Hạ Tân Hành: “……”
Hai đang tiến hành cuộc đối thoại “ hề dinh dưỡng” thì Thư ký Lưu mang bữa sáng lên, đồng thời mang đến một tin tức mới: Hạ Nhiên tới công ty.
Hạ Tân Hành theo bản năng về phía Cầu An. Hắn phát hiện cô gái nhỏ lúc đang xổm bên cạnh, bận rộn mở nắp hộp bữa sáng. Nhìn thấy món cháo gan heo còn “Oa” lên lẩm bẩm, “Không gừng chứ, ăn cái đó ”. Cô phản ứng gì với cái tên Thư ký Lưu nhắc tới.
Ngược , bữa sáng vẻ quan trọng hơn.
Hạ Tân Hành thu hồi ánh mắt, “Hắn tới gì?”
“Nói là con trai út nhà họ Cẩu về nhà, nhân dịp nghỉ lễ cùng lên đường đua chơi một chút. Hỏi ngài thể đưa cho chiếc chìa khóa xe phân khối lớn tịch thu —”
Em trai ruột của Cầu An, Cẩu Tuần, năm nay mười tám tuổi, nhưng bằng lái.
Con trai đều hứng thú với xe phân khối lớn, vì nơi Cẩu Tuần thể lái xe chỉ đường đua chuyên nghiệp, đó là nơi duy nhất thể hợp pháp lái xe mà cần bằng lái.
gia đình luôn cảm thấy nguy hiểm, cho nên đồng ý cho chơi cái .
Cầu An múc một thìa cháo, là nóng là nhớ tới chuyện “cháo” mấy vui vẻ mà nhíu mày, ngẩng đầu lên lẩm bẩm: “Đừng cho .”
Đường đua sẽ biện pháp bảo hộ diện nhất. So với việc lái xe ở đó, tổng thể vẫn hơn so với việc bọn họ trốn đua xe núi.
Hạ Tân Hành lấy chiếc chìa khóa xe phân khối lớn của Hạ Nhiên từ ngăn kéo bên cạnh bàn .
Chưa kịp đưa cho Thư ký Lưu, cổ tay móng vuốt chìa cướp chìa khóa cào một cái—
Trên làn da căng c.h.ặ.t của đàn ông, một vệt đỏ xuất hiện.
Hạ Tân Hành ngẩn , Cầu An cũng ngây .
Thư ký Lưu hận thể tự biến mất tại chỗ.
Vài giây , Hạ Tân Hành rũ mắt cô gái nhỏ chỉ cao đến n.g.ự.c . Lúc , cả cô đang tỏa mùi hương giống hệt mùi . Cô cụp lông mày, đáng thương hề hề : “Xin , cố ý.”
Mười phút , Hạ Nhiên đang đợi Hạ Tân Hành ở phòng khách tầng hai. Hôm nay chạy đến Hạ Thị, một mặt xác thực là lấy chìa khóa xe máy của , mặt khác, vẫn thử xem chuyện Hạ Tân Hành tối qua “hủy hôn ước với Cầu An” là thật giả.
Lúc , còn ôm giữ tâm lý may mắn, cảm thấy lời Hạ Tân Hành chẳng qua là lời nóng giận nhất thời của trưởng bối.
Dù , việc bỏ vị hôn thê và dẫn theo phụ nữ khác bỏ trốn khỏi nguy hiểm vẻ kỳ cục. Chắc chắn lát nữa cần đến nhà họ Cẩu thành tâm xin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-ngay-hon-uoc-bi-huy-bo/chuong-60.html.]
Hạ Nhiên chú nhỏ của triệu kiến.
thấy chiếc chìa khóa xe máy kèm.
Hạ Nhiên hỏi tại , bởi vì Hạ Tân Hành ném cho một chiếc chìa khóa Ferrari kèm lời khen ngợi: “Chơi những món ‘sắt bọc thịt’ an hơn .”
Hạ Nhiên liếc hai mắt, thấy dường như ý định nhắc chuyện tối qua ở Dạ Vị Ương, lẽ là hết giận .
Lúc , thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nhận chìa khóa. Đang định cáo từ, ánh mắt chợt liếc thấy một vệt đỏ cổ tay đàn ông—
Nga
Hắn chút kinh ngạc dừng .
Ngay đó, dùng ánh mắt hỏi dò chú nhỏ của .
Người theo ánh mắt xuống cổ tay. Lúc , vết cào sưng đỏ, nhô lên. Cô gái nhỏ tay thật tàn nhẫn.
Người đàn ông giơ tay kéo cà vạt, giấu đầu lòi đuôi kéo ống tay áo che khuất vệt đỏ. Hắn nhạt nhẽo : “Nhìn cái gì, đường nhặt một con mèo hoang.”
Hạ Nhiên kẻ ngốc.
Hắn thậm chí cảm thấy sắp cô thím nhỏ —
Trên mặt lộ thần sắc ám , đút hai tay túi, hiếm thấy dùng ngữ khí trêu chọc với vị trưởng bối thật hơn bao nhiêu tuổi : “Ở thế ạ, con thể gặp ? Tối về con còn báo cáo với ông nội… Rằng hôm nay may mắn thấy chú nhỏ việc thiện mỗi ngày, Hạ Thị chúng ngày càng tình hơn?”
“Không thể.”
Hạ Tân Hành từ chối cần suy nghĩ.
“Mèo con hôm nay tâm trạng , hung dữ lắm, nó sẽ cào c.h.ế.t con đấy.”
Cầu An ăn xong bữa sáng, trong văn phòng của Hạ Tân Hành, ngẩn một lúc. Không lâu , cô Thư ký Lưu tháo vát tìm thấy chiếc điện thoại cô đ.á.n.h mất tối qua.
Điện thoại sạc đầy pin, khởi động thấy Hạ Nhiên gọi tới mấy chục cuộc gọi nhỡ…
Nhớ tối qua, lúc tai họa ập đến, em nhà nắm tay Lục Vãn chạy bán sống bán c.h.ế.t, chẳng buồn ngoái đầu . Hành động đó đúng chuẩn câu "Vợ chồng (nhưng mà buồn nôn) vốn là chim cùng rừng, tai họa đến nơi mạnh ai nấy bay". Cầu An kéo khóe môi, thầm mắng một tiếng “Đồ ngốc” trong lòng.
Cô lướt qua tin nhắn của Hạ Nhiên WeChat, bắt đầu thông báo bình an cho bạn bè và . Mất một lúc lâu bận rộn, cô mới đặt điện thoại xuống, kiên nhẫn đợi, chỉ mong Hạ Tân Hành trở về, giải quyết chuyện lằng nhằng cho cô "cút" cho xong.