Cố Gia chần chừ vài giây, đôi môi mấp máy, như thể gì đó.
để mở miệng, lập tức đẩy luôn ngoài.
Chỉ đến khi thấy Cố Gia nhập mật mã, đóng cửa , mới mềm nhũn chân, phòng.
Nghĩ đến lúc trốn trong chăn ban nãy, hình như chạm thứ nên chạm.
Mọi chuyện tối nay xảy quá bất ngờ, nhưng nó cũng khiến nhận một điều ——
Cố Gia còn là nhóc ngốc nghếch, ngang ngược hồi bé nữa, mà là một đàn ông trưởng thành.
Tuân theo nguyên tắc “chỉ cần ngại, ngại sẽ là ”, kéo chăn trùm kín đầu, ép ngủ.
“Chu Sơ, mau dậy ăn cơm, mấy giờ ! Nhanh lên nào, là đồ ăn nguội hết đấy…”
“Ưm… ừm…”
Nghe thấy tiếng thúc giục, lầm bầm đáp , chẳng buồn thấy , xoay tiếp tục ngủ.
Vì những chuyện xảy đêm qua mà trằn trọc mãi đến tận rạng sáng mới ngủ .
Vừa nhắm mắt, mơ thấy Cố Gia quấn lấy , lúc thì đòi hôn, lúc bằng ánh mắt nóng bỏng, chân thành hỏi thích .
Nếu thích, sẽ lập tức đè cưỡng hôn.
Mà dù khuất phục, thích , thì càng hôn kịch liệt hơn…
cứ thế vùi trong chăn, chẳng dậy chút nào.
Lúc mơ mơ màng màng, loáng thoáng giọng như đang chuyện với ai đó.
“Tiểu Gia, cô … Cháu chờ một lát…”
“Không ạ, phiền .”
Mái tóc lòa xòa mắt một bàn tay nhẹ nhàng vén .
mơ màng mở mắt.
Vừa lọt tầm chính là thanh niên trẻ hành hạ suốt cả đêm trong giấc mơ.
Cố Gia khẽ mỉm , lẳng lặng .
“Tỉnh ?”
“Sao đến nữa?” lẩm bẩm .
Cố Gia chậm rãi cúi xuống, như thể rõ lời hơn.
Nhìn bóng dáng càng lúc càng gần, bất lực lắc đầu.
“Lại hôn nữa ?”
Sau một đêm luyện tập, quen thuộc đến mức vòng tay qua cổ Cố Gia, kéo xuống hôn luôn.
Môi răng quấn quýt, thở nhanh ch.óng nóng lên.
Cảm giác còn mềm mại hơn .
nhịn c.ắ.n nhẹ một cái, mới hài lòng chép miệng buông .
Ánh mắt rơi xuống cổ họng Cố Gia, nơi yết hầu khẽ nhấp nhô, làn da trắng mịn một nốt ruồi nhỏ đỏ ửng, vô cùng nổi bật.
Không hôn đó thì sẽ như thế nào nhỉ?
Nghĩ .
cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi lên yết hầu .
Cảm giác yết hầu môi khẽ chuyển động.
Giọng Cố Gia khàn hẳn , đuôi mắt cũng phiếm đỏ.
“Chu Sơ, đang gì thế?!”
“Không cứ đòi hôn ? Giờ hôn mà vui?”
”?”
“ bao giờ đòi hôn chứ… với , cũng là vui…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-hang-xom-thanh-thong-gia/chuong-3.html.]
Cố Gia lầm bầm phản bác, chợt nhớ gì đó, nghiêm túc .
“Chu Sơ, là ai?”
“Đừng ồn nữa, Cố Gia đáng ghét.”
, co thành một cục, rúc chăn, chẳng buồn che giấu sự bực bội lúc .
Buồn ngủ quá, chỉ ngủ tiếp thôi.
Nhận câu trả lời hài lòng, khóe môi Cố Gia cong lên, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng.
“Chu Sơ? Còn hôn nữa ? Hay là hôn thêm cái nữa nhé?”
Thấy phản ứng, Cố Gia cúi xuống, hôn nhẹ lên trán qua lớp chăn.
“Thôi , ngủ tiếp , lát nữa đến.”
Căn phòng yên tĩnh trở .
Chỉ còn vương vấn hương thơm thoang thoảng của bột giặt Cố Gia.
Trong vô thức, chìm giấc ngủ…
Cuối cùng, đói mà tỉnh dậy —
Hương thơm len lỏi qua khe cửa, chui mũi .
Mơ màng theo mùi hương, lững thững bước bếp, mắt còn kịp mở hẳn, liền ôm lấy đang bận rộn trong đó.
“Mẹ ơi, con đói sắp c.h.ế.t , ăn ~”
“Con rửa mặt , hâm nóng cơm một chút, sắp ăn .”
“Dạ… Hửm?”
Không đúng, giọng biến thành giọng đàn ông ?
lập tức buông tay, cảnh giác lùi một bước.
Cố Gia đang đeo tạp dề, một tay cầm xẻng đảo thức ăn, một tay bận rộn đ.á.n.h trứng, động tác thành thạo như thể hòa nhập căn bếp .
“Cậu gì ở đây? Mẹ ?”
“Bác trai bác gái dạo phố . hâm cơm cho , sắp thi , bác gái nhờ đến kèm học.”
Đứng bồn rửa mặt, cảm thấy đủ loại cảm xúc đan xen trong lòng.
Nhìn gương, thấy đầu tóc rối bù, quầng thâm rõ rệt, đôi môi sưng đỏ, cổ còn lấm tấm vết hồng nhạt, chẳng khác nào yêu quái nam hút sạch dương khí, trở nên tiều tụy.
Sau bữa ăn, “yêu quái nam” ôm một chồng sách đặt lên bàn.
Cậu mở sách bài tập, mắt chăm chú đề, thỉnh thoảng nhíu mày nhẹ.
Những con và công thức chi chít vở, cộng thêm giọng tràn ngập thuật ngữ chuyên môn của Cố Gia, khiến đến ngủ gật.
Chẳng mấy chốc, đầu óc bay xa.
Ánh mắt dần rời khỏi sách vở, lặng lẽ quan sát khuôn mặt Cố Gia.
Nhìn kỹ mới phát hiện, đúng là yết hầu của một nốt ruồi đỏ nhỏ, giống hệt trong giấc mơ đêm qua.
Vì quá chăm chú mà hề phát hiện lúc nào Cố Gia dừng giảng bài.
“Mấy giờ ?”
“Chính xác.”
Vừa thốt , mới nhận gì.
Quả nhiên là yêu quái nam!
Cố Gia khẽ chống khuỷu tay lên bàn, ngón tay cong đặt bên thái dương, đáy mắt thâm sâu ánh lên tia sáng lấp lánh.
“Cậu thích ? Vậy chúng luôn ở bên nhé? Như thế thể mỗi ngày.”
“Chúng vốn dĩ vẫn luôn bên mà.”
“Chu Sơ, là ý đó. Tối qua chúng …”
“Khụ, cái đó… giảng bài lắm!”