Nghĩ nghĩ nhắc đến một chuyện khác: “Con gấu đó chạy đến tay Chu Vũ Đồng?”
“Sao, cho cô , cũng cho khác cho ?” Hạ Tân Hành buồn nhướng mày, “Anh nên may mắn là Cầu An đủ hào phóng, sớm đưa thứ đó cho cô , nếu trong vòng ba tháng cô khó mà tha cho .”
“ cho cô .”
“Vậy vì Giang tam mà mặt gì?”
Trần Cận Lý lộ một vẻ mặt nghẹn khuất “đề cập đến chủ đề coi như tự chuốc lấy phiền phức”.
“Sau nhất nên ít những chuyện như .”
“Cái gì?”
“Sẽ hối hận kịp.”
“Hạ Tân Hành,” giáo sư Trần buồn hỏi, “Gần đây thích thầy khác, dạy xong con gái nuôi của Cẩu Duật, dạy yêu đương ?”
“Không quản ?” Trần Cận Lý dùng mũi chân đá giày Hạ Tân Hành.
Lúc đang chìm đắm trong ý tưởng kinh hoàng Dạ Lãng từ chức mà thể tự thoát , một tay chống cằm dựa lan can, đàn ông chút thất thần: “Quản cái gì?”
“Trên thuyền của sắp diễn màn cướp đoạt dân nữ, đôi em nhà họ Từ tay thật sự chút đồ sạch sẽ —”
“Ồ.”
“‘Ồ’ là cái gì?”
“Một thuyền những đứa trẻ đang ở tuổi thanh xuân xao động, tụ tập với sẽ luôn xảy chuyện.” Giọng của Hạ Tân Hành rốt cuộc khi ai, lộ sự lười biếng và khắc nghiệt bẩm sinh, “ chỉ cung cấp một con thuyền, hành vi của thuyền còn bắt từng cái một quản, coi rảnh lắm ?”
Hắn , ánh trăng ngoài cửa sổ sát đất —
Dường như so với những chuyện lộn xộn xa, quan tâm hơn đến việc tại ánh trăng tối nay tròn như , lẽ là vì từ trường biến hóa, đảo lộn cả tâm trạng của .
Trần Cận Lý chằm chằm sườn mặt của bạn thu nụ giả tạo, đang suy nghĩ gì, hồi lâu : “ mà —”
“Hửm?”
“Con gái của Cẩu Duật tiến lên kìa.”
Bị Dạ Lãng giữ trì hoãn một lúc, Lục Vãn đành căng da đầu từ chối ly Brandy của tên ngốc nhà họ Từ —
Nga
Trước đó, cô ép uống một ly champagne và một ly cocktail rõ là gì, uống hỗn hợp như , bây giờ cô chỉ thể dựa việc vịn cây dương cầm mới lảo đảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-ngay-hon-uoc-bi-huy-bo/chuong-159-tac-gia-tao-dot-ho-khau-nha-may.html.]
Nếu đổi là Cầu An Đường Tân Tửu, thậm chí là Chu Vũ Đồng, cô gái mới thành niên hai ngày , lẽ ngay khi tên đưa ly rượu hỗn hợp thứ hai, tát cho một cái .
nữ chính của truyện ngược bá tổng luôn là ban đầu địa vị gì, bây giờ chỉ thể yếu đuối đáng thương, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, lấy hết can đảm mới nhỏ giọng từ chối —
Còn coi là điều.
Lúc Từ Kha ghé , cô và trai tình cảm , từ đến nay đều là một giuộc, thấy trai sắp mất mặt, ánh mắt cô trở nên âm lãnh.
“Lục tiểu thư là nể mặt ?” Từ Kha che miệng , “Cũng đúng, cùng tiểu công t.ử nhà họ Cẩu khiêu vũ mở màn, hôm qua cùng tiểu thiếu gia nhà họ Hạ uống rượu, thể để mắt đến trai .”
Chữ “cùng” đó ch.ói tai.
Cầu An tăng tốc bước chân về phía đó.
Lúc trong đầu “đinh” một tiếng —
【 Tiêu Tiêu: Điểm cốt truyện! Điểm cốt truyện! Chúng đều yêu điểm cốt truyện! 】
【 Tiêu Tiêu: Giây tiếp theo, rượu của Từ Kha sẽ hất lên Lục Vãn! 】
Cầu An: “ trong tay Từ Kha rượu.”
【 Tiêu Tiêu: , nhưng trong tay Lục Vãn . 】
Cầu An: “…”
【 Tiêu Tiêu: Sau đó nam chính sẽ mời nữ chính lên phòng nghỉ, để cô váy mới trong phòng nghỉ… Mày hiểu mà, kịch bản cố định của truyện bá tổng hào môn: Lọ Lem chiếc váy tay rộng thướt tha, từ cầu thang xoắn ốc rụt rè bước xuống, say đắm chúng sinh! Bắt giữ nam chính! 】
Trong tiếng báo cáo meo meo của con mèo ngốc hệ thống, Cầu An mặt biểu cảm, nhưng từ bước nhanh ban đầu, biến thành xách váy lên, gần như chạy nước rút, thực hiện một cú chạy trăm mét —
Sau đó khoảnh khắc Từ Kha chua ngoa “ điều”, cô thở hổn hển lao đến mặt Lục Vãn.
Giây tiếp theo, đang lúc cô định tay , cầm ly rượu trong tay hất mặt Từ Kha để kết thúc chuyện, tay đột nhiên trống , ly rượu vang đỏ thuận thế đến tay Từ Kha —
Cầu An: “…”
Cầu An: “….”
Cẩu đại tiểu thư trong nháy mắt từ “nữ chính xin chào, đến cứu cô” biến thành “nữ chính xin chào, đến đưa v.ũ k.h.í cho qua đường”, cô ngơ ngác trong giây lát, trong đầu là: Tác giả, tao đốt hộ khẩu nhà mày!!!!
Cùng lúc đó, liền thấy ly rượu vang đỏ của , chất lỏng đỏ như m.á.u, phóng đại, chuyển động chậm, nghiêng ly đổ !
Cầu An kịp suy nghĩ nhiều, vươn tay che cho Lục Vãn đồng thời nhắm mắt nghiêng đầu, trong lòng nghĩ phen xong Từ Kha sẽ đắc ý đến mức nào, rốt cuộc hất đầy mặt biến thành cô, Cầu An, quả là đại thù báo —
Kết quả chỉ thấy tiếng “xoạt” một tiếng, tiếng rượu đổ lên vải, nhưng cô cảm thấy ướt át , chỉ là trán b.ắ.n vài giọt chất lỏng lạnh lẽo!