nhắm mắt, vote một phiếu cho bài “Ấm Áp”. Thích giả vờ chứ gì? Vậy thì cùng giả vờ thôi.
Ăn cơm ở nhà ăn về, tắm rửa xong leo lên giường xem điện thoại.
Xem xem mấy , Tề Mộ vẫn vote cho ?
Cái đồ đáng ghét, vote cho mà vote ?
“Á á á —— Khương Tranh, mau , Tề Mộ vote , vote cho… Ấm Áp… Hình như tự vote cho .”
“Cái gì?”
vội giật lấy điện thoại, xác nhận đúng là Tề Mộ tự vote cho ! Cậu thấy vote cho ? Hay thấy mà cố ý? Lừa lấy phiếu của chắc?
Quá là "cẩu" luôn!
lập tức rút phiếu bầu, vote cho bài “Lạnh Lẽo”.
Chu Chu: “Đợi , Khương Tranh, Tề Mộ hủy vote bầu cho kìa, còn giải thích là nãy trượt tay ấn nhầm.”
chằm chằm ba chữ “Đã bình chọn” màn hình, rơi trầm tư.
Nếu để thấy vote cho Tề Mộ , nhưng vì vote cho nên hủy để tự vote cho , thì …
Thừa lúc ai thấy, vội vàng hủy vote!
Vừa thở phào một cái thì @ .
Tề Mộ: “Bạn học Khương Tranh cũng trượt tay ?”
Á!!! Ai cứu với!
Chu Chu với vẻ mặt đầy đồng cảm: “Chậc!”
Trong bài đăng thảo luận: “Vừa nãy xảy chuyện gì thế, Khương Tranh hết vote hủy, hủy vote ?”
Làm đây? Giải thích thế nào bây giờ? Đang đợi online, gấp lắm…
6.
Không còn cách nào khác, quyết định giả c.h.ế.t.
vẫn nhịn mà xem bình luận phía .
“ cứ thấy hai vote hủy, hủy vote, trông giống như đang tán tỉnh thế nhỉ?”
“Lầu duy nhất thấy thế , lúc họ hát thấy hai chắc chắn vấn đề .”
Lầu trực tiếp tung một tấm ảnh: “Sáng nay Tề Mộ tự tay lau miệng cho Khương Tranh, cho phép ai xem cái !”
Dân tình nhào vô xem như trẩy hội. Thấy chuyện bắt đầu quá xa, định đích xuống đính chính.
Chẳng ngờ Tề Mộ lên tiếng : “Hy vọng các bạn đừng hiểu lầm, hiện tại chữ bát còn một nét nữa.” (Ý chuyện ).
Và thế là… bài đăng nổ tung luôn.
“Đù, chữ bát một nét? Có là ý mà đang hiểu ?”
“Dưới cái bài câu hỏi nhỏ, bao giờ thì nét đầu tiên đây?”
vội liên lạc với Tề Mộ nhưng tin nhắn riêng chẳng thấy ai trả lời. xin WeChat của từ bạn cùng phòng của bạn cấp ba của Chu Chu, kết bạn xong liền gọi thoại qua luôn.
“Cậu đang cái quái gì thế, đăng cái thứ gì hả? Cậu ngốc là môn Văn học tới nơi tới chốn thế?”
Phía bên im lặng một lúc: “Sao , vấn đề gì ? Tớ chỉ sợ các bạn hiểu lầm thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-oan-gia-den-nguoi-yeu/chuong-3.html.]
“Hiểu lầm? Giờ mới là hiểu lầm thật sự đây !”
“Vậy tớ xóa nhé?”
“Mau lên!”
Tề Mộ nhanh ch.óng xóa bình luận. thở phào thì một bài đăng mới mọc lên.
“Tại Tề Mộ xóa bình luận?”
1 lầu: “ một suy đoán táo bạo, chắc chắn tự xóa .”
5 lầu: “Ai bắt xóa, là ai thì nhé.”
Tinhhadetmong
6 lầu: “Ồ~~~ hiểu .”
Xem bình luận một hồi vẫn ngơ ngác, hỏi Chu Chu: “Họ đang gì thế, cứ như đang dùng mật mã .”
Chu Chu với vẻ mặt thôi: “Con gái , nhất là nên !”
Gì mà bí bí mật mật thế .
Cho đến khi cái bạn tên “CP chèo tuyệt đối BE” nhảy : “Chuyện riêng của đôi trẻ, bớt quản (icon gian).”
: ……
Á á á á á! Hỏi: Bây giờ giải thích còn kịp ?
Chu Chu: “Tớ khuyên nên giữ im lặng…”
7.
Ngày thứ ba, thấy Tề Mộ là thấy da đầu tê rần.
Cứ đến lúc giải lao là chạy tót nhà vệ sinh để khỏi tóm hát hò. chẳng ngờ lúc đang hát , còn là một bạn nữ.
vui lắm, hớn hở xuống Chu Chu kể sự tình. Chu Chu bảo bắt mà là bạn đó tự nguyện lên hát. Bạn đó tên Tiêu Thanh, khá nổi tiếng trong đám tân sinh viên năm nay vì gia cảnh , xinh còn tinh thông nhiều nhạc cụ, đúng chuẩn tài nữ.
“ theo kinh nghiệm của tớ, mấy cái đó đều là cô tự lăng xê thôi!”
Không lẽ … Tiêu Thanh, trông cũng khá nhưng đến mức tinh xảo. Quân dịch cho trang điểm nhưng cô trang điểm nhẹ, kiểu "no-makeup" nên rõ lắm.
Giọng cô mềm, chút điệu đà, hát bài “Yêu Anh” phong cách ngọt ngào. Tuy lệch tông một chút nhưng cũng tạm. Hát xong cô đỏ bừng mặt, dám ai, nhỏ giọng hỏi: “Còn… còn bạn nào hát nữa ?”
Cảnh thấy quen thế nhỉ?
Chu Chu: “Không nhận ? Cô đang bắt chước đấy!”
Ồ~ chợt bừng tỉnh đại ngộ!
Đợi một lúc chẳng thấy ai hưởng ứng. Không ít theo bản năng về phía Tề Mộ, đợi tiếp chiêu. Tề Mộ thì chống cằm, mắt nhắm như đang ngủ gật, chẳng màng đến thế sự.
Tiêu Thanh lập tức đỏ hoe mắt, vội vàng cúi chào xuống.
huých Chu Chu: “Tề Mộ ngốc ? Người rõ ràng là hát mà!”
“Tớ thấy mới ngốc . Chuyện còn chẳng lẽ khác ? Tề Mộ chắc?”
“Ý là cố ý? Thế thì mất mặt quá .”
Chu Chu liếc một cái: “Cậu quản gì, chỉ cần sẽ để mất mặt là .”
“Ai cơ?”
Chu Chu xoa đầu : “Haiz, đồ ngốc.”