Từ Hàng Xóm Thành Thông Gia - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-12 06:25:04
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Cố Gia lên tiếng, ho khẽ một tiếng, ánh mắt hề che giấu , giọng điệu khẩn thiết.

"Khụ, thể tắt đèn xem ?"

nghi ngờ gì, điện thoại mới để chơi là , tắt đèn thì vấn đề gì.

bước đến cửa phòng, giơ tay lên, nhanh nhẹn tắt đèn.

“Cố… Ưm!”

Vừa đầu , còn kịp thu tay thì mười ngón tay từ phía đan c.h.ặ.t, ép lên tường. Nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể truyền qua lớp áo mỏng, khiến khẽ run.

Ngay đó, một bàn tay to lớn, ấm áp chậm rãi lên eo , chỗ da thịt trắng mịn đang lộ ngoài, như mang theo từng dòng điện len lỏi.

Những nụ hôn ập đến dồn dập, gian xung quanh dần trở nên mập mờ, ám .

Hơi thở như ngừng , đầu óc trống rỗng.

Chiếc thước đo trong tay rơi xuống đất, phát âm thanh giòn tan.

Không hôn bao lâu, đến khi cảm nhận cơ thể dần mềm nhũn, ngừng trượt xuống, Cố Gia nhíu mày, bất ngờ cúi xuống, bế bổng lên.

Tấm nệm mềm mại lõm xuống một .

Cố Gia dừng .

Đầu lưỡi linh hoạt nhẹ nhàng cạy mở hàm răng , mời gọi cùng hòa nụ hôn .

Nhìn thấy tình huống càng lúc càng xa, lấy sức lực từ , lập tức đẩy mạnh Cố Gia , vươn tay bật đèn ngủ bên giường.

nắm c.h.ặ.t t.a.y, rõ ràng cảm nhận khuôn mặt nóng bừng đến mất kiểm soát.

Hay lắm ———

Chỉ vì chiếc điện thoại 16 mới, mà Cố Gia dám chuyện bỉ ổi thế ?

Dưới ánh đèn lờ mờ, Cố Gia cúi đầu , ánh mắt chút m.ô.n.g lung, thở dồn dập bên tai thể hiện ham mãnh liệt của lúc .

“Cố Gia! Cậu đang cái gì !”

“Không chơi… khụ, xem 16 ?”

Cố Gia khàn giọng đáp.

“Cố Gia, khốn nạn quá đấy! Vì điện thoại 16 mới mà cướp mất nụ hôn đầu của ?”

”… Điện thoại 16 mới?”

! nhắn tin cho nhiều như , kỹ ?” Nghĩ đến đây, nhịn mà nghiến răng. “Không chơi điện thoại mới thì cứ thẳng ! Ai giở trò đ.á.n.h úp thế ?”

“Rõ ràng là điện thoại!”

 

Cố Gia cũng vội vàng lên tiếng, nhưng vẫn cố tình đè thấp giọng, sợ đ.á.n.h thức ba .

“Sao ?”

mở khóa điện thoại, kéo cuộc trò chuyện.

【Cậu 16 ?】

Nhìn thấy tin nhắn gửi, chột c.ắ.n c.ắ.n móng tay, nhưng ngay lập tức lấy vẻ bình tĩnh.

Chẳng qua chỉ thiếu một chữ thôi mà, sáng mắt đều đang đến điện thoại, đúng ?

Mặc dù sai, nhưng khí thế thì thể thua!

chỉ gõ nhanh quá, thiếu mất một chữ thôi mà, cũng hiểu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-hang-xom-thanh-thong-gia/chuong-2.html.]

“Ai mà đang đến điện thoại chứ!”

“Đương nhiên là điện thoại ! Không lẽ còn thể là cái gì khác? Ngoài điện thoại , còn cái ‘máy’ nào nữa…”

Ba giây , cuối cùng cũng phản ứng kịp.

Lúc , hai vẫn giữ nguyên tư thế , Cố Gia chống hai tay xuống hai bên , nửa nghiêng về phía , vô cùng mật.

Ánh mắt dần dần trượt xuống, mơ hồ nhận một chỗ áp sát đang xu hướng… cứng lên.

Ánh mắt lập tức chạm ánh mắt .

Khuôn mặt Cố Gia đỏ bừng lên với tốc độ thể thấy rõ bằng mắt thường, mà trong con ngươi , cũng thấy mặt đỏ kém…

“Cố Gia, biến thái quá đấy!”

Giọng kịp kìm nén, trực tiếp khiến đang dậy vệ sinh – chú ý đến.

“Cộc cộc.”

Cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t vang lên tiếng gõ cửa, giọng buồn ngủ vọng .

“Chu Sơ, con vẫn ngủ ?”

Phản xạ điều kiện từ những giấu điện thoại, giả vờ ngủ đây trỗi dậy.

lập tức kéo chăn bên cạnh, trùm lên cả hai .

Nhân tiện, còn ấn đầu Cố Gia xuống, quên tắt đèn ngủ nhỏ.

Một loạt động tác trơn tru mượt mà.

Làm xong tất cả, tim đập loạn xạ, lòng bàn tay cũng túa mồ hôi vì căng thẳng.

Giả vờ ngủ thì từng nhiều , nhưng mà bao giờ trong chăn còn một khác cả!

Cố Gia vẫn vòng tay ôm eo , thở gấp gáp phả lên n.g.ự.c, chút nhột nhạt, nhưng dám cử động, chỉ thể nhỏ giọng nhắc nhở.

“Trốn cho kỹ , phát hiện là toi cả hai đứa đấy!”

cố hết sức thu , ôm c.h.ặ.t Cố Gia để tránh lộ.

May mà chỉ mở cửa một cái rời , cũng bật đèn.

Nghe thấy tiếng “cạch” khi cửa đóng , cả hai đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

“Còn mau bỏ tay .”

Vừa thoát khỏi nguy hiểm, lập tức đưa tay đẩy Cố Gia ngoài.

 

Hành động của quá bất ngờ, khiến suýt nữa lăn xuống giường, theo bản năng vội vàng nắm lấy thứ gì đó để giữ thăng bằng.

“Ê , chứ! Cố Gia, sờ đấy?!”

Cảm giác mềm mại đầu ngón tay, cần nghĩ nhiều cũng là gì.

Cố Gia hoảng hốt bật dậy, mái tóc ngắn lòa xòa chạm da , lúc lên, cằm vô tình lướt qua xương quai xanh của , khiến rùng .

nhẹ nhàng bò dậy, mở cửa quanh một vòng, xác nhận bố về phòng.

Không nhiều, nhướng mày hiệu về phía cửa.

Nhà Cố Gia khóa vân tay, sợ quên chìa khóa. Còn chuyện bảo trèo cửa sổ về thì chắc chắn thể nào.

Bao nhiêu năm chơi chung, lập tức hiểu ý.

 

Loading...