Tuệ Tuệ Trường Ninh - Trọng sinh 9
Cập nhật lúc: 2025-11-28 11:04:09
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta căng tai lắng , chỉ vài từ như “Bắc Địch”, “ đông”, khiến giật kinh hãi nữa. Sao chọc cả Bắc Địch nữa chứ? Đáng c.h.ế.t là Tiêu Yến Hành! Nếu bắt cóc, gặp hết chuyện rắc rối đến chuyện khác! Trong lòng mắng hàng ngàn , chỉ cầu mong đừng rơi tay Bắc Địch. Nếu họ bắt mà họ mối quan hệ giữa và Cửu Tư thì ? Họ sẽ dùng để uy h.i.ế.p Cửu Tư mất!
“Ngươi bảo vệ phu nhân, thu hút sự chú ý của chúng.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Thấy Bắc Địch đang hùng hổ xông tới, Tây Phong nghiến răng nhảy khỏi xe ngựa, lao đám như sóng biển .
Tay vung đao, m.á.u đổ từng mạng, nhưng đối phương đông thế mạnh, dù võ công Tây Phong cao đến mấy cũng thể chống chiến thuật lấy đông thắng ít.
Chẳng mấy chốc, Tây Phong dần thất thế, những tên Bắc Địch còn bắt đầu vây lấy xe ngựa…
Tây Nguyệt vội vàng dặn vững, nắm lấy dây cương phóng ngựa về phía . Đám Bắc Địch như điên cuồng đuổi theo, mũi tên từ bốn phía lao đến cắm xe ngựa. Ngựa bỗng hí dài một tiếng, thì trúng tên. Nó phát cuồng, chạy loạn khắp nơi, bám chặt lấy cửa sổ xe, dày như lật ngược lên.
Bỗng một cú hất mạnh khiến văng khỏi xe ngựa, cơ thể lăn lông lốc xuống con dốc dài.
“Phu nhân!” — Tây Nguyệt hét lên một tiếng. Vì bảo vệ , nàng lập tức chọn thời cơ nhảy khỏi xe.
Trượt dài dốc, đau đớn rã rời, mặt đất hồi lâu cũng lấy cảm giác. Lờ mờ thấy Tây Nguyệt đang chạy đến, phía dốc vọng xuống là bước chân rầm rập của Bắc Địch.
“Phu nhân của Thẩm Cửu Tư? Xem ngươi còn chạy nữa? Bắt ngươi về tế mạng !”
Giọng ngạo mạn vang vọng từ cao. Ta lập tức lấy tay bịt miệng, lợi dụng màn đêm co , cố gắng giấu thể để tránh phát hiện.
“Đại ca, con mụ đó hất khỏi xe chắc chắn chạy xa , đang trốn ở xó nào, để chia tìm?”
Tây Nguyệt siết chặt thanh kiếm trong tay, từ từ dậy, chỉ đợi bước xuống dốc là lập tức tay tập kích. Ta nín thở, chỉ thể âm thầm cầu nguyện nàng thành công.
“Lũ ranh con, lão nương đây đang ở đây .”
Một giọng kiêu ngạo, đầy khinh miệt từ dốc vang lên.
Toàn run rẩy — là Cố Niệm Ninh!
“Sao? Đánh nam nhân nhà , giờ tính lấy trút giận ? Một lũ bại tướng mà cũng dám hống hách!”
Lũ Bắc Địch rõ ràng khích nộ:
“Sắp c.h.ế.t tới nơi còn dám mạnh miệng! Trói nàng cho ! Lột da mới hả giận!”
Trên dốc vang lên tiếng cột trói sột soạt, nhanh chóng rơi yên lặng.
Ta vẫn bịt chặt miệng, dám phát tiếng nào.
Cố Niệm Ninh… nàng vì mà đến mức .
Ở quán trọ, từng định tìm một trông đáng tin để cầu cứu, nhưng kịp đưa mảnh giấy thì thấy tiếng nàng, dù nàng đội mũ sa, vẫn nhận đó chính là nàng. Vậy nên giả vờ nổi giận mắng Tây Nguyệt để gây chú ý, chỉ hy vọng nàng nhận giọng và báo tin cho Cửu Tư.
nàng báo tin, mà lặng lẽ theo khỏi thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/trong-sinh-9.html.]
Điều khiến chấn động là… nàng thà bắt cũng cứu .
Ta từng cứu nàng, nay nàng xả cứu . Ta khổ, nếu kiếp tình nghĩa tỷ cũng sâu đậm thế thì bao.
Không còn xe ngựa để tránh gió, gió lạnh gào rú thấu tận xương tủy. Ta gắng gượng dậy, cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều đảo lộn, mồ hôi lạnh túa đầy trán. Mãi mới thể gượng lên, thể mệt mỏi rã rời.
“Phu nhân, cố gắng chịu đựng thêm một chút, qua khỏi biên giới Bắc cảnh sẽ Hoàng thượng phái đến tiếp ứng.”
“Tây Nguyệt, ngươi xem hai chúng , thì thương, thì gần như tàn phế, Tây Phong giờ cũng biệt tăm biệt tích, còn Cố Niệm Ninh vì cứu mà bắt … Chúng cứu nàng . Hay là Bắc cảnh . Bắc cảnh…”
Ta cố chịu đựng đau đớn để thuyết phục Tây Nguyệt, định dụ nàng cùng .
Tiếc rằng kịp hết câu, Tây Nguyệt vung tay đ.á.n.h một chưởng cổ .
Ta một nữa ngất .
Trước khi nhắm mắt, thứ thấy là ánh mắt chút áy náy của nàng.
“Phu nhân, thuộc hạ sẽ đích hộ tống đến chỗ bệ hạ… Xin .”
10.
Xe ngựa lộc cộc chậm rãi lăn bánh đường, chỉ lặng lẽ trong xe, khóe môi cong lên đầy mỉa mai Tây Nguyệt đang bận rộn trong xe.
Tiêu Yến Hành cho bọn họ uống thứ mê d.ư.ợ.c gì , đúng là trung thành mù quáng!
Đêm đó khi nàng đ.á.n.h ngất , cõng bộ suốt mấy dặm đường. Vì sợ Bắc Địch phát hiện nữa, nàng mang theo trốn đông trốn tây, mãi đến mấy ngày mới thoát khỏi Bắc cảnh, liên lạc với mà Tiêu Yến Hành phái đến bảo vệ ở bên ngoài.
“Phu nhân, nô tỳ ưa nô tỳ. Bệ hạ để tâm đến , lát nữa cung, mong phu nhân tuyệt đối đừng đối nghịch với Bệ hạ.” Nàng thấy từ lúc tỉnh dậy vẫn chịu để ý đến nàng, chần chừ một hồi cuối cùng cũng mở lời.
“Ngay cả thê t.ử thần t.ử cũng động đến, đúng là để tâm thật.” Ta lạnh lùng châm chọc.
“Phu nhân, mấy ngày khi thoát khỏi Bắc cảnh, mất liên lạc với của Bệ hạ. Họ đợi mấy ngày thấy đến như hẹn, nghi ngờ chúng gặp chuyện chẳng lành. Họ theo dấu vết tìm thấy t.h.i t.h.ể Tây Phong, còn dấu chân Bắc Địch.”
“Họ còn phát hiện dấu tích xe ngựa hỏng vách núi, nghi rằng phu nhân gặp nạn.”
Nàng ngẩng đầu liếc một cái, tiếp: “Bệ hạ khi nhận tin, lập tức thổ huyết, hiện giờ vẫn còn đang hôn mê. Dù phu nhân cung, e rằng Bệ hạ nhất thời cũng thể xuống giường gặp .”
Tưởng như sẽ mềm lòng ?
Ta chỉ mong c.h.ế.t luôn giường cho .
Bị giam lỏng trong cung thêm mấy ngày nữa, Tiêu Yến Hành long thể bất an, đang nghỉ dưỡng. Ta nghi ngờ lên ngôi xong dùng t.h.u.ố.c quá nhiều nên hư thận. Hắn vốn chẳng kẻ si mê tình ái, chỉ mới thấy một bức thư mà xuống nổi giường?
Không Cửu Tư và Cố Niệm Ninh bây giờ ?
Hy vọng chiến sự nổ , Tiêu Yến Hành cũng kịp giở trò lưng.