"Vậy cùng xin đa tạ các vị trưởng bối." Tạ Ân Lâu nữa chắp tay, "Đêm khuya, các vị trưởng bối sớm trở về nghỉ ngơi , Ân Lâu đó còn túc trực bên linh cữu cha ."
Thiếu niên mười bảy tuổi mặc một bộ đồ trắng để tang, như một gốc cây bạch dương đĩnh bạt trong bóng đêm, cứng cỏi, đáng tin cậy.
Người của Tạ gia tộc âm thầm gật đầu: Có đứa nhỏ ở đây, xem Bá phủ chắc sẽ gượng dậy . Về vẫn là nên khách khí với đứa nhỏ chút, đây chính là tương lai của Bá gia đó.
Chậc chậc, Bá gia trẻ tuổi như , khó trách hai vợ chồng Lão Bát động tâm tư , đem cháu gái nhà đẻ của bà vợ Lão Bát gả qua đây.
Khuyên xong của Tạ gia tộc rời , Tạ Ân Lâu chắp tay với Chương gia: "Cậu cũng trở về nghỉ ngơi , trời khuya lắm ."
Cậu Chương gia nghĩ đến màn biểu hiện ban ngày của mợ, thật sự còn mặt mũi nào bày dáng vẻ bề , ngượng ngùng : "Vậy về , cháu túc trực bên linh cữu cũng đừng cố quá, chú ý thể."
Tạ Ân Lâu rũ mắt cảm ơn.
Cho đến khi cửa viện, mợ vẫn còn thấp giọng oán trách: "Thanh Yểu đang tủi , là cơ hội để chữa trị quan hệ đó, gì ?"
Cậu Chương gia lạnh: "Nếu như một hồi ăn bậy bạ ban ngày của bà, đây xác thật là cơ hội , hiện tại vẫn là thôi . Bà chẳng lẽ , hai đứa nhỏ cũng dễ nắn bóp như ."
Nói tới đây, ánh mắt Chương gia tối tăm: "Bà thật sự cho rằng ban ngày đột nhiên phát điên ở linh đường chỉ là trùng hợp? Theo thấy, ở trong đó thể thiếu b.út tích của bọn nó."
Mợ giật : "Ông là phát điên là do bọn họ dùng thủ đoạn?"
Cậu Chương gia hé răng, hiển nhiên là ngầm thừa nhận.
Sắc mặt mợ khó coi hẳn, lẩm bẩm : "Không thể nào? Bọn họ vẫn là trẻ con mà, thể bản lĩnh như ?"
Cậu Chương gia đầu liếc sân viện vẫn đèn đuốc sáng trưng như cũ, thở dài : "Trẻ con với trẻ con chính là giống , trong sử sách còn đứa trẻ mười hai tuổi Tể tướng kìa."
"Người như lượng cực ít ." Mợ thầm một tiếng.
Cậu Chương gia đầu, liếc mợ một cái: "Bà dám khẳng định bọn nó là hai đứa trong ít đó? Còn nữa, dù cũng là ruột của bọn chúng, vẫn trông mong tiền đồ của bọn chúng. Hai nhà chúng thể càng thêm đương nhiên càng , nếu như thể, cũng thể kết thù, thế thì thất vọng ?"
Khi tin dữ , phu cùng ngày qua đời, gả con gái tới đây tuy rằng tư tâm ở bên trong, nhưng xác thật là suy nghĩ cho bọn nó, như dù cũng mạnh hơn để cho hai tộc nhân ăn tươi nuốt sống. Hiện tại xem , là ông lo bò trắng răng.
"Được , những chủ ý đó về đừng nhắc nữa, thuận theo tự nhiên ." Cậu Chương gia nhắc nhở.
Mợ bĩu môi hé răng, trong lòng nghẹn ứ thôi: Đây thật đúng là cá bắt , còn vô duyên vô cớ chọc một tanh.
Trong Chẩm Hà Cư, Tạ gia cùng Khương Tự vẫn ở trong đình viện như cũ.
"Các ngươi cũng đều lui xuống ." Tạ Ân Lâu với đám bà t.ử nha .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-cam-wvml/chuong-282-chan-tuong-phoi-bay-ke-ac-tu-chuoc-lay-nhuc-nha.html.]
Đợi nha bà t.ử rối rít lui , hướng ánh mắt về phía hai , hỏi : "Bị dọa sợ ?"
Khương Tự mơ hồ cảm thấy tầm mắt đối phương bao phủ lấy , dường như chút khác biệt với dĩ vãng, nàng yên lặng lắc đầu.
Tạ Thanh Yểu nhếch môi: "Không , nhưng thật một màn kịch , xả ngụm ác khí trong lòng."
Tạ Ân Lâu về phía Khương Tự.
Khương Tự chút khó hiểu.
Tạ đại ca nhất định nàng mở miệng ?
"Ta cũng vô sự."
Tạ Ân Lâu Khương Tự, trầm mặc, ánh mắt thâm thúy.
Lúc ngay cả Tạ Thanh Yểu cũng nhận thích hợp, theo bản năng lên phía một bước, chắn ở giữa hai .
Một bên là trưởng nàng, một bên là bạn của nàng. Nàng tuy ngóng trông hai thể trở thành một đôi, nhưng nếu biểu cảm của A Tự với ca ca thích hợp, thì ít nhất khi A Tự đổi tâm ý nàng thể bà mai lung tung.
Chillllllll girl !
Dù đơn thuần như Tạ Thanh Yểu cũng , thế đạo đối với con gái hà khắc hơn xa so với nam t.ử nhiều, bạn cùng trưởng gần nếu như cuối cùng thể kết thuộc, chịu thiệt vẫn là bạn .
"Đại ca, ạ?"
Tạ Ân Lâu sâu Khương Tự, rốt cuộc mở miệng hỏi: "Khương Tứ , viện yêu quái ?"
Khương Tự đối mặt với Tạ Ân Lâu, đuôi lông mày khẽ nâng, toát vài phần ngoài ý .
Thì Tạ Ân Lâu là hoài nghi cái .
Nàng nhếch môi, vẻ mặt vô tội: "Không nha."
Sau bụi chuối tây chỉ Nhị Ngưu nhà nàng, đương nhiên yêu quái.
Tạ Ân Lâu cứng .
Hắn đương nhiên tin chú thím Tám xuất sư thành chỉ là do vận khí . Người khác lưu ý, nhưng sớm mặt đất rơi vãi m.á.u tươi còn cái lỗ m.ô.n.g chú Tám.
Tình huống của bản như thế nào trong lòng hiểu rõ, mà nay liên tục xuất hiện sự việc kỳ lạ, mỗi một đều lợi với bọn họ, mà còn nghĩ là ai tác động ở trong đó thì chính là đồ ngốc.