Tuyệt đối phù hợp với hình tượng “em trai” trong mơ của .
Cậu thấy Cầu An, cũng gọi tên cô chào hỏi giả tạo, lẽ là do sống ở nước ngoài lâu nên thói quen khác biệt. Cậu tiến lên cho Cầu An một cái ôm lịch sự, tiếng Trung lắp bắp nhưng phát âm kỳ quái: “Tối nay, vất vả chị chăm sóc em .”
Cầu An lệ nóng lưng tròng, thầm nghĩ liên hôn thể tiến hành, là dùng Cẩu Tuần đổi lấy Hạ Uyên của các , đứa trẻ ngoan ngoãn gọi “chị” ai mà thích?
Bởi vì đứa trẻ quá mức lịch sự, và hàm lượng đường siêu tiêu chuẩn, Cầu An từ lúc đầu qua loa cho xong, thật sự ý định chăm sóc một chút. Thế là cô thuận lý thành chương dẫn Hạ Uyên dạo khắp nơi, giới thiệu cho những cô quen trong giới xã giao.
Các thành viên trong hội chị em đương nhiên cũng dọa sợ. Tin đồn Hạ Uyên bình thường gì nổi bật, chiều cao quá 1m74, bé đáng yêu cao rõ ràng hơn 1m80 mặt là ai?
Sau khi trò chuyện, họ phát hiện vị tiểu cũng là bao cỏ vứt bỏ như lời đồn. Thực tế, dù về chủ đề gì, đều thể tiếp lời, và cách chuyện khi tiếp nhận chủ đề tự nhiên, hoa mỹ, dài dòng, đủ...
Rõ ràng kiến thức và giáo d.ụ.c nhận ở nước ngoài cũng hề thua kém.
“Lần về nước còn nữa ?”
“Em nộp đơn mấy trường đại học sớm một năm, nếu ai nhận em thì em sẽ về.” Hạ Uyên giơ tay xoa xoa mái tóc ngắn chăm chút kỹ nhưng thấy mềm mại của , trông vẻ đáng thương thở dài một , chuyển chủ đề, “ chắc là nhận, vì em cũng chút giải thưởng, từng đoạt.”
Nói chuyện lộn xộn nhưng trả lời cũng đủ nghiêm túc, chỉ khiến các chị gái càng thêm yêu thương. Mọi tủm tỉm khen lợi hại, Chu Vũ Đồng với tư cách là cùng tuổi lắm lời, truy hỏi về các giải thưởng, dựa câu trả lời của , ngừng phát những tiếng “thóa”, “oa” cổ vũ.
“Vậy lợi hại thật đấy, giải thưởng cưỡi ngựa đó đây luôn châu Âu thầu hết ?”
“Ây, cũng tàm tạm thôi!”
Không khí vốn đang , luôn kẻ mắt đến gây sự.
Từ Kha từ chui , vẻ thiết khoác tay Cầu An: “An An , tối nay ăn diện lộng lẫy như , là để nhảy điệu mở màn với em mới đến ?”
Giọng điệu khó là kỳ quái.
Cầu An đầu tiên là sững sờ, thầm nghĩ ngày thường thấy chỉ đường vòng, hôm nay đột nhiên dính lấy như kẹo mạch nha ?
Sau đó cô phản ứng , cô nhắc đến “ăn diện lộng lẫy”, chắc là đến tìm mặt mũi cho trai từ chối.
Chỗ Từ Kha chạm nổi da gà khắp , Cầu An lặng lẽ rút tay về, cố nén xúc động dùng thứ gì đó lau một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-ngay-hon-uoc-bi-huy-bo/chuong-119-cau-em-trai-dang-yeu-va-man-gay-su-cua-ke-ghen-ghet.html.]
Từ Kha ha hả chìa tay về phía Hạ Uyên: “Chào nhé, là Từ Kha.”
Hạ Uyên lập tức đáp . Trong tình huống lễ nghi tối nay luôn thực hiện hảo, giờ phút chằm chằm bàn tay đang chìa mặt , mới ngước mắt Cầu An đang bên cạnh.
Giống như một chú cún con đang chờ lệnh của chủ nhân xem nên bắt tay với lạ .
Thiếu niên nhanh ch.óng về phe nào, và về phe một cách quyết đoán, trông ngoan chịu .
Cầu An : “Hạ Uyên, , đang chào hỏi em kìa.”
Chú cừu con lúc mới như mệnh lệnh, đôi mắt lấp lánh vẻ “em thích”, vươn tay . Trông như bắt tay, nhưng thực chất chỉ là đầu ngón tay nhanh ch.óng chạm đối phương lập tức dời .
Từ Kha cảm nhận , thật khó cho cô khi bất động thanh sắc thu tay về, hỏi Cầu An: “Không giới thiệu một chút ?”
“Hạ Uyên.” Người bên cạnh tự tên.
“À, .” Từ Kha , “Em họ của Hạ Nhiên chứ gì.”
Nga
Quả nhiên lời , thiếu niên mặt liền nhíu mày.
Ở tuổi , các thiếu niên đều tính độc lập và lòng tự trọng mạnh, ai thích khác nhắc đến theo kiểu “ai đó của ai đó”, cho dù là “cháu trai của Hạ Tân Hành” cũng sẽ khiến cảm thấy vui, huống chi còn là họ hiểu quan hệ với .
Từ Kha vẫn đang : “ sớm về , đây vì học lắm, tiểu học gửi nước ngoài suốt về. Ai da, hiểu mà, ha ha, bố cũng lo thi đỗ nghiên cứu sinh , đang cân nhắc bỏ một ít tiền mua cho một suất trường danh tiếng ở Anh...”
“Từ Kha.”
Cầu An mặt biểu cảm ngắt lời cô , “Nó trêu chọc cô, cô cứ nhất thiết gây sự như ?”
Cuộc đối thoại thẳng thắn như khiến những xung quanh ngơ ngác, Chu Vũ Đồng lè lưỡi.
Từ Kha từ từ mở to mắt: “ gây sự mà!”
“Ồ, ?”
“ , chỉ cảm thấy Giang Thành chúng lâu gương mặt mới, mới mẻ thôi!” Từ Kha gật gật đầu, “Mặc dù trong nước Hạ Nhiên , lẽ lâu nữa sẽ trở về nơi cũ, nhưng nếu chuyện của và cô định đoạt, chừng sẽ cần nữa.”