Vặn nước, vốc một vốc nước lạnh tạt thẳng lên mặt, nhắm mắt , dốc hết sức để kiềm chế cơn xúc động đang dâng trào trong lòng.
Khi ngẩng đầu lên nữa, trong gương phản chiếu một đôi mắt đỏ au, trong đáy mắt là bất cam và tuyệt vọng.
nhắm mắt , giấu bộ cảm xúc, cúi đầu đẩy cửa nhà vệ sinh .
Và thế là kịp phòng thấy Thẩm Từ.
Nhà vệ sinh ở cuối hành lang tối tăm, còn ở đầu hành lang, Thẩm Từ mặc áo len trắng, quần tây đen, nghiêng dựa tường. Mí mắt rũ xuống, cằm thu , tay còn cầm theo một chiếc áo khoác.
do dự một lúc lâu, mới miễn cưỡng bước tới, cất tiếng thăm dò: "Anh Thẩm?"
Hàng mi khẽ rung, chậm rãi ngước mắt lên, con ngươi đen nhánh thuần khiết khóa c.h.ặ.t lấy :
"Giang Sở, em nhớ thật ?"
cố gắng giữ bình tĩnh: "Anh Thẩm gì hiểu."
Anh cúi đầu bật giễu cợt, lơ đãng xoay xoay mặt đồng hồ đắt tiền cổ tay, hàng mi rũ xuống, nhẹ nhàng mà thẫn thờ.
khẽ lẩm bẩm một câu: "Thôi ."
Sau đó, đưa chiếc áo khoác tay cho :
"Quấn ngang hông, che một chút."
Chiếc áo khoác thể thao màu đen trắng , chính là cái mà trợ lý mặc lúc sáng.
lùi một bước, ngẩng đầu , khẽ gật đầu: "Cảm ơn ."
Ánh mắt chạm , khẽ nhíu mày: "Em ?"
nghiêng đầu , để thấy vành mắt đỏ hoe của : "Cảm ơn quan tâm, nếu chuyện gì nữa thì xin phép về ."
Không đợi trả lời, xoay bước .
Bỗng nhiên, lưng vang lên tiếng gọi tên .
đầu , thấy cúi nhặt lên một chiếc ví da nữ màu xanh mặt đất.
bỗng nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt lập tức đổi, vội vàng chạy về phía .
Chỉ một giây , tiện tay mở ví .
Ngay trang đầu tiên của lớp nhựa trong suốt, là một tấm ảnh thẻ chụp lúc nghiệp cấp ba của Thẩm Từ.
4
Nền ảnh màu xanh, thiếu niên trong bộ đồng phục trắng để hở cổ áo một cách tùy ý, để lộ cần cổ thon dài và xương quai xanh tinh tế. Làn da Thẩm Từ trắng như ngọc, mái tóc ngắn đen nhánh gọn gàng, hàng mi khẽ rũ xuống, môi mím nhẹ, phảng phất vẻ mặt vui, như thể lôi khỏi giấc ngủ để chụp ảnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-dong-finj/chuong-3.html.]
Thẩm Từ gập ví , liếc đầy ẩn ý, đưa ví trả.
"Không em là nhớ ?"
gì đó, nhưng phát hiện lúc gì cũng đều lộ liễu, chỉ đành im lặng.
Im lặng lâu, nhưng cũng cam tâm để thời gian cứ thế trôi qua.
Trấn định , mở lời nữa.
"Thẩm Từ."
"Anh Thẩm."
Giọng và trợ lý của Thẩm Từ đồng thời vang lên.
Mạnh Thịnh Đồng giẫm giày cao gót bước gần, : "Anh lấy áo khoác của em ở bàn tiệc hả, ngoài trời lạnh lắm đó."
Câu nào câu nấy đều chan chứa sự mật và nũng nịu.
Cô bên cạnh Thẩm Từ, ánh mắt mang theo vẻ ngạo mạn và đố kỵ: "Đây chẳng là cô phóng viên đến muộn sáng nay ? Sao thế, phỏng vấn sáng nay đủ , giờ còn lén lút tiếp cận riêng nữa?"
"Tình cờ gặp thôi." khôi phục nụ xã giao chuyên nghiệp, lùi hai bước kéo giãn cách với hai họ: "Không phiền nữa, tạm biệt."
Rẽ khỏi hành lang, đúng lúc gặp lãnh đạo gọi điện xong về cửa phòng bao.
Lấy bài phỏng vấn độc quyền với Thẩm Từ, ông vẻ vui, cũng vì thế mà quan tâm hỏi han vài câu: "Hôm nay trông cô lắm, mặt tái nhợt thế ."
"Chiều nay cho cô nghỉ, về nhà nghỉ ngơi ."
5
Nghe lệnh của lãnh đạo, liền nhân lúc Thẩm Từ còn phòng bao, xách túi bỏ chạy như kẻ trộm.
Quả thật mệt , chạm gối là ngủ ngay, nhanh liền bắt đầu mơ.
Trong mơ, đầu tiên đập mắt là một vùng trời đất âm u, tầm cực thấp, sương đen cuồn cuộn bao phủ khắp nơi.
Rất nhanh đó, một bàn tay thon dài từ phía vươn xuống, cưỡng ép x.é to.ạc một khe hở trong bóng tối, ánh sáng trời trong khoảnh khắc tràn xuống, như mây mù xé rách, cảnh vật mắt bỗng sáng bừng, rộng rãi và thoáng đãng.
Trường Nhất Trung Nam Thành của mười năm sừng sững hiện mắt .
Mối liên hệ giữa và Thẩm Từ bắt đầu từ việc trả sách, cũng chỉ đơn giản dừng ở việc trả sách.
Thẩm Từ là học thần của cả khối, năm nào cũng thứ nhất bảng vàng danh dự. Thầy giám thị từng xúc động rơi nước mắt ca ngợi trong buổi chào cờ rằng, Nhất Trung Nam Thành Thẩm Từ chính là phúc phần tích góp suốt trăm năm xây trường mới .
Một thiếu niên cao trai, học hành giỏi như thế, chẳng khác nào là nam thần trong mộng của nữ sinh trong trường.