Tuệ Tuệ Trường Ninh - Trọng sinh 7

Cập nhật lúc: 2025-04-23 14:29:41
Lượt xem: 6,913

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy bóng dáng hai dần rời xa, mới dám từ giả sơn bước . Không ngờ chỉ định ngoài hít thở tình cờ bí mật như thế , chẳng là may rủi. Tim đập thình thịch, lời đối thoại thì chắc giờ Cố Niệm Ninh trúng kế, nam nhân lẽ cũng sắp tới chuyện đồi bại với tỷ . Một lát nữa, Trần Lạc Lạc chắc chắn sẽ dẫn theo các phu nhân đến đúng lúc “bắt gian”, xem bữa tiệc chính là cái bẫy mà nàng bày cho Cố Niệm Ninh! Mọi đều chỉ là quân cờ trong tay nàng, thật là một tâm cơ độc ác!

Ta nên cứu tỷ ?

Kiếp nàng cướp mất nhân duyên của , tất nhiên căm ghét tỷ . kiếp tỷ từng hãm hại , nếu thấy c.h.ế.t mà cứu, chẳng chẳng khác gì Trần Lạc Lạc ? Cố Tuệ Ninh, ngươi sống một kiếp là để trở thành ?

Trong lòng chợt quyết định, nhưng hai rõ là viện nào. Đông cung rộng lớn như , nếu mò từng nơi tìm thì e là kịp. chuyện liên quan đến Cố Niệm Ninh, cũng thể rùm beng lên, thật là gấp c.h.ế.t !

Càng tìm Cố Niệm Ninh sớm, càng thể kịp thời đưa tỷ khi tên tới, như mới an .

Nếu gài bẫy , viện đó nhất định là nơi bình thường ít qua , tiện cho Trần Lạc Lạc dắt tới bắt gian. Viện đó còn là nơi thường qua để ngắm hoa, ngắm cảnh. Ta lập tức vận dụng đầu óc, dựa bốn năm sống ở Đông cung kiếp , trong lòng tính toán.

Ta c.ắ.n răng, lập tức chạy về phía Lạc Mai Cư, suốt dọc đường ngừng cầu nguyện mong rằng phán đoán của là đúng.

Chạy đến Lạc Mai Cư, thở hổn hển tìm kiếm xung quanh, quả nhiên hề thấy bóng nào. Ta lặng lẽ lẻn viện, cửa chính phòng đóng chặt. Ta sợ tên trong, bèn rón rén đến sát cửa ngóng một lúc, bên trong im lặng như tờ, chỉ tim đập thình thịch.

May quá, vẫn .

Ta vội vàng đẩy cửa bước , đang mê man giường ai khác chính là Cố Niệm Ninh.

“Cố Niệm Ninh, tỉnh , ngươi thấy ?”

Thấy tỷ mãi động tĩnh, nghiến răng ấn mạnh huyệt nhân trung của tỷ .

“Trần Lạc Lạc gài bẫy ngươi đấy, tỉnh táo một chút .” Có lẽ đến hai chữ “gài bẫy”, tỷ chầm chậm mở mắt .

“Tiện nhân, chẳng trách vô lực, thì là tính kế như !” Nhìn vẻ mặt nàng thì đang nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì còn ảnh hưởng của mê d.ư.ợ.c nên lời vẫn mềm nhũn.

“Ngươi còn dậy ? Ta sợ lát nữa nam nhân bước đây. Ta dìu ngươi ngoài .”

“Ta mới lâu, lúc mở cửa thấy gì đó , chỉ hít một phần mê d.ư.ợ.c thôi, còn gắng gượng một lúc.”

Nghe tỷ , mới yên tâm phần nào, c.ắ.n răng để cả thể nàng dựa , hít sâu một bước ngoài.

Vừa khỏi cổng viện bảy tám mét, chân mềm nhũn quỵ xuống đất, kéo theo cả Cố Niệm Ninh cùng ngã xuống. May mà xung quanh là đám cỏ dại, nên cũng thương gì.

“Ta cảm thấy hồi phục chút ít , nếu ngươi còn sức nữa thì , nếu tên háo sắc đó tới đây, ngươi cũng vạ lây theo đấy.”

Ta lắc đầu định gì đó, thì bất chợt trông thấy gã nam nhân đang xuất hiện từ con đường nhỏ, dáo dác quanh lén lút bước viện.

“Nằm xuống, tới .” Ta đè Cố Niệm Ninh xuống, cùng trốn đám cỏ dại.

Cứ như mãi thì , lát nữa khi phát hiện trong phòng ai, chắc chắn sẽ ngoài tìm kiếm. Nơi hai trốn cũng hẳn là an , nhưng thể bỏ tỷ một chạy thoát.

Ta c.ắ.n răng :

“Cố Niệm Ninh, lát nữa dù dốc hết sức cũng chạy!”

“Cái gì?”

Chưa kịp để tỷ phản ứng, nhân lúc tên nam nhân từ trong phòng sắp bước khỏi viện, lao ngoài như một cơn gió.

“Con nha đầu còn chạy? Ngươi trúng t.h.u.ố.c thì còn chạy đến !” — Hắn quả nhiên nhận lầm thành Cố Niệm Ninh.

Nghe thấy tiếng bước chân đuổi sát phía , dù mệt mỏi rã rời, cũng dám dừng . May , dụ , Cố Niệm Ninh sẽ đủ thời gian để trốn thoát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/trong-sinh-7.html.]

Chạy! Chạy chỗ đông thì sẽ an !

Cố Tuệ Ninh, chỉ cần vượt qua rừng trúc trong Đông cung , ngươi sẽ thoát!

Ta c.ắ.n răng tự nhủ, môi c.ắ.n đến rướm máu, bàn tay cũng bấu đến hằn sâu, nhưng thể bỏ qua bất kỳ cơ hội sống sót nào.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“A!” — Bất cẩn giẫm vạt váy, ngã sấp xuống đất, phía chính là tên cầm thú đuổi sát rời.

“Ngươi chạy nữa , Cố đại tiểu thư? Ngoan ngoãn lời !”

“Phi!” — Ta bất ngờ ném nắm bùn trong tay mắt , lập tức vùng dậy tiếp tục chạy.

“Con tiện nhân, để xem g.i.ế.c ngươi thì thôi!” — Hắn giận dữ gào lên, khuôn mặt dữ tợn lao tới bắt .

“Ai đó?”

Bất ngờ va một vòng n.g.ự.c rộng lớn, thở hổn hển, kiệt sức . Thứ đập mắt đầu tiên là hình rồng thêu áo bào. Ta vội nắm chặt lấy tay áo đó, như c.h.ế.t đuối vớ cọc cứu sinh — đây là đầu tiên khao khát gặp đến :

“Tiêu… Tiêu Yến Hành, mau… Lạc Mai Cư… Tỷ tỷ hãm hại…”

Nói xong, đầu nghiêng , mất hết tri giác.

Thái t.ử xưa nay luôn điềm tĩnh, lúc con ngươi chợt co , lập tức bế đang bất tỉnh trong lòng lên.

“Tiện nhân, xem ngươi còn chạy — Thái… thái tử?” — Tên cầm thú lập tức chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.

Tiêu Yến Hành lạnh lùng liếc một cái, xoay phân phó cho thị vệ phía :

“Đi xem Lạc Mai Cư. Còn … chặt gãy hai chân .”

“Tuân lệnh!”

“Đừng mà, thái t.ử tha mạng! Nô tài vô tội! A! Đừng mà!”

8.

Khi mở mắt nữa, lên trần nhà với họa tiết rồng vàng, đang ở trong cung điện của thái t.ử Tiêu Yến Hành.

Ta thở phào nhẹ nhõm, vẻ như và Cố Niệm Ninh đều .

“Tỉnh ?”

Đó rõ ràng là giọng của Tiêu Yến Hành, giật , lúc mới nhận đang bên bàn.

Ta gượng: “Cảm ơn thái tử, Cố tiểu thư ?”

“Không , nàng đang nghỉ ngơi ở gian phòng phụ.”

“Đa tạ thái t.ử điện hạ cứu giúp, thể của khá hơn, xin phép cáo lui.” Ta vội vã xuống giường, hành lễ một cách qua loa định rời , vì thấy , nhớ đến kiếp chúng từng phu thê suốt nhiều năm, luôn cảm thấy kỳ lạ và thoải mái. Dù , Cố Niệm Ninh chăm sóc, gì đáng ngại.

“Phu nhân cần khách sáo, và Cửu Tư là thiết, đây là chuyện .”

mà…”

Hắn dừng một chút, câu chuyện đột ngột chuyển hướng: “Không ngờ Cố tiểu thư và phu nhân giống như quen từ lâu, còn xưng hô là tỷ .”

 

Loading...