8
Giãy giụa thoát khỏi giấc mơ, tỉnh dậy thì trời gần tối.
Phản xạ đầu tiên khi lấy ý thức là với tay mò chiếc điện thoại gối, màn hình hiện lên sáu cuộc gọi nhỡ từ ba .
Trong lòng trào lên một cơn khó chịu, lạnh lùng ném điện thoại sang một bên.
Cuối cùng vẫn nuốt trôi cơn giận , vẫn chuyển cho ông sáu nghìn tệ.
[Lần cuối cùng. Lần còn đến đòi tiền nữa thì sẽ cầm d.a.o liều c.h.ế.t với ông.]
Dù thoát khỏi giấc mơ, nhưng cảm giác x.é to.ạc và nghẹt thở mà nó mang vẫn như một tấm lưới trùm c.h.ặ.t lấy lòng , mãi chẳng xua .
dứt khoát cầm ví và chìa khóa xuống lầu, tính ăn gì đó lót .
Trong lúc chờ món cơm rang, bất ngờ nhận cuộc gọi từ tổng biên tập.
“Tiểu Sơ, bên đạo diễn sự cố với máy tính, nội dung buổi phỏng vấn sáng nay với Thẩm Từ mất sạch .”
Trên trời sấm sét vang rền, vài tia chớp tím lóe lên, ngay đó là cơn mưa như trút nước, từng giọt mưa to như hạt đậu rơi lộp bộp xuống mặt đất.
ở cửa, dửng dưng những giọt mưa b.ắ.n tung tóe chân: “Bây giờ ?”
“Lãnh đạo phát hiện dường như Thẩm hứng thú với em, nên em sắp xếp một buổi phỏng vấn khác.”
“Nếu đồng ý thì ?”
Đối phương im lặng lâu, lạnh lùng buông một câu: “Bây giờ việc dễ kiếm, em tự cân nhắc .” cúp máy luôn.
gọi : “Tổng biên tập, giờ vấn đề là chịu mặt , mấu chốt là rõ ràng do đạo diễn hỏng, tại bắt dọn đống lộn xộn ?”
“Em đừng lắm lời với , em chỉ cần trả lời: ?”
“Không .”
“Bộp” điện thoại cúp ngang.
cửa kính của quán, mệt mỏi thở một .
Cái quán ngay con đường thương mại sầm uất nhất khu Nam Thành, đối diện là màn hình điện t.ử lớn, một trong những biểu tượng của thành phố .
Trên màn hình đang chiếu đoạn VCR cảnh Thẩm Từ và đội nghiên cứu khoa học của đang tiến hành thí nghiệm.
Thẩm Từ nét mặt thu hút, màn hình lớn càng bắt mắt, thêm dáng cao ráo, giữa một đám đông, nổi bật như sáng.
Bên cạnh , một cô gái đang ăn cơm gọi video với bạn, khi thấy Thẩm Từ hiện lên màn hình ngoài trời, lập tức camera hướng về phía đó cho bạn xem: “Má ơi, cái trai dữ thần luôn á.”
“Cô gái, cơm rang của cô đây.”
Ông chủ tươi đưa cơm cho từ phía : “Cô gầy quá đó, nào tới cũng chỉ gọi mỗi cơm rang, đến xúc xích cũng nỡ thêm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-dong-finj/chuong-6.html.]
nhận hộp cơm, theo thói quen giấu : “ thích ăn xúc xích.”
Cầm hộp cơm gói kỹ xuống chỗ, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đành cúi đầu gọi cho tổng biên tập.
“Xin tổng biên tập, ban nãy lỡ lời, cúp máy xong là hối hận , mong đừng để bụng. Còn chuyện lúc nãy, sẽ cố gắng thu xếp.”
Tổng biên tập nhanh ch.óng gửi WeChat của trợ lý Thẩm Từ cho , nhưng phản ứng của bên đó thậm chí thể là lạnh nhạt.
[Anh Thẩm dạo bận, thời gian.]
[Làm ơn giúp một nữa , ơn đó, nếu gặp thì thể sẽ mất việc thật đấy.]
[Liên quan gì đến chúng ?]
Ngay tin nhắn đó, đối phương lập tức gửi thêm cho một tấm ảnh.
Trong ảnh, Thẩm Từ ngửa ở hàng ghế của xe thương vụ, nhắm mắt nghỉ ngơi, đôi lông mày rậm nhíu c.h.ặ.t , trông như đang điều gì đó quấy rầy trong giấc mơ.
[Anh Thẩm mệt , ơn đừng phiền chúng nữa.]
gọi điện , kết nối liền cúp ngang.
Biết còn hy vọng phỏng vấn , trong lòng cũng nổi giận, tắt máy luôn, xách hộp cơm rang mở cửa thẳng ngoài.
Cơn mưa đến thật tàn bạo, bung ô thì khung ô gió giật gãy, gần như chỉ trong tích tắc, mưa lớn như trút nước xối thẳng , ướt sũng từ đầu tới chân, ngay cả hộp cơm rang bọc kỹ lưỡng cũng chẳng giữ .
dứt khoát buông xuôi, ô và hộp cơm đều ôm c.h.ặ.t trong lòng, cứ thế dầm mưa chạy một mạch về nhà.
Sáng hôm , cuộc gọi “sát thương” từ tổng biên tập đ.á.n.h thức.
“Em gì ? Đi trễ năm phút, tháng khỏi thưởng chuyên cần.”
vật vờ bò dậy khỏi giường, đầu óc mơ màng choáng váng, vội vã chạy tới công ty.
Không ngờ tổng biên tập lật mặt nhanh như lật bánh tráng, ngay phòng nghỉ kéo tay một cách thiện, phá lệ khen một câu:
“Tiểu Sơ , lắm, mới dặn hôm qua mà nay xong cho , thưởng! Nhất định thưởng thêm cho em!”
Vì cảm nên đầu phản ứng chậm chạp, còn đang lờ đờ suy nghĩ ý trong câu đó thì cánh cửa phòng nghỉ đột ngột bật mở.
kịp chuẩn tâm lý, chạm thẳng đôi mắt đào đen láy .
“Ôi trời, thật ngại quá, để ngài đích đến đây một chuyến.” Tổng biên tập vội vỗ tay, tiến lên giảng hòa như thể kẽ hở nào: "Ban đầu là định để Tiểu Sơ dẫn cả đội qua bên đó.”
Thẩm Từ nghiêng dựa khung cửa, hờ hững nhấc mí mắt, liếc tổng biên tập một cái đầy thờ ơ.
Tổng biên lập tức đổi giọng: “Hai cứ tiếp tục, phiền nữa.”
tiễn bằng ánh mắt, từ trong túi lấy bảng tên còn kịp đeo, tùy tiện quàng lên cổ, xoay .
“Anh Thẩm, mời lối .”