Lúc , Bác sĩ Tôn với tư cách là bác sĩ riêng của nhà họ Bạch bảo vệ Thẩm Huệ Huệ. Sau khi trở về, e rằng ông sẽ đối mặt với tình cảnh vô cùng khó xử. Vì , Thẩm Huệ Huệ thà tự nhận lấy tội danh cho , chứ liên lụy đến Bác sĩ Tôn.
Nhận điều , trong lòng Bác sĩ Tôn khỏi cảm thấy chua xót, bực bội lúc nãy lập tức tan biến như làn khói.
Vị bác sĩ nhân ái, ông Tôn quý mến cô bé Thẩm Huệ Huệ đồng tình với cách hành xử của nhà họ Bạch, nên giúp đỡ cô một tay trong khả năng của .
Ông những việc thì bao giờ nghĩ đến việc báo đáp.
Là một lớn tuổi, lẽ nào ông thực sự trông mong cô bé thành tài sẽ báo đáp ?
Sự giúp đỡ vô tư mong hồi đáp, mà bất ngờ mang về một ân tình.
Cả một đám đông gây xôn xao, náo loạn suốt cả buổi. Nói cho cùng, nguyên nhân cốt lõi chỉ là Thẩm Huệ Huệ học, còn Tô Chí Vũ thì để cô bé học ở trường cấp ba mà thôi.
Về cơ bản, Tú Phân và Thẩm Huệ Huệ còn đường về nhà họ Bạch. Một cô bé mười lăm tuổi chỉ đến trường, mà Tô Chí Vũ cũng tìm cách ngăn cản.
Nhìn những chiếc ống kính máy ảnh chĩa thẳng như thế, nếu là âm mưu tính toán kỹ lưỡng từ , bác sĩ Tôn tuyệt đối tin!
Nghĩ đến đây, ánh mắt ông Tô Chí Vũ cũng mang theo một thoáng chán ghét.
Chuyện đến nước thì cũng cần giấu giếm nữa, bác sĩ Tôn thẳng thừng : "Huệ Huệ hộ khẩu Kinh Đô, trường A nên từ bỏ ý định ban đầu và tìm một trường trung học tư thục khác . Một cô bé mười lăm tuổi, học sinh chuẩn lớp 10, mang theo bài thi với để đưa một phiếu khám sức khỏe cho giáo viên rời , hẳn là chuyện thể coi là vi phạm pháp luật, cũng đến mức ảnh hưởng đến danh dự của cô Dương chứ?"
Lời bác sĩ Tôn dứt, những đó la lối om sòm rằng cô Dương nhận hối lộ, giờ đây ai nấy đều lộ vẻ ngượng ngùng mặt.
Đặc biệt là mấy học sinh cầm máy ảnh hàng đầu. Họ xông lên nhất, giờ phút đối mặt trực tiếp với lời chất vấn của bác sĩ Tôn, những tập bài thi rơi mặt đất, mặt của mấy học sinh đó càng đỏ bừng vì hổ.
Sở dĩ họ ầm ĩ lên như , ngoài việc thành chuyện hứa với Tô Chí Vũ, điều quan trọng nhất là họ cảm thấy đang về phía chính nghĩa, đang trừ gian diệt ác, bảo vệ sự công bằng, minh bạch và trong sạch của trường học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-em-gai-nu-phu-doc-ac-den-thien-kim-doan-sung/chuong-284-su-viec-da-ro-1.html.]
Kết quả ngờ cả sự việc chẳng liên quan gì đến việc tặng quà hối lộ.
Vì khăng khăng tin phán đoán chủ quan của , họ thành kiến , coi Thẩm Huệ Huệ là kẻ đầu cơ trục lợi. Nào là kéo đến tụ tập, chụp ảnh la ó ầm ĩ.
Làm lớn chuyện như , cuối cùng gây một vụ hiểu lầm nghiêm trọng, quả thực là mất hết mặt mũi thể giáo viên và học sinh trong trường.
"Xin , chúng em trong là bài thi..."
"Xem là chúng em đoán sai ..."
"Cô Dương... Chúng em xin cô..."
Đối với một giáo viên kỳ cựu trải qua nhiều sóng gió như cô Dương, bà nhận bất kỳ món quà nào nên đương nhiên sợ khác vu khống.
Chuyện hôm nay vì là oan uổng, chẳng bằng là chuyện xảy thật khó hiểu.
Cô Dương : "Các em bênh vực chính nghĩa, trừ gian diệt ác. Tấm lòng đó là , nhưng việc cũng dựa sự thật, lý lẽ. Vừa thấy túi quà nghĩ đến việc đưa nhận hối lộ, thế thì khác gì hạng bẩn thỉu trong tác phẩm của Lỗ Tấn?"
Bà liếc vết bẩn dính quần áo của Thẩm Huệ Huệ do xô ngã xuống đất, đó tiếp: "Hơn nữa, dù thế nào cũng nên động tay động chân. Cả một đám đông học sinh như bắt nạt một học sinh mới nhỏ hơn các em mấy tuổi, các em thấy hổ ?"
Nghe , các học sinh lập tức phản ứng , vội vàng nhặt túi và bài thi đất lên trả cho Thẩm Huệ Huệ. Họ đưa , liên tục xin cô.
Đám tụ tập cùng Tô Chí Vũ, phân biệt đúng sai trắng đen xông lên mở miệng vu khống. Thẩm Huệ Huệ chỉ coi họ là hạng tiểu nhân giống như Tô Chí Vũ.
Không ngờ khi phát hiện sai, họ nhận nhanh chóng đến .
Nhìn vẻ mặt hổ tột độ của họ, ác cảm trong lòng Thẩm Huệ Huệ đối với họ cũng giảm phần nào.
Xem họ cũng chỉ là những học sinh bình thường Tô Chí Vũ lợi dụng, kẻ đầu sỏ gây tội vẫn là Tô Chí Vũ.