Tự Cẩm - Chương 69: Vụ Làm Ăn Một Vốn Bốn Lời

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:51:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nữ đồng liên tục gật đầu.

 

Khóe miệng Lưu tiên cô nhếch lên nụ lạnh, liếc qua hai bà t.ử đang mê man, ngang nhiên đẩy cửa phòng rời .

 

Cuối hành lang chính là nhà vệ sinh.

 

Lưu tiên cô vội vàng bước , cửa phòng sát vách bỗng nhiên mở , mặt thiếu niên tuấn tú treo nụ rạng rỡ: "Tiên cô ?"

 

Lưu tiên cô rõ dung mạo thiếu niên, sắc mặt khỏi đại biến.

 

Thế mà là nha A Man của ả yêu nghiệt !

 

Lưu tiên cô chẳng những dừng , ngược còn bước nhanh hơn.

Chillllllll girl !

 

A Man cởi giày ném tới.

 

Chiếc giày đế mềm đập trúng gáy Lưu tiên cô, thể bà lảo đảo một cái, định thần mới phát hiện A Man chắn ngay mặt.

 

"Tiên cô vệ sinh thì ráng nhịn một chút , cô nương nhà em đang ở bên trong đợi bà đấy." A Man xỏ giày xong, ngón tay chỉ về phía cửa phòng.

 

Lưu tiên cô đành chấp nhận phận bước , quả nhiên liền gặp thiếu nữ đang bên cửa sổ, nhoẻn miệng rạng rỡ với bà , tựa như đầu gặp gỡ ở lâu Thiên Hương.

 

Lưu tiên cô khỏi rùng .

 

Lần đầu gặp mặt yêu nghiệt xoay như chong ch.óng, lừa lên thuyền giặc, nàng gì nữa đây?

 

"Tiên cô đây là rời khỏi kinh thành ?" Đôi mắt đen láy như mực của thiếu nữ ánh lên ý xinh , cứ như đang trò chuyện với bạn cũ.

 

Lưu tiên cô nghĩ thầm cái vò mẻ thì sợ rơi nữa, đặt m.ô.n.g xuống đối diện Khương Tự: "Cô nương còn thế nào?"

 

"Có một vụ ăn, cảm thấy chúng thể hợp tác một chút."

 

Trực giác mách bảo Lưu tiên cô chẳng chuyện gì lành, bà đề phòng chằm chằm Khương Tự.

 

"Tiên cô cần căng thẳng như , thì vụ ăn còn liên quan mật thiết đến tiên cô đấy."

 

Lưu tiên cô: "..."

 

Xong , bà càng thấy căng thẳng hơn thì ?

 

"Tiên cô đừng lo lắng, thiết nghĩ hai cái đuôi lâu nữa sẽ tỉnh , chúng vẫn nên tranh thủ chuyện chính thôi."

 

"Làm ngươi ..." Lưu tiên cô về phía Khương Tự, ánh mắt khó dùng ngôn ngữ để hình dung.

 

Khi mỗi bước của một đều khác thấu, cho dù nọ chỉ là một thiếu nữ yếu đuối, thì trong mắt đối phương cũng chẳng khác nào quái vật giương nanh múa vuốt đáng sợ.

 

Giờ phút , Khương Tự trong mắt Lưu tiên cô chính là như .

 

"Nào, chúng vẫn nên bàn một chút về vụ ăn ." Thiếu nữ tủm tỉm .

 

"Ta sẽ ăn gì cả!" Bà chỉ cao chạy xa bay, ai cũng đừng hòng cản trở!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam-wvml/chuong-69-vu-lam-an-mot-von-bon-loi.html.]

 

Khương Tự bật : "Tiên cô từng nghĩ tới , bây giờ buổi phép của tiên cô gây ồn ào lớn như thế, kỳ thực đối với tiên cô ít nhất hai cái lợi."

 

"Lợi gì?"

 

Khương Tự duỗi tay .

 

Lưu tiên cô thấy động tác , trái tim nhỏ bé theo bản năng run lên.

 

Sẽ dấu tay 'Sáu' đấy chứ?

 

Ngoại trừ đào mộ tổ, tung tin đồn nhảm, còn thể uy h.i.ế.p bằng cái khác ?

 

Lần , Khương Tự giơ hai ngón tay, nhanh chậm : "Thứ nhất, tiên cô trở thành tâm điểm chú ý của dân kinh thành, như phương diện an sẽ bảo đảm."

 

Nói đến đây, Khương Tự liếc Lưu tiên cô một cái, hỏi: "Tiên cô sẽ cho rằng Nhị thẩm tính tình hiền lành như tượng đất, sẽ để cho bà thuận lợi rời khỏi kinh thành chứ?"

 

Khóe miệng Lưu tiên cô giật giật.

 

Cho nên bà mới chuẩn chuồn êm đó.

 

"Nói thật cho tiên cô , trưởng của Nhị thẩm đang nhậm chức ở Binh Mã Ti Ngũ Thành, chức vị tuy vẻ vang gì, nhưng cố ý ngáng chân một thì vẫn khó lắm ."

 

Bờ môi Lưu tiên cô run rẩy mấy cái.

 

thật sự là lên nhầm thuyền giặc, xuống cũng xong mà!

 

"Bây giờ tình thế khác, khắp kinh thành đều đang chằm chằm, Nhị thẩm quyết dám công khai đối phó tiên cô, nhiều lắm chỉ là tung chút tin đồn tổn hại thanh danh tiên cô mà thôi."

 

"Nếu thanh danh tổn hại, càng tiêu đời." Lưu tiên cô đờ đẫn .

 

Nếu như mắt của Đông Bình Bá lão phu nhân khỏi, Nhị thái thái gán cho bà cái mũ giả danh lừa bịp, đến lúc đó chừng còn ăn cơm tù, so với chịu đòn da thịt cũng chẳng khá hơn là bao.

 

"Thanh danh của tiên cô tiêu đời ? Mắt của tổ mẫu chắc chắn sẽ khỏi mà."

 

Lưu tiên cô hít một thật sâu, ngữ khí thể che giấu sự lo lắng: "Cô nương thật sự cho rằng mắt của lão phu nhân thể khỏi ư?"

 

" từng bừa, đây chính là cái lợi thứ hai khi việc lan truyền. Hiện tại càng hoài nghi sự thần thông của tiên cô, đến khi mắt của tổ mẫu khỏi hẳn thì sẽ càng sùng bái tiên cô hơn, đến lúc đó tiên cô sẽ cả danh lẫn lợi."

 

"Nếu thể như thế thật, thì tạ ơn cô nương ."

 

"Hiện tại cái , cái chúng cần bàn chính là vụ ăn ."

 

"Làm ăn gì?"

 

"Các sòng bạc lớn chẳng đang lấy việc cá cược , chúng cũng đến đó góp vui một chút chứ nhỉ."

 

Mặt Lưu tiên cô cứng đờ, hiểu rõ ý tứ của Khương Tự lắm.

 

" các sòng bạc lớn đặt cược tỉ lệ đều là một ăn năm, chúng đặt tiên cô thể trị khỏi mắt cho tổ mẫu , đến lúc đó một lượng bạc liền thể biến thành năm lượng, vụ ăn như chẳng là một vốn bốn lời ư?"

 

 

Loading...