TƯƠNG QUÂN - 16
Cập nhật lúc: 2026-01-23 15:22:06
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi ngang qua Khúc Hòa, thấp giọng một câu xin .
Khúc Hòa lùi sang một bên, sợ dính bẩn.
Ta rời khỏi Lục phủ.
Trước khi , với Lục Dục:
“Ở Tây Vực giải d.ư.ợ.c, Cố Phi Yên .”
“Lý Tương Quân, tin ngươi.”
Ta : “Hừ, thì ? Chẳng ngươi vẫn sẽ đó thôi.”
Lục Dục là kẻ cực kỳ tự phụ, rõ là hố lửa, vẫn sẽ nhảy xuống thử một .
Hắn sẽ giống của kiếp , khắp nơi tìm y phu hỏi t.h.u.ố.c, cuối cùng vẫn thu gì, ôm đầy hy vọng ôm đầy thất vọng.
Châu Vũ tống đại lao.
Không bao lâu , lấy án điển hình, phán trảm quyết.
Ngày c.h.ế.t, chúng đều bận.
Đợi đến khi xong việc mới phát hiện c.h.ế.t .
Đối với chúng , là một còn quan trọng nữa.
Sau khi Châu Vũ c.h.ế.t, Lục Dục sai áp giải Cố Phi Yên Tây Vực tìm t.h.u.ố.c.
Còn thì khởi động kế hoạch truy sát của Ngự Hương Lâu.
Đợi khi Cố Phi Yên đến Tây Vực, cả khuôn mặt nàng chẳng còn mấy mảng da trắng sạch.
Mọi đều thấy nàng kỳ quái, cho rằng nàng mắc ác tật, ai nấy đều né tránh, chỉ trỏ bàn tán.
Còn nàng , từ chỗ ban đầu thật lòng tìm giải d.ư.ợ.c cho Lục Dục, dần dần biến thành hận thể để c.h.ế.t .
Bởi vì ban đầu Lục Dục còn thuê đối thủ của Ngự Hương Lâu để bảo vệ nàng , về trả nổi tiền, đành rút bỏ sự bảo hộ.
Người của trơ mắt Cố Phi Yên ức h.i.ế.p, lúc đầu còn tượng trưng dậm chân một cái, về thì bên cạnh .
Cố Phi Yên từ chỗ trốn tránh né nhường, dần dần trở nên cam chịu.
Con một khi cam chịu, chính là bắt đầu trượt xuống vực sâu.
Ta nghĩ, cho dù nàng tìm giải d.ư.ợ.c ở Tây Vực, e rằng cũng sẽ mang về cho Lục Dục nữa.
Huống chi giải d.ư.ợ.c khó tìm, đến bao giờ nàng mới tìm ?
Về nữa, Lục Dục câu kết quan viên, chèn ép cửa hàng của .
Hắn thuê lưu manh đến gây chuyện, để quan đến đàn áp.
Ta lạnh nhạt đối phó, bởi vì ép đến mức bộ cửa hàng của Lục gia sống nổi, Tiền phu nhân bắt đầu bán tháo cửa hàng, mà thì thu mua mấy gian.
Ta cho bao vây bộ đám lưu manh và quan .
Sau đó lặng lẽ chờ tin .
Rất nhanh, thái giám tâm phúc bên cạnh Hoàng hậu nương nương trong cung đích mang đến một tấm biển, đó :
“Thiên hạ nghĩa thương.”
22
Những năm , thiên tai nhân họa liên tiếp dứt.
Ta cầu xin mẫu dẫn cung yết kiến Hoàng hậu, nguyện dâng lên bộ tiền kinh doanh tích góp trong những năm qua để giúp việc cứu trợ thiên tai.
Hôm , Hoàng hậu nương nương lâu.
Người mỉm : “Vị cô nương trông quen quen.”
Chỉ một câu thôi, nước mắt liền rơi xuống.
Kiếp , phóng hỏa sơn trang, g.i.ế.c những kẻ đáng g.i.ế.c, để thiên hạ nỗi oan khuất của .
Hoàng đế phán t.ử hình, hề sợ hãi.
G.i.ế.c đền mạng, đó là điều đáng nhận.
Nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng là: sẽ c.h.ế.t với phận phụ nhân Lục gia, đến cả xuống âm tào địa phủ, sổ sách cũng ghi là Lục gia phụ.
Với , đó là sự nhục nhã lớn lao nhất.
Chính Hoàng hậu triệu kiến , chủ động hỏi hòa ly .
Ta gật đầu đáp là .
Người hồi lâu, chậm rãi gật đầu.
“Ngươi sẽ toại nguyện, !”
Ta ngơ ngơ ngác ngác rời khỏi cung.
Chân chịu hình phạt, chậm, thấy cung nữ bên cạnh Hoàng hậu hỏi:
“Hoàng hậu nương nương, g.i.ế.c trượng phu là trọng tội, vì vẫn ban cho nàng ân điển?”
Hoàng hậu đáp: “Nàng là một đứa trẻ , chỉ là gặp . Đất nặn còn ba phần hỏa khí, huống chi là con , thể báo thù?”
Khi c.h.ế.t, trong lòng vô cùng bình thản.
Ta nghĩ, gặp một đôi đế hậu .
Ta sinh trong một thời đại tệ, chỉ tiếc là gặp .
Nếu kiếp … nếu kiếp …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tuong-quan-eqcd/16.html.]
Hãy để sống hơn một chút.
Ông trời ơi, xin .
Trọng sinh một đời, báo thù, kiếm tiền, thu phục lòng , kết giao quyền quý, duy chỉ Hoàng hậu nương nương là báo ân là thể báo .
Ta tích góp tiền tài suốt ba năm, mới cảm thấy đủ tư cách mặt .
Trước khi cung, thật sự kiêu hãnh với rằng ba năm liều mạng thế nào, ba năm bao nhiêu việc.
Ta khiến Lục gia bán dần gia sản.
Khiến Tiền phu nhân tức đến sinh bệnh.
Khiến Lục Liên đến nay vẫn ai tới cửa cầu .
Còn Lục Dục, hiện giờ chỉ xin một chức sai nhỏ ở phủ một vị hoàng t.ử, chỉ mong đặt cược đúng , theo tân chủ xoay .
Ta còn kiếm , nhiều tiền, đủ để ung dung đối phó với tai nạn.
khi thật sự mặt Hoàng hậu, bỗng nhiên phát hiện chẳng lời nào, chỉ thể theo mẫu quỳ xuống bái lễ.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Cho đến khi câu của vang lên, nước mắt tuôn trào.
Cảm xúc của tiền kiếp và hiện kiếp trong khoảnh khắc dồn dập ùa tới.
Ta đến thể tự kiềm chế.
Mẫu sợ thất lễ, vội vàng cầu xin.
Hoàng hậu khoát tay, sai bưng nước ấm và khăn tới.
Đợi đủ , mới chậm rãi :
“Cô nương , con ?”
Khi rời khỏi hoàng cung, trong lòng tựa như một viên kẹo, ngọt ngào tỏa hương thơm.
Hoàng hậu nhận sự quyên góp của , cũng ban cho hai phần lễ:
Một là tấm biển “Thiên hạ nghĩa thương”, từ đó về việc kinh thương của sẽ thông suốt vô ngại.
Phần còn là giao việc cứu trợ thiên tai cho Thất hoàng t.ử, chứ Tứ hoàng t.ử mà Lục Dục đang hầu hạ.
Tứ hoàng t.ử vì Lục Dục mà liên lụy, vội vàng đá Lục Dục khỏi đội ngũ mưu sĩ.
Lục Dục hẹn gặp .
Ta từ chối.
Ta bận, còn bao nhiêu thời gian dành cho quá khứ nữa.
Với mà , mỗi ngày đều là một ngày mới, tràn ngập ánh nắng.
Năm năm , Lục gia tước tước vị, thu hồi phủ hầu tước năm xưa.
Tiền phu nhân bệnh nặng.
Khi Lục Liên gả một gia đình nhỏ, cuộc sống chật vật.
Nghe Lục Dục đến mượn tiền để chữa bệnh cho mẫu , nàng trốn trong phòng giả vờ nhà.
Lục Dục đành tự ngoài kiếm tiền phụng dưỡng mẫu già.
kinh thành rộng lớn, mưu sinh chẳng dễ.
Không lâu , Tiền phu nhân qua đời.
Lục Dục mua nổi phần mộ, đành bán gia sản cuối cùng để an táng cho mẫu .
Thế nhưng lúc vẫn còn sót một chút tâm khí, chờ Cố Phi Yên từ Tây Vực mang t.h.u.ố.c giải trở về.
Vì , sai đem t.h.u.ố.c giải giao tận tay Cố Phi Yên.
Cố Phi Yên mừng như điên, bôi t.h.u.ố.c lên mặt, nhưng… vô dụng.
Nàng bôi hết cả một lọ t.h.u.ố.c, vẫn phát hiện tác dụng.
Đại hỉ qua liền là đại bi.
Cố Phi Yên tuyệt vọng c.h.ế.t nơi Tây Vực.
Lục Dục chờ hết năm sang năm khác, cuối cùng cũng chờ đến khi ngay cả chút tâm khí cũng cạn sạch.
Về nữa, dẫn theo đứa con gái bé bỏng đáng yêu của lên Tĩnh Niệm Am dâng hương.
Sư thái Tĩnh An hiền từ xoa đầu con bé, khen:
“Tiểu cô nương, lớn lên thật , mệnh cũng thật .”
Con gái nhỏ lộ chiếc răng hổ con con, mỉm rạng rỡ.
Xuống núi trở về kinh, gặp một kẻ ăn mày.
Con gái : “Hắn thật đáng thương.”
Ta Lục Dục nhếch nhác, thản nhiên :
“Bảo bối, đừng tùy tiện thương hại khác, con con đang thương , là thương quỷ .”
Hãy để lòng lương thiện của con dành cho những thật sự cần, chứ những kẻ trông vẻ đáng thương.
đừng sợ!
Mẫu sẽ ở bên con, cùng con lớn lên, cùng hưởng thái bình thịnh thế .
- Hoàn văn -