TƯƠNG QUÂN - 6

Cập nhật lúc: 2026-01-23 15:17:30
Lượt xem: 234

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

 

Nàng hưng phấn.

 

Ta chút đau lòng cho nàng.

 

Kiếp , nàng luyện võ cực kỳ khổ luyện, vì báo thù cho sư phụ sư nương mà thật sự liều mạng tập luyện, nàng còn mạnh hơn Châu Vũ.

 

cuối cùng, chính Châu Vũ tước mạng sống của nàng.

 

Bởi vì nàng từng hoài nghi Châu Vũ.

 

Kiếp , nàng nhất định cho rõ.

 

Ta : “Khúc cô nương, từ bây giờ ngươi ẩn , một câu nào. Nếu ngươi một câu, sẽ trừ ngươi một đồng tiền. Ngược , nếu ngươi thể kiên trì một câu nào, thưởng cho ngươi một thỏi bạc.”

 

Một thỏi bạc là mười lượng.

 

Mắt Khúc Hòa trợn tròn.

 

Nàng há miệng định , chợt nhớ điều gì đó, vội vàng mím c.h.ặ.t môi, dùng sức gật đầu.

 

Chúng theo Châu Vũ.

 

Nhìn thấy Châu Vũ đưa Cố Phi Yên đến một khu rừng an .

 

Hắn lưu luyến buông Cố Phi Yên , lùi một bước, mặt , lạnh lùng :

 

“Cố cô nương, giờ an , nàng nữa.”

 

Khúc Hòa kéo trốn một gốc cây, mắt tròn xoe, lập tức xông ngoài. 

 

Ta nắm c.h.ặ.t nàng , hiệu cho nàng tiếp.

 

Cố Phi Yên vẫn còn hồn, quanh một vòng mới Châu Vũ, khẽ :

 

“Là , ở đó?”

 

Châu Vũ hừ lạnh một tiếng, xoay bỏ .

 

Cố Phi Yên đảo mắt một cái, “ai da” kêu lên.

 

Châu Vũ lập tức dừng bước, đầu hỏi:

 

“Nàng ?”

 

“Chân trẹo , đau lắm!” 

 

Cố Phi Yên vẻ mặt đau đớn.

 

Châu Vũ bật một cái, nhanh ch.óng lao tới bên nàng , cúi xuống xem chân nàng , ngừng hỏi:

 

“Chỗ đau ? Chỗ thì ? Là chỗ ?”

 

Cố Phi Yên phì một tiếng.

 

“Châu Vũ ca ca, quan tâm ? Vì quan tâm như ?”

 

Châu Vũ nhận trêu đùa, lập tức buông chân Cố Phi Yên , dậy quát giận:

 

“Nàng là yêu nữ, quen thói trêu chọc khác, sẽ tin nàng nữa.”

 

Hắn lập tức bỏ .

 

Cố Phi Yên vội : “Này, đúng là lừa , chân thật sự đau, nhưng tim đau.”

 

Chỉ một câu giữ chân Châu Vũ .

 

Châu Vũ dừng bước.

 

“Nàng đau lòng cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuong-quan-eqcd/6.html.]

 

“Đương nhiên là đau lòng cho . Ta chắc chắn giằng xé, khó chịu. Ta cố ý tránh , chính là đến bước , ngờ cuối cùng vẫn như .”

 

“Tùy nàng thế nào, nàng hại sư phụ , giữa và nàng chỉ thâm thù đại hận. Lần tha cho nàng, gặp , tuyệt đối sẽ nương tay.”

 

Hắn sải bước rời .

 

Cố Phi Yên lớn tiếng gọi:

 

“Châu Vũ, đầu .”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Châu Vũ theo bản năng đầu.

 

Cố Phi Yên hì hì :

 

“Được , gặp đó, thể đến g.i.ế.c .”

 

Châu Vũ nàng chọc tức đến mức đưa tay về phía chuôi kiếm, nắm buông, buông nắm, lặp lặp mấy , khiến mà chỉ trợn mắt.

 

Khúc Hòa tức đến mức thất khiếu bốc khói.

 

Ta nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, chăm chú quan sát Cố Phi Yên.

 

Sống qua hai kiếp, thật sự hiểu Cố Phi Yên.

 

Ta hiểu nàng ma lực gì, khiến Lục Dục bất chấp lễ pháp quy củ, khiến Châu Vũ buông bỏ cả thù g.i.ế.c sư phụ.

 

Ta thêm một chút.

 

Châu Vũ tức đến mặt mày vặn vẹo, nhưng rốt cuộc vẫn rút kiếm .

 

Cố Phi Yên tươi, nhào lòng Châu Vũ, ôm lấy eo , dịu giọng :

 

“Châu Vũ ca ca, ngay nỡ g.i.ế.c . Lần tay với , cũng sẽ tay với nữa, đúng ?”

 

“Ta nỗi khổ trong lòng . Huynh hận hỏng đại hội rửa tay gác kiếm của sư phụ , nhưng như ?”

 

9

 

“Vì ?”

 

Mỹ nhân mềm mại thơm tho trong lòng, Châu Vũ rõ ràng thả lỏng.

 

Hắn dường như mong Cố Phi Yên đưa một lý do hợp lý, để thể buông bỏ gánh nặng đạo đức, cần báo thù cho Tống Nghĩa Sơn nữa.

 

Cố Phi Yên buông Châu Vũ , lạnh lùng kiêu ngạo :

 

“Chẳng của sư phụ . Sư phụ rửa tay gác kiếm thì thôi , còn cứ nhất định bắt cùng lui khỏi giang hồ, cho qua với nữa.”

 

“Ông quen gây chuyện thị phi, còn chỉ võ công mà hiểu đạo lý. Những lời đều thấy.”

 

“Ta ân oán phân minh, ông đối với , đương nhiên trả thù . Sao nào, chẳng lẽ chỉ cho phép sư phụ , cho trả ?”

 

Nàng ngước mắt Châu Vũ, thấy sắc mặt , lập tức sốt ruột.

 

“Huynh còn trách ? Là ông tự kém, g.i.ế.c, chỉ là để ông nếm thử cảm giác khác hiểu lầm mà thôi. Nếu trách , thì lập tức g.i.ế.c , tuyệt đối oán .”

 

Nàng vươn dài cổ, vẻ mặt quật cường như sẵn sàng chịu c.h.ế.t, khiến hận yêu.

 

Châu Vũ thở dài một tiếng, dường như bất lực.

 

“Nàng sẽ g.i.ế.c nàng.”

 

Cố Phi Yên từ giận chuyển sang vui, nũng đáng yêu.

 

“Châu Vũ ca ca, ngay nhất.”

 

Trên gương mặt lạnh lẽo của Châu Vũ hiện lên một tia , nhưng nhanh, thu nụ , hỏi:

 

“Chuyện nàng đến Lục gia là thế nào? Ta hôm nay nàng đại náo đại hôn của Hầu phủ, nàng thích thế t.ử Hầu phủ ? Nàng và là từ khi nào?”

 

Loading...