Tuệ Tuệ Trường Ninh - Trọng sinh 12
Cập nhật lúc: 2025-11-28 11:05:40
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày .
“Phu nhân, xin tạm chịu thiệt một chút, cửa thành đang canh phòng nghiêm ngặt, chỉ thể để đội mũ sa che mặt thôi.”
Trong lòng khẽ lạnh một tiếng, e là Cửu Tư phát hiện mất tích nên mới hạ lệnh phong tỏa cổng thành. May đất Bắc rộng lớn, dù xe ngựa chạy suốt ba ngày, nàng vẫn thoát khỏi địa phận của Bắc cảnh.
Chỉ tiếc là nàng cho uống nhuyễn xương tán, dù chạy cũng chạy nổi.
Chỉ còn thể trông chờ vận may của , mong rằng Cửu Tư thể tìm .
“Ngươi dạo xảy chuyện gì ? Sao cửa thành đang yên cấm?”
“Ta là phu nhân của tướng quân chúng mất tích, nghi ngờ ngoại tộc bắt cóc để uy h.i.ế.p tướng quân. Hiện tại tướng quân dẫn binh lục soát khắp thành .”
“Đê tiện! Ai mà chẳng tướng quân thương yêu phu nhân nhất. Đám man di đáng ghét, tướng quân của chúng là vì dân mà chiến đấu cơ mà!”
Tây Nguyệt bên cạnh, lắng những lời bàn tán xung quanh:
“Phu nhân, là lên lầu nghỉ ngơi , lát nữa sẽ mang thức ăn lên phòng cho .”
“Hừ, chủ nhân của ngươi là phạm nhân ? Bình thường theo ngươi lẩn trốn khắp nơi, giờ thể yên xuống ăn một bữa ?”
Nàng im lặng, coi như ngầm chấp nhận hành động của .
Ta thong thả cầm đũa lên, giấy gói giấu trong tay áo như nóng rát cả . Làm mới thể đưa mảnh giấy đó cho một đáng tin mắt bao thế ? Ta khỏi nhức đầu. Dù là khi ngủ, Tây Nguyệt cũng luôn canh chừng bên cạnh, khiến lấy một cơ hội tiếp xúc với ngoài.
“Tiểu nhị, bàn nhà ai mất phu nhân ?”
“Ấy, khách quan là nơi khác ? Mấy hôm phu nhân của tướng quân chúng bọn man di bắt , tướng quân sốt ruột đến mức lục soát khắp thành đấy.”
“Ồ? Man di? Làm chắc đó là man?”
“Ha, bao năm nay tướng quân vì bảo vệ biên giới phía Bắc mà ít đụng độ bọn man di, ngoài bọn chúng , còn ai thù sâu oán nặng đến thế.”
Ta lắng tai , đũa cầm tay mà vẫn lơ lửng giữa trung. Tây Nguyệt nhỏ giọng nhắc nhở:
“Phu nhân, chúng nên tranh thủ ăn .”
Ta nhân cơ hội vỗ mạnh đũa xuống bàn một cái “chát”:
“Ngươi là cái thá gì mà dám nhắc ? Không ăn nữa, chẳng còn tí khẩu vị nào cả!”
Ta bước lên lầu, cả đại sảnh vì tiếng quát của mà im bặt.
Vị khách lạ , cũng đội mũ sa giống , đồng t.ử co , qua lớp vải mỏng theo bóng dáng nữ nhân bước lên lầu.
Đêm đó, xe ngựa vài dặm khỏi Bắc cảnh.
Không hổ là ám vệ hoàng gia, dù cổng thành canh phòng nghiêm ngặt, bọn họ vẫn nghĩ cách đưa ngoài .
“Tây Nguyệt, chuyện nổi giận trong quán trọ lúc nãy, là do thất thố, xin .”
Nhìn Tây Nguyệt đang đối diện canh gác , chân thành lời xin .
Nàng như phần bất ngờ, mỉm :
“Phu nhân cần bận tâm, phận hèn mọn như , xứng để phu nhân xin .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/trong-sinh-12.html.]
Ta mở miệng, còn thêm điều gì đó, bỗng nhiên xe ngựa chấn động mạnh, ngã nhào xuống đất kiểm soát .
“Bên ngoài chuyện gì ?”
Tây Nguyệt đỡ dậy, vội vã vén rèm xe.
“Phía hình như địch, lượng ít.”
Tây Phong điều khiển xe ngựa, sắc mặt nghiêm trọng:
“Dường như là Bắc Địch.”
Ta căng tai lắng , chỉ vài từ như “Bắc Địch”, “ đông”, khiến giật kinh hãi nữa. Sao chọc cả Bắc Địch nữa chứ? Đáng c.h.ế.t là Tiêu Yến Hành! Nếu bắt cóc, gặp hết chuyện rắc rối đến chuyện khác! Trong lòng mắng hàng ngàn , chỉ cầu mong đừng rơi tay Bắc Địch. Nếu họ bắt mà họ mối quan hệ giữa và Cửu Tư thì ? Họ sẽ dùng để uy h.i.ế.p Cửu Tư mất!
“Ngươi bảo vệ phu nhân, thu hút sự chú ý của chúng.”
Thấy Bắc Địch đang hùng hổ xông tới, Tây Phong nghiến răng nhảy khỏi xe ngựa, lao đám như sóng biển .
Tay vung đao, m.á.u đổ từng mạng, nhưng đối phương đông thế mạnh, dù võ công Tây Phong cao đến mấy cũng thể chống chiến thuật lấy đông thắng ít.
Chẳng mấy chốc, Tây Phong dần thất thế, những tên Bắc Địch còn bắt đầu vây lấy xe ngựa…
Tây Nguyệt vội vàng dặn vững, nắm lấy dây cương phóng ngựa về phía . Đám Bắc Địch như điên cuồng đuổi theo, mũi tên từ bốn phía lao đến cắm xe ngựa. Ngựa bỗng hí dài một tiếng, thì trúng tên. Nó phát cuồng, chạy loạn khắp nơi, bám chặt lấy cửa sổ xe, dày như lật ngược lên.
Bỗng một cú hất mạnh khiến văng khỏi xe ngựa, cơ thể lăn lông lốc xuống con dốc dài.
“Phu nhân!” — Tây Nguyệt hét lên một tiếng. Vì bảo vệ , nàng lập tức chọn thời cơ nhảy khỏi xe.
Trượt dài dốc, đau đớn rã rời, mặt đất hồi lâu cũng lấy cảm giác. Lờ mờ thấy Tây Nguyệt đang chạy đến, phía dốc vọng xuống là bước chân rầm rập của Bắc Địch.
“Phu nhân của Thẩm Cửu Tư? Xem ngươi còn chạy nữa? Bắt ngươi về tế mạng !”
Giọng ngạo mạn vang vọng từ cao. Ta lập tức lấy tay bịt miệng, lợi dụng màn đêm co , cố gắng giấu thể để tránh phát hiện.
“Đại ca, con mụ đó hất khỏi xe chắc chắn chạy xa , đang trốn ở xó nào, để chia tìm?”
Tây Nguyệt siết chặt thanh kiếm trong tay, từ từ dậy, chỉ đợi bước xuống dốc là lập tức tay tập kích. Ta nín thở, chỉ thể âm thầm cầu nguyện nàng thành công.
“Lũ ranh con, lão nương đây đang ở đây .”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Một giọng kiêu ngạo, đầy khinh miệt từ dốc vang lên.
Toàn run rẩy — là Cố Niệm Ninh!
“Sao? Đánh nam nhân nhà , giờ tính lấy trút giận ? Một lũ bại tướng mà cũng dám hống hách!”
Lũ Bắc Địch rõ ràng khích nộ:
“Sắp c.h.ế.t tới nơi còn dám mạnh miệng! Trói nàng cho ! Lột da mới hả giận!”
Trên dốc vang lên tiếng cột trói sột soạt, nhanh chóng rơi yên lặng.
Ta vẫn bịt chặt miệng, dám phát tiếng nào.
Cố Niệm Ninh… nàng vì mà đến mức .