Khương Tự khẽ mỉm : "Con gái báo quan ."
"Phải nên như thế!" và "Hồ đồ!" hai giọng của Khương An Thành và Phùng lão phu nhân đồng thời vang lên, thái độ tương phản của hai khí càng thêm hổ.
Thái độ của Phùng lão phu nhân ngoài dự liệu của Khương Tự, ánh mắt nàng khẽ chuyển, kinh ngạc về phía Phùng lão phu nhân: "Tổ mẫu cảm thấy cháu gái sai ?"
Phùng lão phu nhân thực sự tức giận, mặt cố nén lửa giận: "Chuyện trong nhà , đạo lý động một tí là báo quan, cho chê !"
Khương Tự lạnh: "Xa phu dùng kim dài đ.â.m m.ô.n.g ngựa để hãm hại chủ t.ử, đây cũng coi là chuyện trong nhà trong sạch ?"
Phùng lão phu nhân cho là đúng.
Nhà cao cửa rộng, nhà nào mà vài chuyện xa thể cho ngoài , nếu chuyện nào cũng báo quan thì của nha môn chỉ sợ đến ăn cơm cũng thời gian.
"Việc các trưởng bối của Chu phủ sẽ đại tỷ con chủ, con lỗ mãng hấp tấp như chẳng sẽ đại tỷ con khó xử ?"
Sắc mặt Chu T.ử Ngọc khẽ thả lỏng.
May mà tổ mẫu của thê t.ử vẫn là hiểu chuyện, ít nhất mù quáng bao che cho con cháu.
Ý tứ trong lời của Phùng lão phu nhân hiển nhiên cho rằng, Khương Y là của Chu gia, Bá phủ nên nhúng tay việc của Chu phủ.
Khương Tự trong lòng bi thương, dứt khoát tung một đòn mạnh: "Tổ mẫu, con cho rằng đây chỉ là chuyện của Chu phủ, ngược , việc Bá phủ chúng nhất định coi trọng."
Phùng lão phu nhân nhíu mày Khương Tự tiếp.
Khương Tự liếc Chu T.ử Ngọc một cái, thong thả : "Hôm nay xa phu của Chu gia thể hãm hại tính mạng đại tỷ, ngày khác ai thể bảo đảm khác sẽ dùng thủ đoạn vô sỉ hơn? Chuyện khác , nếu vu khống danh tiết của đại tỷ, Bá phủ chúng còn ngẩng đầu lên nữa?"
Sắc mặt Chu T.ử Ngọc đột biến: "Tứ , lời của thật quá đáng..."
Khương Tự mỉa mai đáp : "Không quá đáng bằng việc nhà tỷ phu sai sử cả xa phu."
Phùng lão phu nhân nhất thời im lặng.
Nếu thật sự xảy chuyện như , Bá phủ ở kinh thành sẽ thể ngẩng đầu ai, việc thể chỉ là việc của Chu phủ nữa.
Thấy sắc mặt Phùng lão phu nhân d.a.o động, Khương Tự trong lòng lạnh: Quả nhiên chỉ nhắc đến lợi ích của Bá phủ mới thể khiến tổ mẫu coi trọng.
Khương An Thành hung hăng liếc xéo Chu T.ử Ngọc, nhấc chân liền : "Cùng đến Chu gia!"
"Cha..." Khương Y khó xử.
Khương An Thành sớm bước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam-wvml/chuong-410-tranh-cai-trong-nha-phu-than-ra-mat.html.]
Trong chớp mắt, Từ Tâm Đường trở nên yên tĩnh, Phùng lão phu nhân xoa xoa ấn đường.
Thật là chuyện xong, chuyện khác tới, Tiêu thị còn ở !
Mà lúc , Tiêu thị đang hoảng sợ đ.á.n.h giá cảnh xung quanh, cảm giác như sắp sụp đổ.
Ai thể cho bà rốt cuộc xảy chuyện gì ? Bà đang yên lành xe ngựa c.ắ.n hạt dưa dâng hương, chỉ trong chớp mắt ở nơi quái quỷ !
Tiêu thị lúc đang ở trong một căn phòng thấp bé, chật hẹp. Trên xà nhà còn thể thấy những mảng gỗ mục sâu mọt gặm, tường một cửa sổ cao v.út, dù nhón chân cũng chẳng thấy gì bên ngoài.
Dưới chân là rơm rạ khô vàng, chân tường chất đống củi cao ngất, một mùi ẩm mốc nhàn nhạt lượn lờ nơi ch.óp mũi.
Tiêu thị chằm chằm đống củi một hồi lâu, mới chợt nhận : Nơi là một gian phòng chứa củi!
Là ai bắt bà nhốt phòng chứa củi?
Cướp tiền ? Nếu , chẳng ai đến chuyện với bà ? Tiêu thị tự tin, bất luận đối phương bao nhiêu, chỉ cần Bá phủ thể lấy thì nhất định sẽ cho. Dù bà cũng là của ba đứa con, chồng dù tính toán đến mấy cũng sẽ bỏ mặc bà .
Nếu là cướp sắc... Tiêu thị hoảng sợ sờ lên mặt .
Bà bây giờ vẫn đến bốn mươi, xưa nay bảo dưỡng , ngẫm thì cũng khả năng !
Ý nghĩ Tiêu thị khỏi luống cuống.
Nếu bà thật sự cướp sắc, cho dù đối phương lấy mạng bà , Bá phủ cũng thể dung chứa bà .
Chillllllll girl !
"Có ai ? Có ai ?" Tiêu thị vọt tới cửa, dùng sức đập cửa gỗ.
Trong thính đường cách đó xa, Thôi Dật vung gậy đập liên tục lên hai thanh niên, đập mắng: "Hai đứa bây bay thiểu năng ? Bảo chúng bay bắt Tứ cô nương của Đông Bình Bá phủ, chúng bay bắt thím của nàng ! Chúng bay giỏi thế bắt luôn cha của nàng cho hả?"
Hai thanh niên dám né tránh, mặc cho cây gậy nện lên , liên tục xin tha: "Công t.ử tha mạng, chúng tiểu nhân theo dõi Đông Bình Bá phủ, rõ ràng Khương Tứ cô nương hôm nay chùa Bạch Vân dâng hương, ai ngờ trong xe ngựa cướp là một vị đại thẩm..."
Nghe , Thôi Dật tức đến nổi gân xanh thái dương, lực tay càng mạnh hơn: "Ai ngờ? Chúng bay chẳng lẽ ? Hai thằng ngu chúng bay vén rèm lên một cái ?"
Hai thanh niên oan ức vô cùng.
Việc cướp đường bọn họ vốn thành thạo, cũng là những kẻ dựa võ công để kiếm sống. Bọn họ chỉ là gia đinh bình thường, lúc cướp chỉ lo tranh thủ thời gian bỏ chạy cho kịp, ai còn mà vén rèm lên xác nhận đúng .