Thiếu nữ chuyển mắt, nhếch khóe môi, lập tức cả phòng như bừng sáng.
Trong lòng Tiêu thị liền bắt đầu ê ẩm. Lão gia quan Thái Bộc Tự Thiếu Khanh, đường đường chính chính là quan tứ phẩm kinh thành, điều so sánh với những t.ử huân quý chỉ cầm bổng lộc thực quyền mạnh hơn nhiều, và đây cũng là nguyên nhân con gái bà thể gả đến Hầu phủ.
Điều Trường Hưng Hầu phủ coi trọng bao giờ là phận cô nương Bá phủ của nữ nhi, mà là một bản lĩnh cùng tiềm lực tương lai của lão gia.
Có điều trong lòng Tiêu thị vẫn chút tiếc nuối. Hai năm , Lỗ vương cũng chính là con trai thứ năm của đương kim Thánh thượng tuyển phi, cuối cùng vị chọn Vương phi gia thế cũng xuất chúng, nhưng một dung mạo nhất đẳng.
Lúc Thiến Nhi cũng tham gia buổi tuyển phi yến , nếu như Thiến Nhi dung mạo như Khương Tự, chừng Lỗ vương phi sẽ chính là Thiến Nhi. Trường Hưng Hầu phủ cho dù , nhưng so với vị trí Vương phi vẫn cách biệt một trời một vực.
Đương nhiên, Tiêu thị chỉ dám nghĩ điều ở trong lòng. Hôn sự của Khương Thiến xem như là một sự kiện đắc ý, nếu để cho ngoài bà còn cảm giác tiếc nuối đối với việc nữ nhi gả đến Trường Hưng Hầu phủ, thì việc châm chọc khiêu khích sẽ thiếu .
"Lão phu nhân còn nghỉ ạ." Tiêu thị chào hỏi Phùng lão phu nhân.
Khương Tự dậy nhún gối chào Tiêu thị: "Nhị thẩm."
"Tứ cô nương đến thỉnh an lão phu nhân ?" Tiêu thị bày dáng vẻ hiền lành, "Thật nên để Lệ Nhi cùng Bội Nhi học hỏi Tứ cô nương một ít, hai đứa nha đầu chiều hư, một chút cũng hiểu chuyện."
Khóe miệng Khương Tự nở nụ trào phúng lóe lên một cái biến mất.
'Lệ Nhi' và 'Bội Nhi' trong miệng Tiêu thị theo thứ tự là Ngũ cô nương Khương Lệ, Lục cô nương Khương Bội. Khương Lệ cùng Khương Bội đều là cô nương nhị phòng, là thứ nữ, Tiêu thị tự nhiên thể thuận miệng một câu hai , còn thể thể hiện sự yêu thương của cả đối với thứ nữ.
Phùng lão phu nhân nhẹ nhàng hắng giọng một cái, liếc qua thức ăn bàn.
Tiêu thị sững sờ, đè xuống sự kinh ngạc trong lòng, : "Đây là ——"
Bà buổi sáng mới ám chỉ cho Lưu bà t.ử quản phòng bếp, buổi tối Khương Tự đến tìm lão phu nhân cáo trạng?
Chillllllll girl !
Tiêu thị khỏi liếc Khương Tự một cái. Thiếu nữ sắc mặt bình tĩnh, khóe môi cong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam-wvml/chuong-35-nhi-tham-den-doi-chat-cong-duong.html.]
Tiêu thị lòng tràn đầy thể tin . Trong phủ vẫn luôn là bà quản gia, Khương Tự một tiểu nha đầu ruột che chở, hơn nữa còn mới từ hôn, dám thế!
Dưới tình huống bình thường, một tiểu nha đầu nên cụp đuôi ? Chờ nha đầu nếm mấy ngày đau khổ, nặng mấy cân mấy lượng, bà tự nhiên sẽ ám chỉ Lưu bà t.ử động tay động chân nữa.
Biểu hiện của Tiêu thị rõ ràng là lấy lòng Khương Tự, độ cong khóe môi thiếu nữ càng sâu hơn.
Nàng ở kiếp chính là một tính tình thích thể hiện, để ý thanh danh của . Nếu như khi đó Tiêu thị như , nàng xin phụ giúp đỡ, cũng sẽ tổ mẫu coi thường nàng, tám chín phần mười sẽ tạm thời nhịn xuống, nghĩ biện pháp thích hợp hơn để giải quyết.
hiện tại, nếu như thanh danh thể cho nàng sống thoải mái hơn, thì đó chính là thứ vô dụng, ai cũng thể cho nàng thoải mái.
"Nói cho Nhị thẩm , đây là cơm trưa cùng cơm tối đưa đến Hải Đường Cư." Khương Tự lạnh mặt .
"Đồ ăn ?" Tiêu thị giả vờ hồ đồ.
"Khó mà nuốt trôi." Khương Tự thẳng, "A Phúc cùng A Hỉ đều nếm qua , Nhị thẩm nếu tin, thể tự nếm thử."
Tiêu thị đổi sắc mặt: "Tứ cô nương lời thật khiến thím khó chịu. Tứ cô nương ăn với thím là , thím chắc chắn sẽ giáo huấn cho đầu bếp nữ một trận cho Tứ cô nương hết giận."
"Nhị thẩm định giáo huấn đầu bếp nữ như thế nào?" Khương Tự nở nụ xinh , "Con nhớ quản phòng bếp chính là Lưu bà t.ử nhỉ?"
Tiêu thị đổi sắc mặt chẳng qua là bộ, hiện tại mới chính thức biến sắc, hé nụ thiết hỏi ngược : "Tứ cô nương để thím giáo huấn đầu bếp nữ như thế nào đây?"
Bà là một trưởng bối hạ thấp tư thái đến như , nếu Khương Tự còn hùng hổ dọa thì ở chỗ lão phu nhân cũng chiếm gì , truyền ngoài hạ nhân trong phủ cũng sẽ cho rằng là Tứ cô nương cay nghiệt, khó dễ hạ nhân.
Khương Tự chỉ một bàn đồ ăn lạnh: "Nếu một món ăn kém, thể là do lỡ tay, nhưng hết tới khác bốn món ăn một chén canh đều khiến ăn trôi. Nếu một bữa cơm kém, thể là đầu bếp tỉnh ngủ, đằng hết tới khác hai bữa cơm đều là như thế."
Khương Tự như Tiêu thị: "Nếu là chẳng phân biệt đúng sai, còn tưởng rằng là Nhị thẩm gì đó với quản phòng bếp, cho nên phòng bếp mới dùng thức ăn như khó dễ cháu gái kìa."
Nét mặt Tiêu thị nhịn nữa: "Tứ cô nương, con như thật khiến thím thương tâm. Thím quản gia một hai năm, là như ?"