Tuệ Tuệ Trường Ninh - Trọng sinh 8
Cập nhật lúc: 2025-11-28 11:03:23
Lượt xem: 320
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Mới đó ở Bắc Cương ba năm .
Những năm tháng sống ở Bắc Cương thật bình yên, suýt nữa quên tất cả phiền muộn. Người dân Bắc Cương chân thật, cảnh sắc nơi biên cương càng hùng vĩ và rộng lớn, khi ở giữa nơi , lòng tự chủ mà trở nên rộng mở hơn.
Chuông báo t.ử vang lên từ thành, từng nhà treo cờ trắng, mới nhớ năm nay là ngày mà Tiêu Yến Hành lên ngôi.
Vậy là còn nhiều thời gian khi Bắc Địch tấn công.
Ta khuyên Cửu Tư giao binh phù, cùng ẩn cư nơi núi rừng, nhưng khi thấy mấy tranh chấp giữa tộc và các tộc khác, thấy m.á.u đổ chiến trường, thấy lòng dân yêu mến Cửu Tư, giấu lời trong lòng.
Bắc Cương cần , Bắc Cương là trách nhiệm của .
“Tuệ Tuệ, ngẩn thế, luyện binh , chiều về sẽ ở cùng nàng, đừng cảm thấy cô đơn nhé.” Cửu Tư cầm lấy kiếm thương từ tường, đầu mỉm với .
“Chàng nhớ cẩn thận, nhớ lời về giấc mơ đó!”
“Biết ! Bắc Địch chỉ là bọn cướp nhỏ, thể lấy mạng , Tuệ Tuệ cứ yên tâm .”
Ta lo lắng, hét lớn với bóng dáng đang rời : “Đã bao nhiêu , chỉ Bắc Địch!”
Những năm qua, sợ Tiêu Yến Hành âm mưu hại , kể cho về cái c.h.ế.t ở kiếp của , ngày ngày nhắc nhở cẩn thận, nhưng luôn tỏ sợ gì cả, thật khiến bất lực.
Ta lắc đầu chuẩn dậy, đột nhiên mắt tối sầm, ngất .
“Phu nhân, tỉnh .”
Ta mở mắt ngơ ngác, chỉ thấy đang ở xe ngựa, mắt là một nữ nhân xa lạ:
“Ngươi là ai? Ngươi gì?”
“Phu nhân, nô tì là Tây Nguyệt, đ.á.n.h xe ngoài là Tây Phong, chủ nhân sai đến hầu hạ phu nhân, những ngày uỷ khuất cho phu nhân .”
Ta nheo mắt, đây là ám vệ hoàng gia: “Ngươi là của Tiêu Yến Hành? Tại bắt cóc ?”
Tây Nguyệt khẽ : “Nô tì lệnh bảo vệ phu nhân, những chuyện khác nô tì , khi phu nhân gặp bệ hạ thì sẽ rõ.”
“Biết là phu nhân vui, khi bệ hạ đặc biệt dặn dò, bảo phu nhân nghĩ đến gia đình ở kinh thành.”
“Vô sỉ!”
Tuy tức giận, nhưng cũng khó mà thoát khỏi tay nàng , nàng nữa, chỉ nhắm mắt . Nhìn từ ngoài , tưởng như đang nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, nhưng thực trong lòng đang tính kế để thoát .
Sao Tiêu Yến Hành bắt cóc ? Hắn lấy con tin để thừa cơ g.i.ế.c c.h.ế.t Cửu Tư ?
Hay là Bắc Cương sắp khai chiến, nhân loạn mà mưu sát Cửu Tư, kế hoạch bày từ . Lần bắt cóc … chỉ đơn giản là vì nghĩ rằng Cửu Tư sắp c.h.ế.t?
Dù là khả năng nào thì cũng đều cực kỳ bất lợi cho Cửu Tư, lòng trĩu nặng như rơi xuống đáy vực.
Cửu Tư, mong bình an. Nếu thể bình an… nguyện xuống bầu bạn cùng .
Một giọt nước mắt chậm rãi lăn xuống từ khóe mắt. Ta chợt hiểu vì kiếp Cố Niệm Ninh chọn cách tuẫn tình. Tiếc rằng, vẫn kịp để cho Cửu Tư một con nào.
Ba ngày .
“Phu nhân, xin tạm chịu thiệt một chút, cửa thành đang canh phòng nghiêm ngặt, chỉ thể để đội mũ sa che mặt thôi.”
Trong lòng khẽ lạnh một tiếng, e là Cửu Tư phát hiện mất tích nên mới hạ lệnh phong tỏa cổng thành. May đất Bắc rộng lớn, dù xe ngựa chạy suốt ba ngày, nàng vẫn thoát khỏi địa phận của Bắc cảnh.
Chỉ tiếc là nàng cho uống nhuyễn xương tán, dù chạy cũng chạy nổi.
Chỉ còn thể trông chờ vận may của , mong rằng Cửu Tư thể tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/trong-sinh-8.html.]
“Ngươi dạo xảy chuyện gì ? Sao cửa thành đang yên cấm?”
“Ta là phu nhân của tướng quân chúng mất tích, nghi ngờ ngoại tộc bắt cóc để uy h.i.ế.p tướng quân. Hiện tại tướng quân dẫn binh lục soát khắp thành .”
“Đê tiện! Ai mà chẳng tướng quân thương yêu phu nhân nhất. Đám man di đáng ghét, tướng quân của chúng là vì dân mà chiến đấu cơ mà!”
Tây Nguyệt bên cạnh, lắng những lời bàn tán xung quanh:
“Phu nhân, là lên lầu nghỉ ngơi , lát nữa sẽ mang thức ăn lên phòng cho .”
“Hừ, chủ nhân của ngươi là phạm nhân ? Bình thường theo ngươi lẩn trốn khắp nơi, giờ thể yên xuống ăn một bữa ?”
Nàng im lặng, coi như ngầm chấp nhận hành động của .
Ta thong thả cầm đũa lên, giấy gói giấu trong tay áo như nóng rát cả . Làm mới thể đưa mảnh giấy đó cho một đáng tin mắt bao thế ? Ta khỏi nhức đầu. Dù là khi ngủ, Tây Nguyệt cũng luôn canh chừng bên cạnh, khiến lấy một cơ hội tiếp xúc với ngoài.
“Tiểu nhị, bàn nhà ai mất phu nhân ?”
“Ấy, khách quan là nơi khác ? Mấy hôm phu nhân của tướng quân chúng bọn man di bắt , tướng quân sốt ruột đến mức lục soát khắp thành đấy.”
“Ồ? Man di? Làm chắc đó là man?”
“Ha, bao năm nay tướng quân vì bảo vệ biên giới phía Bắc mà ít đụng độ bọn man di, ngoài bọn chúng , còn ai thù sâu oán nặng đến thế.”
Ta lắng tai , đũa cầm tay mà vẫn lơ lửng giữa trung. Tây Nguyệt nhỏ giọng nhắc nhở:
“Phu nhân, chúng nên tranh thủ ăn .”
Ta nhân cơ hội vỗ mạnh đũa xuống bàn một cái “chát”:
“Ngươi là cái thá gì mà dám nhắc ? Không ăn nữa, chẳng còn tí khẩu vị nào cả!”
Ta bước lên lầu, cả đại sảnh vì tiếng quát của mà im bặt.
Vị khách lạ , cũng đội mũ sa giống , đồng t.ử co , qua lớp vải mỏng theo bóng dáng nữ nhân bước lên lầu.
Đêm đó, xe ngựa vài dặm khỏi Bắc cảnh.
Không hổ là ám vệ hoàng gia, dù cổng thành canh phòng nghiêm ngặt, bọn họ vẫn nghĩ cách đưa ngoài .
“Tây Nguyệt, chuyện nổi giận trong quán trọ lúc nãy, là do thất thố, xin .”
Nhìn Tây Nguyệt đang đối diện canh gác , chân thành lời xin .
Nàng như phần bất ngờ, mỉm :
“Phu nhân cần bận tâm, phận hèn mọn như , xứng để phu nhân xin .”
Ta mở miệng, còn thêm điều gì đó, bỗng nhiên xe ngựa chấn động mạnh, ngã nhào xuống đất kiểm soát .
“Bên ngoài chuyện gì ?”
Tây Nguyệt đỡ dậy, vội vã vén rèm xe.
“Phía hình như địch, lượng ít.”
Tây Phong điều khiển xe ngựa, sắc mặt nghiêm trọng:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Dường như là Bắc Địch.”