Tuệ Tuệ Trường Ninh - Trọng sinh 2
Cập nhật lúc: 2025-04-23 11:02:07
Lượt xem: 5,697
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cập nhật lúc: 2025-04-23 11:02:07
Lượt xem: 5,697
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kiếp , Thẩm Cửu Tư tặng cho ngọc bội truyền gia của Thẩm gia, tiếc là khi gả Đông Cung, nhờ trả cho , nhưng giờ đây thứ vẫn xảy , ngọc bội đương nhiên đang ở trong phòng .
Nghe đến Cố phủ, Thẩm Cửu Tư trở bình tĩnh: “Tuệ Tuệ, nàng cảm lạnh? Có Cố Niệm Ninh bắt nạt nàng ?”
Ta lắc đầu: “Tỷ mặc dù kiêu ngạo, nhưng đến mức ác ý như . Cảm lạnh là do bất cẩn lạnh, ngờ kéo dài như thế.”
Kiếp cũng chuyện như , nhưng đó khỏi nhanh, Thẩm Cửu Tư ở Bắc Cương dẫn quân, phân tâm nên cho , nhưng kiếp chút khác biệt, vì cơn cảm lạnh mà c.h.ế.t.
cũng vì tai qua nạn khỏi, còn là nữ nhi của Cố gia nữa, nếu chỉ dụ từ cung, cũng cần thế Cố Niệm Ninh gả Đông Cung.
“Vậy còn Cố phủ?” Thẩm Cửu Tư liếc sắc mặt , do dự lên tiếng.
“Ta họ , cứ coi như Cố Tuệ Ninh c.h.ế.t , chỉ là vẫn còn lo lắng cho Linh An.” Ta thở dài, những ân tình nuôi dưỡng những năm qua, kiếp dùng mạng sống để trả , kiếp thì còn nợ nữa.
“Về Linh An nàng cứ yên tâm, dù cũng là biểu ca của , giúp đỡ một chút khó . Nếu nàng , chọn thời điểm thích hợp với , khi chúng thành , tìm lý do để nhận nàng tỷ tỷ.”
“ hiện tại chỉ là một bé gái mồ côi, phụ mẫu đồng ý gả cho ?” Thứ nữ của Cố gia còn xứng, huống chi là nữ nhi nhà nông.
Ánh mắt bỗng sáng lên, như thưởng: “Tuệ Tuệ, chuyện nghĩ từ lâu . Lúc nàng còn ở Cố phủ, sợ nàng gả sẽ đàm tiếu, nên thương lượng với lão thái quân Ngô gia từ sớm. Bà nhận nàng nghĩa nữ, thật sự coi nàng là trong gia đình. Vị phu nhân phúc con cái đủ đầy, vợ chồng hòa thuận, chúng cũng thể nhờ chút phúc khí của bà .”
Ta mở to mắt, nhiều thế: “Chàng nhiều như , chẳng lẽ âm thầm thành ở Bắc Cương ?” Nói xong câu , bỗng giật , trong lòng chút khó chịu. Không , kiếp Cửu Tư thành với Cố Niệm Ninh ở Bắc Cương, phụ còn đặc biệt xin từ chức để định cư ở Bắc Cương, xem Cố Niệm Ninh thành . Ngừng một chút, nhớ đó là chuyện khi gả Đông Cung, là vi phạm lời hứa , đợi cầu hôn mà lên kiệu hoa của hoàng thất, thể trách .
Có lẽ thấy sắc mặt , vội vã : “Không , Tuệ Tuệ, nàng hiểu lầm , tất cả đều là từ mấy bằng hữu trong quân, chỉ chuẩn sớm thôi, nếu thì nàng lòng, nếu nàng gả cho thì ?”
Chàng vẻ mặt tội nghiệp , giả vờ thấy, cố ý hỏi: “Lão thái quân Ngô gia là công chúa, thể xin bà giúp đỡ?”
Chàng đắc ý: “Lão thái quân vốn hiền hậu, cộng thêm cứu cháu trai bà , bà lý do đồng ý?”
“Chàng cũng tính toán chu đáo lắm, nếu gả, chẳng là uổng công .” Ta , nhưng trong cổ họng một nỗi chua xót.
Thì chuẩn tất cả cho mà hề . Kiếp , liệu cũng nghĩ như ? Tiếc là kịp cho , thật tiếc là còn nợ một đám cưới.
“Tuệ Tuệ đồng ý cũng , sẽ đến Cố phủ để lấy ngọc bội, đêm nay cầu xin nàng một nữa.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Nói xong, định ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/trong-sinh-2.html.]
Ta nén nỗi chua xót, cố gắng nặn một nụ : “Tối nay sẽ cùng , lén lút, chúng cùng trộm một .”
3.
“Tuệ Tuệ, nàng giẫm lên vai , tiên lên mái hiên, đợi trèo qua sẽ đỡ nàng xuống.” Thẩm Cửu Tư nửa quỳ xuống, giục bước lên vai .
“Chẳng võ công , thể mang nhảy luôn chứ?” Ta mái hiên cao chừng hai mét, bắt đầu ý định rút lui.
Mặt đầy vạch đen: “Biết lúc nên mua cho nàng nhiều tiểu thuyết thế… nếu ai cũng bay thì cần gì mái hiên nữa chứ?”
Ta nuốt nước bọt, run rẩy trèo lên vai vắt vẻo mái: “Thẩm Cửu Tư, mau qua đây , sợ ngã xuống lắm.”
Giọng trêu chọc vang lên từ mái: “Ngày nàng thèm để ý đến , đều lén trèo lên tường ngắm nàng đó. Hôm nay để nàng nếm thử cảm giác một chút, xem nàng còn nỡ lòng lạnh nhạt với nữa .”
Chàng quả thật quen trèo tường, vạt áo khẽ vung lên là nhẹ nhàng nhảy bên trong phủ.
“Đến đây, Tuệ Tuệ, đỡ nàng, cứ yên tâm nhảy xuống .” Chàng giơ tay, ngẩng đầu mỉm với .
Ta c.ắ.n răng, nhắm mắt nhảy xuống.
Bên tai là tiếng gió vù vù, ngay đó rơi một vòng tay rộng lớn ấm áp.
Ta yên tâm, vòng tay ôm lấy cổ : “Ai mà Thẩm Tiểu tướng quân ở Bắc Cương đêm nào cũng trèo tường ngắm cô nương khác đây?”
“Nàng đang ghen ?” Chàng cúi đầu thì thầm bên tai , “Ôm thì chỉ ôm Tuệ Tuệ, vai cũng chỉ cho Tuệ Tuệ giẫm thôi. Hài lòng ?”
“Miệng lưỡi trơn tru.” Ta từ trong lòng bước xuống, nhưng trong tim ngọt như phết mật. Chàng xem, kiếp cứ sống gò bó theo quy củ để gì, đến c.h.ế.t cũng từng nắm tay Cửu Tư của . Thật cuộc đời là để sống cho chính , tận hưởng kịp lúc, sống thuận theo lòng .
Lặng lẽ đẩy cửa bước phòng , chỉ cảm thấy cảnh vật vẫn còn đó mà thì khác. Dù cũng rời khỏi Cố phủ hơn mười năm, tâm trạng giờ đây chẳng còn như thuở thiếu thời.
Không nghĩ đến, càng khó quên.
Ta mò gầm giường, lấy một chiếc hộp, chậm rãi mở nắp. Bên trong là đủ thứ đồ chơi mà Linh An từng gửi cho . Ta mở đến tầng cùng, chiếc ngọc bội đang yên lặng ở đó.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.