Tuệ Tuệ Trường Ninh - Trọng sinh 16

Cập nhật lúc: 2025-11-28 11:43:16
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tướng quân khoác bộ giáp cứng lạnh, nhưng mặt nở nụ trong trẻo nhất.

 

Lần , Túc Di Hạc sảng khoái đồng ý.

 

“Cô nương , phu quân của ngươi cũng xem như nghĩa khí. rơi tay , dù giở trò gì thì cũng kết cục !”

 

“Hắn phu quân của .”

 

“Hả?”

 

Cố Niệm Ninh khẽ thì thầm, nhưng Túc Di Hạc chẳng để tâm:

“Kệ là ai, rơi tay thì đều xui xẻo.”

 

Cố Niệm Ninh khẽ cong môi. Nàng ngẩng đầu, sang phía đối diện, nơi vị thiếu tướng trẻ tuổi cởi giáp, hình gầy nhưng thẳng tắp nổi bật giữa đồng tuyết trắng xoá.

 

Đó là nàng từng yêu. Kiếp họ là phu thê. Kiếp , dám liều mạng cứu nàng … thế là đủ .

 

“Vĩnh biệt.”

 

Nàng về phía xa cuối, ánh mắt đầy lưu luyến, dứt khoát đ.â.m thẳng lưỡi d.a.o động mạch bên cổ.

 

“Ngươi điên ?!” Túc Di Hạc hoảng hốt nhảy dựng lên.

 

Ta tiếng động, theo, chỉ thấy một ảnh nhỏ bé rơi từ cổng thành xuống.

 

Ta gào lên xé lòng:

“Đừng mà!!!”

 

Thời gian như ngừng . Trước mắt , nàng rơi xuống, thể nặng nề đập mạnh xuống nền tuyết, bông tuyết trắng lập tức nhuộm thành đỏ thẫm.

 

“A tỷ!”

Ta vụt roi, bất chấp tất cả mà phi ngựa lao tới. Mắt mờ nước, dám tin, Cố Niệm Ninh c.h.ế.t ?

Không ai thể ngờ nàng sẽ chọn cách tuyệt mệnh như . Rõ ràng… nàng sắp cứu .

Người thành lẫn thành đều sững sờ.

“Tại … ngươi sắp sống mà?” Túc Di Hạc lẩm bẩm. Hắn lưỡi d.a.o nhuốm m.á.u trong tay, vẻ mặt thể tin nổi.

“Công thành! G.i.ế.c tha!”

Thẩm Cửu Tư bừng tỉnh. Đôi mắt đỏ như máu, giật dây cương, thúc chiến mã điên cuồng lao về phía cổng thành. Phía là đội quân Bắc cảnh sĩ khí bùng nổ như lửa cháy.

“Cố Niệm Ninh, tỉnh … tỉnh … Ta đưa tỷ về nhà…”

Ta nhớ lao đến bên nàng bằng cách nào. Ta run rẩy áp tay lên cổ nàng , cố gắng bịt dòng m.á.u đang tuôn , như thể thể níu nàng với sự sống.

“Vì chẳng thấy đau gì cả? Ta… sắp c.h.ế.t đúng , Tuệ Tuệ?”

Nàng khó khăn mở miệng. Mỗi môi mấp máy, m.á.u ở cổ tuôn nhiều hơn.

“Đừng nữa. Ta đưa tỷ tìm đại phu, chờ một chút thôi.”

Giọng nghẹn . Ta cố hết sức cõng nàng lên, giống hệt ở Đông Cung.

“Đừng… để . Ta sống nổi . Lần đến Bắc cảnh, vốn dĩ cũng định sống mà về.”

“Tuệ Tuệ, chính là Tuệ Tuệ. Ngoài , còn ai thể liều mạng cứu chứ…”

Nàng thở mạnh, từng đều nặng nhọc. “Đừng sợ. Kiếp tranh biểu ca với nữa.”

“Không, tỷ thích mà. Tỷ sống, hăng hái mà tranh giành với chứ.”

Ta gật đầu, “, là Tuệ Tuệ. Tỷ tỉnh … Ta giấu tỷ nhiều như , tỷ trách ?”

Nàng yếu ớt :

“Có lẽ tin… từng mơ một giấc mơ, thật đến mức như là kiếp . Trong mơ… cha thương, bắt gả cho Thái tử, còn thì gả cho biểu ca. sống vô cùng khổ sở.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/trong-sinh-16.html.]

“Ta cũng khá hơn. Cửu Tư cũng . Chàng chạm . Sau đó… chuốc say một đứa con.”

“Rồi chiến tranh nổ … chính là trận chiến . Muội đừng tin. Cửu Tư c.h.ế.t . Ta… liền theo . Muội , đau đớn lắm.”

“Trước khi c.h.ế.t, một lá thư cho , nhờ chăm lo cho đứa bé. Ta kiếp sẽ trâu ngựa để báo đáp .”

“Ta quang minh lạc, nhưng thì . Trong mơ, hôm nay chính là ngày giao chiến, nên mấy ngày lén đến Bắc cảnh. Định với biểu ca… nhưng gặp bắt… Đương nhiên giữ lời, bảo vệ .”

“Nếu còn nữa… sẽ yên tâm . Thấy biểu ca vì đến mức mãn nguyện .”

Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, mỗi chữ phát đều khó khăn.

Ta ghé sát tai nàng:

“Ta tin. Ta tin tất cả. Đứa bé tên là Ngọc Du. Sau nó cũng trở thành một vị tướng quân, tài giỏi. Tỷ tỉnh , kể cho tỷ … Nó còn nhiều nét giống tỷ lắm…”

Ta nghẹn ngào, tròn câu.

Đôi mắt nàng sáng lên:

“Thì cũng yên tâm .”

Nàng bỗng gắng gượng nở nụ :

“Ta cũng một bí mật. Thật … kiếp … Cửu Tư suýt nữa thắng trận… Chàng vốn thể sống. ép rời xa … Mũi tên năm đó… … cố ý né. Không sống nổi. Thế nên kiếp tranh với nữa. Ta … sống thật lâu. Kiếp đến để chuộc . Tuệ Tuệ, đừng … đây là chuyện nên mừng.”

Ta khựng . Trong đầu bỗng vang lên câu của Thẩm Cửu Tư ngày : “Mạng của gia là do gia tự nắm, trừ khi gia nữa, chứ ai lấy nổi!”

Hoá thật.

Kiếp … vì mới c.h.ế.t trẻ…

Hơi thở của Cố Niệm Ninh dần yếu . Nghĩ đến kết cục của từng trong kiếp , nỗi đau đè nặng như x.é to.ạc trái tim .

Ta thẫn thờ tuyết trắng.

Cố Niệm Ninh lặng lẽ yên trong lòng , như chìm một giấc ngủ dài.

Kiếp , từng tiễn nương như thế.

Kiếp , trơ mắt Cố Niệm Ninh c.h.ế.t ngay mặt .

Thì … nàng cũng trọng sinh.

… nàng vẫn thể thoát khỏi kết cục bi thảm?

Rõ ràng… nàng thể c.h.ế.t.

Gió lớn cuốn theo cát bụi gào thét thổi qua, nhẹ nhàng ôm chặt lấy Cố Niệm Ninh lòng. Bên tai văng vẳng âm thanh nặng nề của đoàn quân hành tiến, năm vạn binh mã cuối cùng cũng tới, cùng với các chiến sĩ Bắc cảnh, khiến cổng thành Bắc Địch ầm ầm sụp đổ.

Bắc cảnh… tái sinh.

, vĩnh viễn nhắm mắt bao giờ tỉnh .

“Tuệ Tuệ!”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Ta bàng hoàng ngẩng đầu, là Thẩm Cửu Tư, trong chiến thắng mà chạy như bay về phía .

Chàng im lặng ôm chặt lấy .

Ta ngơ ngác lên bầu trời, nơi mặt trời đỏ rực như m.á.u đang treo lơ lửng, đó là ánh sáng của hy vọng, là khởi đầu của một kỷ nguyên mới.

Ta nghĩ… chuyện cũng sẽ qua thôi.

Ta siết chặt lấy , như ôm lấy tất cả còn của đời .

__Hết__

 

 

Loading...