Tuệ Tuệ Trường Ninh - Trọng sinh 11
Cập nhật lúc: 2025-11-28 11:05:03
Lượt xem: 254
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lòng nhẹ nhõm, đó càng thêm táo bạo: “ Bắc Cương là lãnh thổ của bệ hạ, vì ngài mà chiến đấu đổ máu, bây giờ chiến tranh bắt đầu, quân đội Bắc Cương đủ.”
“Hắn trẫm trấn giữ Bắc Cương, trẫm sẽ hỗ trợ , trẫm sẽ phái 50 nghìn đại quân đến Bắc Cương, sẽ c.h.ế.t . Còn về Cố Niệm Ninh, trẫm cũng phái tìm nàng .”
“ , nàng kiêu ngạo, nhưng bản tính , bây giờ là trẫm nợ nàng .”
Sau khi xong, giữa chúng rơi im lặng.
“Nàng còn gì hỏi ?”
Một lúc lâu , nhẹ nhàng hỏi.
“Linh An và Bình An… bọn họ thế nào …” Cuối cùng vẫn là thể buông xuống , buột miệng hỏi.
“Linh An là trạng nguyên năm Chính An thứ chín, Cố gia tay vô cùng hưng thịnh. Nhi t.ử của Cửu Tư, Ngọc Du, đưa sang con thừa tự của , trở thành thiết nhất của Bình An, cũng là vị tướng mà Bình An tin tưởng nhất.”
“Bình An kế thừa hoàng vị, Linh An nuôi dạy , là một đế vương còn hơn trẫm.”
“Tốt, thì yên tâm . Chỉ cần bọn họ sống nơi đó, cũng an lòng.”
Linh An từng sẽ đỗ trạng nguyên để về đón , Ngọc Du cũng trở thành tướng quân như phụ , Bình An phụ cái tên của . Đó cũng là một trong ít những điều an ủi của ở kiếp .
Trần Lạc Lạc chính phi, chắc là đổi vận mệnh nào đó; hai tỷ Vương Nhu cung, họ xuất giá hạnh phúc. Vậy cũng , dù kiếp quen , chỉ cần họ sống an yên là đủ.
“Kiếp nợ Thanh Hòa một mạng, tìm cho nàng một nơi thích hợp để việc.”
Nghĩ nghĩ , chỉ còn mỗi Thanh Hòa. Kiếp nàng đến bên năm Cửu Tư mất, ở cạnh suốt năm năm, nhận tội, c.h.ế.t chỉ một cỗ quan tài mỏng manh.
“Được.”
“Bệ hạ đại nghĩa, thần phụ phu quân, bách tính Bắc cảnh tạ ơn Bệ hạ.”
Ta dồn hết sức lực câu , quỳ xuống, cúi hành đại lễ.
Tiêu Yến Hành, oán trách thêm ai nữa, chỉ mong từ nay về , mỗi đều bình an.
Không gặp cũng chẳng .
Tiêu Yến Hành hé môi, thực hỏi nàng, hỏi nàng, nàng điều gì với ? đến khi lời sắp thốt , nuốt .
Hắn dõi mắt bóng dáng nàng từng bước vượt qua ngưỡng cửa cao, y hệt kiếp , khi ai chú ý, ánh mắt vẫn lặng lẽ dõi theo bóng lưng xa dần của nàng.
Ngoài điện, cung nhân nhận lệnh, đưa nàng khỏi cung.
Tiêu Yến Hành lặng trong điện, bên tai mơ hồ vang lên lời của vị hòa thượng xứ Nam Dương kiếp :
“Nếu bệ hạ bằng lòng ban cho bần tăng một ngôi chùa, cho phép truyền kinh giảng pháp, bần tăng nguyện giải nỗi ưu phiền cho bệ hạ.”
“Đại sư đùa , trẫm là thiên tử, gì ưu phiền chứ?”
“Sinh tử, thịt xương, chẳng lẽ bệ hạ quan tâm ?”
Vị đế vương điện cao từ lúc nào thẳng dậy.
Lâu , : “Trẫm thể ban cho ngươi trăm ngôi chùa.”
Hòa thượng mỉm từ bi, dường như thương xót vị đế vương cao cao tại thượng mặt: “Bệ hạ còn nguyện gì ?”
Lúc đó gì nhỉ?
… Tiêu Yến Hành nhắm mắt , nhớ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/trong-sinh-11.html.]
Hắn : “Chỉ mong cố nhân đời bình an.”
Vì lời hứa , tiêu hao hết ba đời long khí, tiểu cô nương của mới thể sống .
Đã là lời do chính miệng hứa, thì kiếp , nhất định sẽ để nàng—tuế tuế bình an, đa hỉ nhạc, trường an ninh.
Dù cho… thể gặp .
9.
Mới đó ở Bắc Cương ba năm .
Những năm tháng sống ở Bắc Cương thật bình yên, suýt nữa quên tất cả phiền muộn. Người dân Bắc Cương chân thật, cảnh sắc nơi biên cương càng hùng vĩ và rộng lớn, khi ở giữa nơi , lòng tự chủ mà trở nên rộng mở hơn.
Chuông báo t.ử vang lên từ thành, từng nhà treo cờ trắng, mới nhớ năm nay là ngày mà Tiêu Yến Hành lên ngôi.
Vậy là còn nhiều thời gian khi Bắc Địch tấn công.
Ta khuyên Cửu Tư giao binh phù, cùng ẩn cư nơi núi rừng, nhưng khi thấy mấy tranh chấp giữa tộc và các tộc khác, thấy m.á.u đổ chiến trường, thấy lòng dân yêu mến Cửu Tư, giấu lời trong lòng.
Bắc Cương cần , Bắc Cương là trách nhiệm của .
“Tuệ Tuệ, ngẩn thế, luyện binh , chiều về sẽ ở cùng nàng, đừng cảm thấy cô đơn nhé.” Cửu Tư cầm lấy kiếm thương từ tường, đầu mỉm với .
“Chàng nhớ cẩn thận, nhớ lời về giấc mơ đó!”
“Biết ! Bắc Địch chỉ là bọn cướp nhỏ, thể lấy mạng , Tuệ Tuệ cứ yên tâm .”
Ta lo lắng, hét lớn với bóng dáng đang rời : “Đã bao nhiêu , chỉ Bắc Địch!”
Những năm qua, sợ Tiêu Yến Hành âm mưu hại , kể cho về cái c.h.ế.t ở kiếp của , ngày ngày nhắc nhở cẩn thận, nhưng luôn tỏ sợ gì cả, thật khiến bất lực.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Ta lắc đầu chuẩn dậy, đột nhiên mắt tối sầm, ngất .
“Phu nhân, tỉnh .”
Ta mở mắt ngơ ngác, chỉ thấy đang ở xe ngựa, mắt là một nữ nhân xa lạ:
“Ngươi là ai? Ngươi gì?”
“Phu nhân, nô tì là Tây Nguyệt, đ.á.n.h xe ngoài là Tây Phong, chủ nhân sai đến hầu hạ phu nhân, những ngày uỷ khuất cho phu nhân .”
Ta nheo mắt, đây là ám vệ hoàng gia: “Ngươi là của Tiêu Yến Hành? Tại bắt cóc ?”
Tây Nguyệt khẽ : “Nô tì lệnh bảo vệ phu nhân, những chuyện khác nô tì , khi phu nhân gặp bệ hạ thì sẽ rõ.”
“Biết là phu nhân vui, khi bệ hạ đặc biệt dặn dò, bảo phu nhân nghĩ đến gia đình ở kinh thành.”
“Vô sỉ!”
Tuy tức giận, nhưng cũng khó mà thoát khỏi tay nàng , nàng nữa, chỉ nhắm mắt . Nhìn từ ngoài , tưởng như đang nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, nhưng thực trong lòng đang tính kế để thoát .
Sao Tiêu Yến Hành bắt cóc ? Hắn lấy con tin để thừa cơ g.i.ế.c c.h.ế.t Cửu Tư ?
Hay là Bắc Cương sắp khai chiến, nhân loạn mà mưu sát Cửu Tư, kế hoạch bày từ . Lần bắt cóc … chỉ đơn giản là vì nghĩ rằng Cửu Tư sắp c.h.ế.t?
Dù là khả năng nào thì cũng đều cực kỳ bất lợi cho Cửu Tư, lòng trĩu nặng như rơi xuống đáy vực.
Cửu Tư, mong bình an. Nếu thể bình an… nguyện xuống bầu bạn cùng .
Một giọt nước mắt chậm rãi lăn xuống từ khóe mắt. Ta chợt hiểu vì kiếp Cố Niệm Ninh chọn cách tuẫn tình. Tiếc rằng, vẫn kịp để cho Cửu Tư một con nào.