Bị lời lẽ của Khương Tự dồn ép đến mức , Chu T.ử Ngọc lửa giận đầy bụng mà chỗ phát tiết.
Khương Tự : "Tỷ phu là sách, hẳn câu của xưa: Biết đạo lý , đó mới đến nghiên cứu sâu xa. Tỷ phu đóng cửa giải quyết đương nhiên là , nhưng lỡ như tra cái gì thì ? Đến lúc đó mới mời quan phủ cuộc chẳng bỏ lỡ thời cơ nhất? Tỷ phu quan tâm đại tỷ như , chắc sẽ thấy kẻ hại đại tỷ ung dung ngoài vòng pháp luật chứ?"
Chu T.ử Ngọc hỏi đến mức chỉ còn khổ.
"Đại tỷ, sang xe về ." Khương Tự nhẹ nhàng kéo tay Khương Y.
Khương Y khỏi về phía Chu T.ử Ngọc.
"Rời khỏi đây ." Chu T.ử Ngọc vẻ mặt bất đắc dĩ.
Sự khó xử của Chu T.ử Ngọc càng Khương Y cảm thấy hổ thẹn hơn.
Nàng ngoài dâng hương chồng vốn vui, hiện tại gây chuyện lớn như , khi trở về còn ăn thế nào.
Khương Tự thầm thở dài, lôi kéo Khương Y lên chiếc xe ngựa thuê.
Vén rèm lên, lộ khuôn mặt tươi tắn của thiếu nữ: "Lão Tần, đ.á.n.h xe cẩn thận chút."
Lời ẩn ý, lão Tần tự nhiên hiểu rõ ràng, lớn tiếng đáp: "Cô nương yên tâm , tuyệt đối vững vàng."
Mắt thấy chiếc xe ngựa thấp bé đáng chú ý chậm rãi lăn bánh, Chu T.ử Ngọc tại chỗ với ánh mắt nặng nề một lúc, quát hai nha bỏ : "Còn mau lên xe!"
A Nhã và A Châu một tiếng cũng dám ho he, nơm nớp lo sợ leo lên chiếc xe ngựa Chu phủ sắp rệu rã đang đỗ bên đường.
Chu T.ử Ngọc xoay lên ngựa, giữ cách xa gần theo xe ngựa của tỷ Khương Tự, mặt biểu lộ cảm xúc gì khiến đoán suy nghĩ.
Khương Tự cảm nhận rõ ràng tâm trạng của Khương Y chùng xuống, khi lên xe ngựa thì trầm mặc.
"Đại tỷ giận ?" Khương Tự cái gì cũng sợ, sợ nhất là thời điểm mấu chốt trưởng tỷ lựa chọn về phía Chu T.ử Ngọc, sinh lòng xa cách với nàng.
Khương Y khổ thở dài, giơ tay vuốt ve mái tóc đen nhánh của Khương Tự: "Đại tỷ giận ? Chỉ là cách hôm nay của Tứ quá bốc đồng, việc ầm ĩ đến quan phủ sẽ khó mà thu dọn."
"Đại tỷ còn nhớ chuyện của Vĩnh Xương Bá phủ chứ?"
Khương Y sửng sốt, ngay đó gật đầu: "Sao mà nhớ ."
Chillllllll girl !
Vĩnh Xương Bá phủ và Đông Bình Bá phủ là hàng xóm nhiều năm, vợ chồng Vĩnh Xương Bá đối với nàng là bậc trưởng bối quen thuộc, nhớ tới cái c.h.ế.t bất hạnh của họ, Khương Y liền thấy xót xa.
"Đại tỷ nghĩ xem, lúc nếu Vĩnh Xương Bá phủ lựa chọn báo quan, cuối cùng hung thủ là một nữ đầu bếp vì hiểu lầm mà oán hận Vĩnh Xương Bá suốt mười mấy năm? Vĩnh Xương Bá chắc chắn sẽ gánh nỗi oan g.i.ế.c vợ u uất mà c.h.ế.t, việc cũng sẽ trở thành nỗi đau vĩnh viễn trong lòng Tạ gia."
So với việc phụ tự tay g.i.ế.c hại mẫu , kết quả đó thể nghi ngờ càng cho khó lòng chấp nhận hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam-wvml/chuong-405-lai-gap-thieu-nu-keu-oan.html.]
Khương Y tuy tán đồng lời Khương Tự , nhưng vẫn lắc đầu: "Chuyện hôm nay cùng chuyện của Vĩnh Xương Bá phủ thể giống ..."
Khương Tự dùng sức nắm tay Khương Y: "Đại tỷ, hại tỷ đó, tỷ hãy nghĩ đến Yên Yên ."
Khương Y rùng một cái.
Làm ắt sẽ trở nên mạnh mẽ, Yên Yên thể nghi ngờ là điểm yếu của nàng, cũng là nguồn dũng khí của nàng.
Nếu thật sự hại nàng, thì việc chồng trách cứ so vẫn hơn nhiều so với việc khi nàng xảy chuyện, con gái sẽ bơ vơ nơi nương tựa.
" nếu quan phủ tra thì ?"
Nghe Khương Y hỏi như , Khương Tự thở phào nhẹ nhõm.
Đại tỷ như , ít nhất sẽ bởi vì việc mà sinh cách với nàng.
"Cho dù tra , ít nhất cũng là một hồi chuông cảnh báo cho kẻ hại đại tỷ, cho của Đông Bình Bá phủ chúng quả hồng mềm mặc nắn bóp."
Khương Y khẽ thở dài, mệt mỏi dựa vách xe gì nữa.
Đầu tiên là chuyện ở đình nghỉ mát, đó là ngựa kinh hãi đường, liên tiếp những sự cố ngoài ý thật sự lao lực quá độ.
Trong xe duy trì bầu khí trầm mặc như cho đến khi thành.
Âm thanh bên ngoài xe rõ ràng náo nhiệt hơn, tiếng của đường, tiếng rao hàng lanh lảnh khắp hang cùng ngõ hẻm, tiếng xe ngựa kẽo kẹt, hòa lẫn tạo thành bức tranh phồn hoa đô hội.
Khương Tự tâm trạng thưởng thức những thứ , nàng đang âm thầm tính toán những dự định tiếp theo.
Xe ngựa đột nhiên dừng , theo là một tiếng kêu sợ hãi vang lên.
"Lão Tần, bên ngoài xảy chuyện gì ?"
Ngoài mành cửa xe truyền tới giọng bình thản của lão Tần: "Có một nữ t.ử đột nhiên lao , suýt nữa đụng ngựa của Chu công t.ử."
Khương Y bỗng mở mắt, vén rèm bên ngoài.
Chu T.ử Ngọc xuống ngựa, nhẹ giọng hỏi: "Cô nương chứ?"
Nữ t.ử như vớ cọng rơm cứu mạng, túm c.h.ặ.t lấy ống tay áo Chu T.ử Ngọc, thở hổn hển : "Công... công t.ử, cứu với..."
Chu T.ử Ngọc đầu về phía xe ngựa, chạm mắt với Khương Y, mặt lộ vẻ hổ cùng bất đắc dĩ.