là nương t.ử của .

Ta sẽ để ai bắt nạt nàng nữa.

, nàng đón roi phạt, đưa nàng về phủ.

giỏi giao tiếp với nữ nhân, nhưng… khụ, thể học mà.

2

Nàng . Dù vết sẹo rõ.

Kẻ nào nàng , chắc chắn mắt mù!

Tuy nàng là nương t.ử của , nhưng từng hỏi qua ý nàng, nên ép buộc.

Ta đề nghị ngủ riêng, tiện cho ôn tập khoa cử, tránh phân tâm.

Ai ngờ bên ngoài đồn rằng thích nàng, còn hòa ly?!

Không ! Nếu nàng tin thật, bên nữa thì ?!

Mấy tên đầu đất ! Nếu nương t.ử mà bỏ , vặn cổ từng đứa một!

Ta lập tức đến giải thích rõ về mối quan hệ giữa và Cửu công chúa.

Khi nàng đang ôm một con mèo rừng. Sững một lúc.

Nghe đó là con vật nàng cứu trong cung — tai khuyết một mảnh, mặt cũng sẹo lớn. đôi mắt nó .

Khi hai kẻ một một mèo cùng lúc, trái tim mềm nhũn.

Lúc nghĩ:

Từ nay về , chỉ bảo vệ non sông , mà còn bảo vệ nàng.

-HẾT-

Loading...