Tú Sắc Điền Viên - Chương 136.3: Mỗi người một ý định (3)

Cập nhật lúc: 2026-05-03 20:26:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xuân Đào chỉ Lý Vi đang đến tắc thở kể câu của nàng. Mắt Xuân Hạnh lóe lên, đột nhiên chớp mắt bảo Xuân Đào:

"Đại tỷ, hình như thấy tiếng Du Nhi la lên, thằng bé bóng đè ?"

Xuân Đào chuyện với Lý Vi cũng khá lâu bèn chỉnh y phục:

"Để xem ."

Rồi nàng bảo Xuân Hạnh túi chườm nóng cho Lý Vi.

Xuân Hạnh tủm tỉm gật đầu. Lý Vi thấy nụ mặt nàng thì thót tim, định gọi Xuân Đào thì Xuân Hạnh đóng cửa cài then từ bên trong, to:

"Lê Hoa ngủ một lát nhé."

Vừa nàng âm hiểm với Lý Vi.

Lý Vi bĩu môi.

Tiếng bước chân Xuân Đào xa dần. Xuân Hạnh thu nụ , lấy túi chườm trong lòng nàng nước nóng, bọc kỹ bằng vải đưa cho nàng.

Nàng xuống mép giường, lơ đãng Lý Vi giọng nhẹ tênh:

"Lê Hoa, tứ tỷ hỏi chuyện , ... thật đấy nhé... Nga..."

Lý Vi chui tọt trong chăn:

"Tứ tỷ, đau bụng quá, để hẵng ."

Xuân Hạnh lôi nàng như nhổ củ cải chằm chằm mắt nàng tủm tỉm:

"Ta lão đại phu bệnh của thành xong là hết ngay mà..."

Mặt Lý Vi đỏ bừng, giãy giụa kịch liệt. Đồ Xuân Hạnh c.h.ế.t tiệt, bản còn xuất giá mà chuyện chẳng kiêng dè gì cả!

"Được , đừng ngoáy nữa!" Xuân Hạnh vỗ nhẹ nàng một cái, "Đôi ngọc bội tiểu cữu mẫu tặng , lấy cho xem nào."

Lý Vi nhân cơ hội thoát khỏi tay Xuân Hạnh, rúc chăn lí nhí:

"Tỷ xem nó gì."

Xuân Hạnh lật chăn kéo nàng dậy:

"Ta cứ xem đấy. Lấy đây!"

Lý Vi từ lúc Xuân Hạnh liếc là hỏng . Với sự khôn khéo của Xuân Hạnh hiện giờ, cộng thêm việc ở Lý gia thôn nàng chằm chằm lâu như thế, giờ mới đoán , lẽ là do tư duy theo quán tính nàng lạc hướng?

chuyện sớm muộn gì cũng , để Xuân Hạnh cũng thể giúp nghĩ kế? Dù giúp thì chuyện giữ bí mật với cha nương tạm thời chắc nàng chứ?

Trong lòng cân nhắc một hồi, nàng chỉ tay lên đầu giường. Xuân Hạnh dậy lục tìm, miệng lầm bầm:

"Muội học cái thói quen gì của nương thế , đồ quý giá cứ nhét nệm đầu giường."

Đổ miếng ngọc bội đơn chiếc từ túi tiền , Xuân Hạnh lộ vẻ "quả nhiên là thế" chìa tay mặt nàng:

"Nói , chuyện là thế nào?"

Lý Vi lầm bầm:

"Tỷ đoán cả còn gì."

Xuân Hạnh gian xảo nguy hiểm:

"Ta chính miệng . Miếng ngọc bội tặng ai ?"

lúc đó, Cúc Hương gọi bên ngoài:

"Tứ tiểu thư, ngũ tiểu thư, Đồng tiểu thư và Phương tiểu thư đến ."

Lý Vi nhân cơ hội kêu lên:

"Ui da, đau bụng quá!"

Cúc Hương bên ngoài cuống lên đẩy cửa nhưng cửa cài then, nàng gõ cửa thùm thụp:

"Tứ tiểu thư mở cửa cho với, sắc t.h.u.ố.c ngay đây!"

Xuân Hạnh bực ấn trán Lý Vi:

"Lát nữa thẩm vấn tiếp!"

Hà thị kinh động cùng Xuân Đào bế Tứ Hỉ chạy sang. Lý Vi giả vờ đau đớn vật đầu giường, vẻ mặt xót xa của nương và đại tỷ mà thấy áy náy vô cùng.

Uống t.h.u.ố.c xong nàng giả vờ đỡ hơn nhiều, đòi xuống giường mặc y phục nhà .

Cúc Hương chải đầu cho nàng.

Xuân Đào và Hà thị tiền viện, Xuân Đào :

"Nương, bảo thàh xong bệnh sẽ đỡ. Lê Hoa uống bao nhiêu t.h.u.ố.c cũng khỏi, nó cũng đến tuổi là nương để ý tìm mối cho nó dần . Ở huyện Nghi Dương nữ nhi mười sáu tuổi xuất giá là ..."

Hà thị thở dài:

"Ta còn giữ nó thêm mấy năm nữa. Giờ thì..."

Lý Vi mặc xong y phục, kéo Cúc Hương sảnh nhất quyết chịu ở riêng với Xuân Hạnh.

Ở sảnh ngoài, Tiểu Ngọc đang trò chuyện thiết với Đồng Nhụy Nhi và Phương Bích Oánh. Thấy Hà thị và Xuân Đào bước , Đồng Nhụy Nhi vội lấy một chiếc lắc tay gắn tượng Phật ngọc nhỏ đung đưa mắt Tứ Hỉ để thu hút sự chú ý của con bé, đồng thời với Xuân Đào:

"Đây là nương đặc biệt lên núi Phú Thọ xin cao nhân khai quang đấy ạ."

Nói nhét tay Tứ Hỉ.

Tứ Hỉ quen Xuân Hạnh cho đồ chơi, cứ ai đưa gì là cầm c.h.ặ.t buông. Xuân Đào thấy con nắm c.h.ặ.t quá cũng từ chối đành cảm ơn Đồng Nhụy Nhi.

Phương Bích Oánh cũng vội tháo chiếc vòng ngọc bích tay định nhét cho Tứ Hỉ.

Xuân Đào né :

"Phương tiểu thư, mời . Không lễ tết gì, lệ mới gặp tặng quà ."

Phương Bích Oánh còn định nài nỉ:

"Hôm nay đến ngờ Triệu phu nhân cũng về. Là Bích Oánh thất lễ..."

Xuân Hạnh và Lý Vi từ ngoài bước , đều Phương Bích Oánh khách sáo quá. Nàng tiện nài thêm đành thu vòng ngọc về chỗ .

Vốn dĩ nếu Xuân Hạnh ở đây thì Lý Vi mặt tiếp đãi. Xuân Hạnh thì việc tự nhiên giao cho nàng .

Xuân Hạnh cũng khách sáo, chuyện phiếm vài câu hỏi:

"Nhụy Nhi và Phương tiểu thư hôm nay đến việc gì ?"

"Không , ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-sac-dien-vien/chuong-136-3-moi-nguoi-mot-y-dinh-3.html.]

Hai gần như đồng thanh lắc đầu.

Sau đó Phương Bích Oánh :

"Nghe các ở quê lên, mấy hôm nay cũng buồn chán nên qua tìm Lê Hoa chuyện giải khuây."

Đồng Nhụy Nhi cũng vội :

"Nguyệt Nha Nhi về báo mới Lê Hoa khỏe nhưng tin truyền đến , đến sợ Lê Hoa trách."

Xuân Hạnh gật đầu hiểu ý, :

"Hôm nay đến cũng khéo, Tiểu Ngọc tỷ tỷ cũng ở đây, chúng đ.á.n.h mã điếu nhé?"

Lý Vi thầm. Trong mấy tỷ , Xuân Hạnh đổi nhiều nhất. Có lẽ do buôn bán, những trò giải trí của phụ nhân phố thị nàng học lúc nào còn tinh thông một hai món. Trong đó trò mã điếu .

Đề nghị của Xuân Hạnh tán thành. Cúc Hương, Lan Hương bày bàn. Lý Vi ôm túi chườm nóng tiếp chuyện một lúc, đột nhiên bụng đau quặn lên, mồ hôi vã trán. Sấm chớp mấy ngày, cuối cùng cũng "mưa" !

Nàng c.ắ.n răng hiệu cho Thanh Miêu. Thanh Miêu vội đến đỡ nàng. Lý Vi gượng với :

"Các tỷ chơi nhé, về nghỉ đây."

Mọi vội dậy định tiễn nhưng Lý Vi từ chối.

Ở sảnh ngoài, Xuân Hạnh cùng Tiểu Ngọc, Đồng Nhụy Nhi và Phương Bích Oánh đ.á.n.h mã điếu trò chuyện. Đến giữa chiều thì hai cáo từ, Xuân Đào cũng đưa Tiểu Ngọc và Tiểu Hương về.

Trước khi Xuân Hạnh với Xuân Đào:

"Đại tỷ, sớm tìm cớ tống khứ ả Tiểu Hương về . Muội thấy ả tâm địa bất chính, chừng đang ủ mưu gì đấy."

Xuân Đào :

"Nàng chỉ là hàng xóm, họ hàng thích của , lời ?"

Xuân Hạnh bĩu môi định trách Thạch Đầu thì Xuân Đào :

"Thôi , tỷ phu của cũng khó xử. Bà con xa bằng láng giềng gần, hai nhà giao tình Tiểu Hương hòa li cũng đáng thương."

Xuân Hạnh trừng mắt định .

Xuân Đào vội :

"Không thương hại , trừng mắt cái gì? Được , tối nay bảo tỷ phu cho nàng đến xưởng rượu của Chu Liêm đầu bếp hoặc tạp vụ. Ta Xuân Liễu bảo chỗ đó đang thiếu ."

Xuân Hạnh hừ một tiếng:

"Nếu chỗ tam tỷ khó thì cho đến xưởng của ."

Xuân Đào lắc đầu:

"Không , chỗ nhiều mẫu mã mới lạ, nàng mà tâm thuật bất chính ăn cắp vài phương t.h.u.ố.c thì lỗ to đấy."

Xuân Hạnh còn định nữa nhưng thấy Tiểu Ngọc sang, Xuân Đào vỗ vai nàng dẫn hai nha đầu cùng Triệu Du, Tứ Hỉ lên xe ngựa.

Gần tối Lý Vi tỉnh dậy cảm thấy bên cạnh , kỹ hóa là Xuân Hạnh. Nàng đang sách bên cạnh, thấy giường động đậy liền sang, ánh mắt chạm . Lý Vi với nàng khó mà thoát khỏi màn tra khảo.

Xuân Hạnh sững sờ nụ yếu ớt nét quyến rũ khó tả của như thể giờ mới phát hiện nàng thực sự trưởng thành. Nhìn chằm chằm đ.á.n.h giá nàng từ xuống khiến Lý Vi rợn tóc gáy. Đang định gì đó thì Xuân Hạnh gọi Thanh Miêu sắc t.h.u.ố.c, cúi xuống kéo nàng dậy:

"Đừng giả vờ đáng thương với !"

Lý Vi lắc đầu , đột nhiên cảm thấy tìm chia sẻ cũng .

Xuân Hạnh tỏ vẻ kiên nhẫn, ép hỏi ngay. Đợi Thanh Miêu bưng t.h.u.ố.c , nàng uống xong mới xuống giường đóng cửa , giơ miếng ngọc bội mặt nàng, mắt sáng lấp lánh hỏi:

"Cái còn tặng cho ca ca ?"

Lý Vi chột , khẽ "Ừ" một tiếng.

Xuân Hạnh vẻ " ngay mà", đắc ý cất ngọc bội nghiêm mặt ấn trán nàng:

"Hóa đứa quỷ quyệt nhất nhà !"

Lý Vi che trán lầm bầm:

"Là tự rút lấy đấy chứ."

Xuân Hạnh cau mày tặc lưỡi một hồi, đang định mở miệng thì Thanh Miêu gọi bên ngoài:

"Đại thiếu gia!"

Hai sững đồng thời đầu cửa. Tiếng bước chân quen thuộc ngày càng gần, cửa "kẽo kẹt" mở ẩm ùa . Đồng Vĩnh Niên tóc áo ướt, tay xách một chuỗi gói t.h.u.ố.c bọc giấy vàng bước .

Thấy hai tỷ ngạc nhiên, mỉm giải thích:

"Vào thành mưa bỗng nhiên to quá."

Mắt Xuân Hạnh lóe lên gật đầu đầy ẩn ý:

"Ra thế."

Rồi chỉ gói t.h.u.ố.c:

"Cố ý bốc t.h.u.ố.c cho Lê Hoa ?"

Đồng Vĩnh Niên sững sờ, gật đầu:

"... Ừ, ngang qua hiệu t.h.u.ố.c..."

Xuân Hạnh gật đầu:

"Ca ca nhớ ngày nên vội về ?"

Mặt Đồng Vĩnh Niên thoáng đỏ lên vì ngượng, lắc đầu:

"Là ngang qua hiệu t.h.u.ố.c... Lão đại phu ở hiệu t.h.u.ố.c..."

Lý Vi vội ho một tiếng, định xuống giường:

"Cái đó... Tứ tỷ, đến giờ ăn cơm tối nhỉ?"

Đồng Vĩnh Niên vội đặt gói t.h.u.ố.c xuống, ngoài:

" , đến giờ cơm tối , sảnh đây."

Hắn bước nhanh ngoài. Khi sắp qua sảnh, tiếng phá lên của Xuân Hạnh vọng từ tây sương phòng. Hà thị ở trong sảnh thấy nghi hoặc :

"Xuân Hạnh phát điên cái gì thế?"

Đồng Vĩnh Niên tiếng liền hiểu Xuân Hạnh lạ lùng như , cũng bật theo với Hà thị:

"Chắc là đang đùa với Lê Hoa thôi nương."

--

Hết chương 136.

Loading...