Từ bỏ nam nhân phản bội - C3

Cập nhật lúc: 2026-03-03 08:09:24
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta từng lừa dối rằng, dù lừa uống t.h.u.ố.c tránh th-ai, cũng hẳn là vì yêu .

 

Có lẽ, chỉ thích trẻ con mà thôi.

 

, tận mắt chứng kiến, nâng niu bảo vệ đứa bé trong bụng Doanh Nương đến nhường nào.

 

Nhớ lời khi thành :

 

“Chỉ những thật lòng yêu , mới thể cùng sinh một sinh mệnh.”

 

Thì , từ đầu đến cuối, từng chân thành với .

 

Vậy nên mới tìm đủ trăm phương ngàn kế, chỉ để ngăn mang cốt nhục của

 

nếu vô tình như thế, cớ gì lừa gạt suốt bao năm?

 

Ta thất thần về phòng, đem tất cả những gì liên quan đến , ném lò lửa.

 

Tấm bình phong uyên ương mà tặng, những quyển thoại bản dân gian mà cất công tìm kiếm, từng bài thơ mà cùng chung tay đề b.út…

 

Cho đến khi tất cả đều hóa thành tro bụi, mới cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn đôi chút.

 

Không, vẫn đủ.

 

Ta thể quên mất nó!

 

Ta như kẻ điên, lao thư phòng của Phó Cư An, nhanh ch.óng tìm thấy một quyển sổ ghi chép bàn.

 

Đó là những thói quen, sở thích của tỉ mỉ ghi , năm qua năm khác, dày đến đếm xuể.

 

Ta mở trang giấy ngả vàng, từng câu từng chữ đập mắt, khiến lòng đau đớn thôi.

 

“Nguyệt Nhi thích ngọt, ghét chua, mỗi bữa trong bếp đều chuẩn sẵn chè ngọt.”

 

“Nguyệt Nhi sợ lạnh, trong phòng đến tháng Chín là đốt lò than.”

 

“Nguyệt Nhi sợ bóng tối, ban đêm chỉ thể ôm mà ngủ.”

 

“Ta yêu, yêu, yêu Nguyệt Nhi… Nhớ kỹ, để nàng rơi lệ.”

 

 

Người , chữ dối.

 

vì cớ gì, những tình ý tràn trề trong từng nét b.út , là giả?

 

Ta điên cuồng xé nát từng trang, trút giận chút kiêng dè.

 

Trong lúc đó, ánh mắt vô tình quét qua một chiếc hộp gỗ tinh xảo.

 

Bàn tay run rẩy mở , bên trong, một bức họa nhỏ của nữ t.ử xinh xắn cất giữ ngay ngắn.

 

Cạnh mép bức họa, một hàng chữ nhỏ khó nhận :

 

“Thiếp nguyện én nhỏ xà nhà, sớm sớm tối tối, mãi gặp .”

 

“Năm Quý Hợi, tháng Mười, mồng Năm.”

 

Đầu óc trống rỗng.

 

Đó là một tháng khi chúng thành .

 

Hóa , ngay từ khi đó, lòng đổi.

 

Ta thật đúng là một kẻ si ngốc đến đáng thương!

 

Món ăn bàn hâm nóng hết đến khác.

 

Ta phất tay, hiệu cho Tiểu Đào dọn xuống.

 

“Ta mệt , chuẩn hầu nghỉ.”

 

Tiểu Đào ngạc nhiên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tu-bo-nam-nhan-phan-boi/c3.html.]

 

“Phu nhân, chờ đại nhân ? Người từng , hôm nay sẽ cùng phu nhân ngắm hoa đào mà.”

 

Ta lắc đầu, lặng lẽ cởi bỏ y phục.

 

Phó Cư An, sẽ về nữa.

 

Sáng hôm , mở mắt, liền thấy Phó Cư An quỳ bên giường, mặt tràn đầy vẻ áy náy.

 

“Nguyệt Nhi, xin , hôm qua bận quá, lỡ mất thời gian… Ta thất hứa với nàng.”

 

Ta ngây ngẩn thật lâu.

 

Ai thể ngờ, một tướng quốc uy quyền chốn quan trường, vì một thất hẹn, mà quỳ xuống mặt , cúi đầu cầu xin tha thứ?

 

Một phu quân đến như

 

Có ai nỡ lòng trách cứ đây?

 

Thấy một lời, liền kéo tay đặt lên .

 

“Nếu nàng giận, cứ đ.á.n.h một trận cho hả , ?”

 

Ta nhàn nhạt lắc đầu, giọng điệu thản nhiên:

 

“Ta giận, chỉ là đáng tiếc cảnh sắc mười dặm hoa đào, cuối cùng cũng thấy…”

 

Phó Cư An như trút gánh nặng, lập tức cầm lấy tay , đặt một nụ hôn thật sâu lên mu bàn tay.

 

“Tiểu ngốc t.ử, còn nhiều cơ hội. Ta hứa với nàng, nhất định sẽ đưa nàng !”

 

Nói xong, vội vã rời , lên triều sớm.

 

Ta lặng lẽ theo bóng lưng thẳng tắp của , ngây ngẩn thật lâu.

 

Phó Cư An, chúng còn cái gọi là ‘ ’ nữa .

 

Sau khi Phó Cư An rời phủ, sai đến biệt viện, đưa Doanh Nương đây.

 

Nữ t.ử khẽ chống eo, chậm rãi bước đến mặt , đối diện với ánh mắt mà chẳng chút e dè.

 

“Liễu Tân Nguyệt, quả nhiên hôm qua ngươi nhận .”

 

Ta lặng lẽ đ.á.n.h giá nàng.

 

Thân hình tựa liễu gió, dung nhan thanh tú, dáng vẻ điển hình của nữ t.ử Giang Nam.

 

Ta từng âm thầm tìm hiểu, rằng ba ngày khi thành , Phó Cư An phụng mệnh nam hạ trị thủy, chính là lúc và Doanh Nương duyên gặp gỡ.

 

Năm , lũ cuốn trôi đến một thôn nhỏ nơi hạ lưu, trong cơn sốt cao, nhận lầm nàng là , hoang đường một đêm, hủy tấm thanh bạch của nàng.

 

Sau đó, thương nàng côi cút một , liền đưa nàng về kinh, sắp xếp cho nàng một biệt viện, ngày ngày bầu bạn.

 

Biệt viện , từng tận mắt thấy, từng món đồ đều tinh mỹ cầu kỳ, từng ngọn cây cọng cỏ đều tỉ mỉ sắp đặt.

 

Hắn, hẳn là yêu nàng nhiều .

 

Một cỗ chua xót dâng lên trong lòng.

 

Doanh Nương thấy thần sắc chút ảm đạm, mặt hiện lên vẻ đắc ý.

 

“Liễu Tân Nguyệt, đều Phó lang yêu thương ngươi, nhưng thấy ngươi mới là kẻ đáng thương nhất.”

 

“Phu quân ngươi ngày ngày đút cho ngươi t.h.u.ố.c tránh th-ai, nhưng cùng một hài t.ử. Ngươi xem, đạo lý ở ?”

 

“Ngươi , mỗi ngày đều đến biệt viện cùng ân ái. Bộ dáng giường mạnh mẽ , ngươi từng thấy ?”

 

“Hắn thường nữ t.ử kinh thành nhạt nhẽo vô vị, chỉ mới khơi gợi d.ụ.c vọng sâu trong lòng . Lần nào cũng khiến cầu xin đến phát mới chịu buông tha…”

 

Vừa , nàng chậm rãi cởi bỏ y phục mặt , lộ dáng mê hồn.

 

Trên làn da trắng mịn như lụa, chi chít những vết xanh tím.

 

Cổ họng khô khốc, vội vã dời tầm mắt.

Loading...