TỪ ĐẦU ĐẾN DUỐI, TA CHỈ LÀ MỘT KẺ GIỎI GIẢ VỜ MÀ THÔI! - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:15:08
Lượt xem: 1,953

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ta bật :

 

“Bà thế nào để g.i.ế.c mẫu , đoạt lấy phụ — ngươi thật sự chút nào ? Người như thế, ngươi cho rằng bao nhiêu chân tâm?”

 

Trinh tần phịch xuống ghế thái sư, đôi mắt trống rỗng như giếng cạn chằm chằm xác bà t.ử, chợt bừng tỉnh:

 

“Vòng tay do nhũ mẫu dặn rời … Xem cũng là chủ ý của đích tỷ.”

 

Ta khẽ thở dài, những con kiến vô danh bò loạn trong sân, thở một câu đầy tiếc nuối:

 

“Nếu đích tỷ ngươi tin chắc ngươi sẽ giành vị trí chủ mẫu Đông cung, cũng chẳng sinh nghi.”

 

“Chỉ là — mỗi tháng bà đều cung thăm ngươi, đó luôn ghé qua Tô phủ một chuyến.”

 

“Mà đúng ngày đó, luôn danh y về sản phụ nổi danh ở thành Đông từ cửa .”

 

Đón lấy ánh mắt khiếp sợ của Trinh tần, lạnh lùng :

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Ta bám theo, dí d.a.o cổ nữ y, ép hỏi mới — thứ bà đưa ngươi mỗi tháng là an tức , màu vị, giữ mãi nhan sắc, nhưng khiến vô sinh. Vừa thể nhờ sắc mà sủng ái, thể mãi mãi khống chế. Thủ đoạn thật cao tay.”

 

Trinh tần ngây lâu, cuối cùng lạnh một tiếng:

 

“Nếu , mẫu đột nhiên đột t.ử ngay lúc nghị hôn, khiến hôn nhân hoãn ba năm, cuối cùng ép nhập cung tìm đường sống… e rằng cũng chẳng tai nạn.”

 

Ánh mắt lạnh lẽo của nàng dần dần rơi lên gương mặt .

 

Ánh sáng lay động, chiếu lên khuôn mặt tinh xảo của nàng, một nửa sáng, một nửa chìm trong bóng tối.

 

Hận ý dâng cao như sóng biển cuộn trào.

 

Nàng nghiến răng:

 

“Xem … ngươi và chung kẻ thù, cũng xem như là châu chấu cùng một sợi dây ?”

 

Ta ngẩng đầu.

 

Không hề che giấu dã tâm và khát vọng trong đáy mắt.

 

“Giúp — ngươi sẽ thứ .”

 

 

Ma ma trong cung của Trinh tần vì lỡ đụng chạm đến lương của Thái t.ử, ban c.h.ế.t, đó kéo chôn ở bãi tha ma.

 

Trước khi rời , để một đơn t.h.u.ố.c — giúp Trinh tần sớm đạt mong ước.

 

Lúc xuất cung, ánh mắt Thái t.ử dừng nửa nhịp gương mặt sưng đỏ của .

 

Hắn chỉ liếc nhạt một cái, hỏi thêm lời nào.

 

Cho đến khi về Đông cung, bộ dạng lưỡng lự, thôi — rốt cuộc cũng khiến dừng bước.

 

Hắn khẽ nâng mắt, liếc :

 

“Ngươi đến nỗi ngu dại mà tự lộ phận mặt Trinh tần đấy chứ?”

 

Ta vội vàng lắc đầu, gương mặt tái nhợt, dấu tay đỏ ửng má càng khiến trông yếu ớt đến đáng thương.

 

“Thiếp .”

 

“Chỉ là lỡ lời, nhắc đến việc Ninh vương phi tặng Quý phi váy lưu quang dật thải nên Thánh thượng sủng ái, khiến vui… cho nên…”

 

Ta khẽ chạm má, cúi đầu lộ vẻ hổ, khó xử.

 

Sau khi tỏ đáng thương , bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt rạng rỡ giấu nổi vẻ phấn khích:

 

cả, Trinh tần nương nương nhờ nhắn với điện hạ một câu — núi của mẫu tộc Ninh vương phi điều bất ngờ đang chờ điện hạ.”

 

“Trinh tần nương nương còn , môi hở thì răng lạnh, mong điện hạ lưu tâm.”

 

Thái t.ử khựng trong thở.

 

Ánh mắt dâng đầy mừng rỡ.

 

Thậm chí quên cả ước hẹn với Triệu Quỳnh Hoa, lập tức xoay rời phủ.

 

Bởi núi , chính là nơi Ninh vương cất giấu binh khí.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-dau-den-duoi-ta-chi-la-mot-ke-gioi-gia-vo-ma-thoi/chuong-6.html.]

Tin tức vốn do nhà họ Tô tra , định giữ lá bài giúp Giang Vân Ý tranh sủng.

 

Giờ rơi tay — kẻ giả vờ.

 

Cảm thấy phía theo.

 

Ta cong môi: “Lại đến !”

 

Rồi… cố tình đ.â.m thẳng .

 

“Choang!” — tiếng giòn vang lên giòn giã.

 

Chiếc vòng ngọc tay Triệu Quỳnh Hoa rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

 

Một bạt tai giáng thẳng lên mặt .

 

Gương mặt diễm lệ tuyệt sắc của nàng tràn đầy độc ý và tàn nhẫn:

 

“Đây là phần thưởng của Thái hậu nương nương, ngươi dám ném xuống đất ?”

 

“Người ! Giang Lương vô lễ, x.úc p.hạ.m bề — đ.á.n.h ba mươi roi!”

 

Thấy ma ma của Tạ Vân Thê chỉ ngoài quan sát, liền mang dáng vẻ run rẩy lo lắng của kẻ “ giả vờ”, vội vàng cầu xin:

 

“Xin Trắc phi tha mạng, chỉ là lỡ tay cẩn thận.”

 

“Dù phạt, trong Đông cung cũng còn Thái t.ử phi chủ. Nay nương nương vượt quyền Thái t.ử phi, tự ý xử phạt — chẳng còn để quy củ của Đông cung mắt nữa chăng?”

 

“Chát!”

 

Lại thêm một cái tát khiến miệng rớm m.á.u.

 

Lời lẽ giận dữ của Triệu Quỳnh Hoa như từng nhát b.úa đập thẳng tai:

 

“Ngươi mới Đông cung mấy ngày mà dám dựa khác chèn ép ?”

 

“Nếu nàng dựa bóng phụ , ba bốn lượt bày tỏ với Thánh thượng, thì vị trí Thái t.ử phi?”

 

“Ta đ.á.n.h thì ? Nàng cướp mất ngôi chính thất của , ngươi — một tiểu nữ nhi của quan tứ phẩm, cũng lên đầu vênh váo chắc?”

 

“Dù Thái t.ử phi gan động đến , nàng dám động long chủng trong bụng ?”

 

“Đè xuống — đ.á.n.h!”

 

Tuyết đọng ba thước, lạnh thấu xương.

 

Còn — kẻ đang la hét xin tha mạng, thực chất đang giấu nụ lạnh trong lòng, âm thầm đếm:

 

“Một… hai…”

 

“Dừng tay!”

 

Quả nhiên, “cứu tinh” tới .

 

Ta và Thái t.ử lén gặp ở hành lang, thể qua mắt tai mắt của Thái t.ử phi?

 

Nàng lập tức sai truyền tin tai Triệu Quỳnh Hoa.

 

Muốn núi xem hổ đấu, cuối cùng ngư ông đắc lợi ư?

 

Chiêu thấy qua ở đích mẫu .

 

Chính vì thế, càng kéo nàng xuống vũng bùn, để nàng cũng hổ dữ c.ắ.n xé tan tành.

 

“Hậu viện Đông cung mà c.h.é.m g.i.ế.c ầm ĩ, truyền ngoài còn thể thống gì nữa!”

 

Thái t.ử phi bày dáng vẻ chính thất đoan trang.

 

Triệu Quỳnh Hoa chẳng nể nang gì.

 

Nàng khẽ vuốt bụng nhô lên, giọng mỉa mai:

 

“Thái t.ử phi nổi danh hiền đức, tất nhiên sẽ dễ dàng hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c.”

 

thứ mắt kinh động đến trưởng tôn của Thánh thượng, vỡ cả lễ vật của Thái hậu nương nương.”

 

“Lấy phận để đè đầu cưỡi cổ thì ích gì? Chiếc vòng là hồi môn của Thái hậu đấy. Thái t.ử phi đầy bụng đạo lý, thì cứ đến mặt Thái hậu mà cho rõ ràng .”

 

 

Loading...