Tuệ Tuệ Trường Ninh - Trọng sinh 3

Cập nhật lúc: 2025-04-23 12:22:02
Lượt xem: 6,242

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta đưa tay nhẹ nhàng lấy ngọc bội , ký ức năm xưa khi cầm ngọc bội nghĩ về vẫn rõ ràng mắt. Lúc đó, trong đầu là viễn cảnh gả cho Cửu Tư: nếu luyện võ, sẽ bên vỗ tay cổ vũ; nếu sách, sẽ mài mực cho ; còn nếu rảnh rỗi thêu thùa, chỉ cần cạnh trò chuyện là đủ. Vài năm nữa thêm hai ba đứa trẻ, sống những ngày bình dị mà ấm áp.

Tiếc là đời vô thường, cuối cùng vẫn thể gả cho thầm thương từ thuở đầu xuân. Người lấy cũng chẳng từng cùng thầm thì trò chuyện, chỉ ánh nến đỏ trong cung, ngày ngày soi sáng trơ trọi đến tận hừng đông. Đứa con của còn kịp mở mắt ngắm thế gian, lặng lẽ .

Những ước nguyện của thời niên thiếu, cuối cùng cũng chỉ là điều chẳng thể thành hiện thực.

“Tuệ Tuệ.” Thẩm Cửu Tư khẽ đặt tay lên vai , vẻ mặt đầy lo lắng.

Ta hồn, khẽ lắc đầu với , hiệu rằng .

“Ai đó?”

Một cái bóng lao từ bên ngoài, xông thẳng về phía Cửu Tư. Chàng nhanh chóng né , lập tức khống chế đôi tay của kẻ đó.

“Buông ! Đồ tặc đáng ghét!”

“Linh An?” Ta kinh hô gọi tên.

Hai rõ ràng khựng , Cửu Tư vội buông tay Linh An : “Nửa đêm ngủ còn chạy đến đây gì?”

Linh An trả lời, chỉ từ từ tiến về phía :

“Là… tỷ tỷ ?”

Ta nghẹn lời, hai tay luống cuống sớm để lộ sự bối rối. Ta vốn định mới nhận , nhưng giờ phút quả thật ngoài dự liệu. Ta há miệng, nhưng gì, chỉ thấy trong lòng tràn ngập hoang mang.

“Tỷ tỷ, Linh An nhớ tỷ lắm… Mẫu , tỷ cũng … Linh An còn ai thích nữa cả.”

“Đệ nhớ tỷ đến phát điên, mỗi đêm đều lén đến đây một chút, chỉ mong một ngày tỷ sẽ về…”

“Linh An, là tỷ đây, tỷ về . Xin , tỷ định với muộn một chút… Tỷ sợ dọa, vì tỷ thật sự bất cứ liên quan gì đến Cố phủ nữa. thì khác, còn học hành, còn tương lai. Đệ hiểu cho tỷ chứ?”

Ta quỳ xuống ôm lấy , trong lòng đầy áy náy. Kiếp , để cô độc một , thể tận mắt thấy cưới thê sinh tử.

hối hận. Đời , tuyệt đối dính dáng gì tới Cố gia nữa. Nghĩ đến ánh mắt đỏ ngầu của phụ khi đ.á.n.h roi Linh An, nghĩ đến chuyện ông ép Cố Niệm Ninh xuất giá, lòng vẫn thể nguôi ngoai. Cùng là con ông , và Linh An chỉ xứng đáng nhận những thứ khác cần.

Có lẽ vì thấy ánh mắt của Cửu Tư cứ luôn dõi theo , Linh An hỏi:

“Tỷ tỷ từng kể với trong lòng là Cửu Tư biểu ca đúng ?”

ngày thường Cố Niệm Ninh cũng luôn bám lấy biểu ca, biểu ca thể chăm sóc cho tỷ ?”

Linh An nhẹ nhàng vỗ lưng , ánh mắt chăm chăm Thẩm Cửu Tư, từng câu chất vấn thẳng thừng tuôn .

Đối diện với em vợ tương lai, Cửu Tư nghiêm túc giơ tay thề:

“Ta tuyệt đối sẽ để nàng chịu thiệt thòi. Tình cảm của dành cho tỷ tỷ ngươi, trời đất chứng giám. Cố Niệm Ninh mãi mãi chỉ là biểu . Nếu nàng giữ tình , cũng sẽ khách khí.”

Linh An tuy còn trẻ con, nhưng vẫn cố tỏ vẻ lớn, nghiêm mặt :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/trong-sinh-3.html.]

“Đã nam nhân thì giữ lời. Nếu ngươi dám tỷ tỷ của tổn thương, đời sẽ tha cho !”

“Haha…” Thẩm Cửu Tư nhéo má Linh An, :

“Nếu thật ngày , đầu tiên c.h.é.m chính là .”

“Đi nhanh , nếu kinh động đến thị vệ rắc rối to.”

Linh An nhân lúc Cửu Tư chú ý, len lén ghé tai dặn dò, khiến tim dịu một chút, cảm thấy ấm áp vô cùng.

“Nếu tỷ thành với biểu ca, ngàn vạn đừng nhận Cố gia. Cố Niệm Ninh thích biểu ca, phụ chắc chắn sẽ lấy phận trưởng bối ép tỷ nhường cho nàng , tỷ tranh nổi .”

4.

“Tuệ Tuệ, dậy , mèo lười, mau dậy nào!”

Sáng sớm thấy giọng của Thẩm Cửu Tư.

Ta mơ màng mở mắt , thấy đang tựa bên cửa sổ: “Lại định gì nữa đây?”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Thẩm Cửu Tư nhe hàm răng trắng bóc : “Hôm nay là Thanh Minh, ngày để du xuân, đưa nàng du xuân.”

Ta bỗng nổi hứng: “Mộ của , cũng đến xem một .”

Tối hôm đó trở về, vốn định sống ở căn nhà nhỏ nông thôn của , nhưng Thẩm Cửu Tư nhất quyết lo lắng ở một an . Ta giả vờ trêu , là hai sống cùng , ngờ đỏ cả vành tai, cứ ấp úng hợp lễ nghĩa. Thì giờ trêu ghẹo chỉ là ngoài mạnh trong yếu, cố vẻ thôi, c.h.ế.t. chuyện khiến nhớ còn một căn nhà ở kinh thành, thế là đưa về đó ở.

“Xem cái gì, rõ ràng là điềm xui.” Chàng tuy chút miễn cưỡng, nhưng cuối cùng vẫn chiều theo .

Bây giờ là tháng tư, trời dần ấm lên, cởi bỏ lớp áo bông dày cộm, cảm giác như nhẹ bổng, tựa như tiên nữ phiêu bồng. Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên , là sự yên lòng mà mấy năm từng cảm nhận .

Phong cảnh tuyệt , nếu thật sự yên nghỉ ở nơi thì cũng coi như mãn nguyện. Đi đường núi, ngắm cảnh sắc bốn phía, quả thật khiến lòng thư thái.

“Thẩm Cửu Tư!”

Nghe gọi từ phía , hai chúng dừng , thì là Cố Niệm Ninh.

Cố Niệm Ninh bước nhanh tới gần: “Bên ngoài đồn ầm lên là vớ một cô nông nữ, nâng như trứng hứng như hoa. Sao đây, mới mấy hôm quên Tuệ Tuệ ?”

Nàng liếc một cái đầy ngụ ý: “Giờ còn dẫn tình mới thăm tình cũ?”

“Cố Tuệ Ninh?”

Gương mặt nàng hiện rõ vẻ hoảng hốt: “Ngươi… c.h.ế.t?”

Ta mỉm nhã nhặn, giả vờ như gì: “Tiểu thư , hiểu. Ta tên là Tuệ Tuệ, tên Cố Tuệ Ninh mà tiểu thư là ai.”

Nàng bước đến gần, quan sát từ xuống : “Phải , cứ thắc mắc Thẩm Cửu Tư cái đồ si tình đó thể lòng đổi , hóa là vì ngươi trông giống Cố Tuệ Ninh thật.”

 

Loading...