Trường Ý Tướng Quân Trêu Ghẹo Ba Trúc Mã - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:48:35
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hoài Dật sửng sốt kinh hoảng.
“Đây là thứ nam nhân nào cũng cơ mà…”
“Chẳng nhẽ ngươi…”
“Ngươi nghi ngờ dối ?”
“Có nếu chứng minh .”
“Thì ngươi sẽ ngoan ngoãn dâng nó cho ?”
Chẳng cần chờ trả lời.
Ta giật tung thắt lưng y phục .
Ngoại y trượt dài xuống đất.
Lộ từng tầng lớp dải băng quấn n.g.ự.c chằng chịt.
Vẫn kịp cởi luôn cả quần.
Đồng t.ử bỗng co rút mạnh mẽ.
Vậy mà hoắc nhiên bật dậy khỏi bồn tắm.
Giữa bọt nước văng b.ắ.n tung tóe.
Hắn giật phắt áo bào ngoài quấn bọc kín như bưng.
“Ngươi…”
“Sao ngươi là…”
“Ta là thái giám !”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng quai hàm kiềm chế.
“Không cần ngươi liên tục nhắc nhở.”
“Việc gì cứ cầm d.a.o đ.â.m tim thế hả!”
Hắn mà bất thình lình bật ha hả.
Đáy mắt sáng rực rỡ đến kinh hồn.
“Tốt quá …”
Tốt cái đầu nhà ngươi?
Hắn đang cố tình trào phúng ?!
Ta vung thẳng nắm đ.ấ.m đập bộp một cái hốc mắt .
“Ta coi ngươi là .”
“Ngươi dám buông lời mỉa mai ?!”
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy con mắt bầm tím.
khóe miệng vẫn cứ nhếch lên hạ xuống .
Ta tức lộn ruột l.ồ.ng y phục vùng vằng bỏ .
Hắn định đuổi theo.
bộ y phục đều vo viên ném thẳng ngoài viện mất .
…
14
ngày sinh thần.
Nương đích tự tay chải tóc cho .
Thế nhưng kiểu tóc bà vấn…
Lại là b.úi tóc của bậc nữ t.ử.
Lại còn cắm thêm một chiếc trâm cài hoa ngọc.
“ sai .”
Ta chỉ tay trong gương đồng bóng loáng.
“Con là nam t.ử.”
“Phải b.úi tóc đội ngọc quan chứ.”
“Không sai chút nào.”
Nương ấn c.h.ặ.t bả vai xuống.
“Làm mà sai ?”
“Cả bộ y phục cũng là của nữ nhân nữa.”
“Bắt đầu từ ngày hôm nay.”
“Con chính thức trở thành cô nương.”
“Cô nương nam t.ử.”
“Đâu nương đổi là đổi ngay ?”
Ta cuống cuồng vặn vẹo chống cự.
“Rõ ràng con là nam t.ử cơ mà!”
Nương nhẫn nhịn hít thở mấy .
Cuối cùng vẫn đưa tay gõ nhẹ lên trán một cái đau điếng.
“Con vốn dĩ là cô nương!”
Ta triệt để á khẩu.
“…”
Bị ù tai chăng?
“Nương…”
“Nương đang đùa giỡn với con đúng ?”
Bà buông tiếng thở dài thườn thượt.
Đem bộ câu chuyện từ năm xưa cao tăng phê mệnh.
Bắt nữ phẫn nam trang để tị kiếp.
Tất thảy đều cặn kẽ tường tận kể từ đầu chí cuối.
Ta đờ đẫn gương đồng.
Hồi lâu mới tìm thanh âm của chính .
“Con thực sự là…”
“Cô nương ?”
Vậy …
Việc con sâu .
Là bởi vì vốn dĩ là nữ nhi?
“ .”
“Nay kiếp nạn qua.”
“Mệnh cách bình vững vàng.”
Nương hiền từ vuốt ve đỉnh đầu .
“Từ nay về …”
“Nương cũng thể đường đường chính chính xem mắt nghị cho con .”
Vậy còn hoành đồ bá nghiệp cưới mười cô vợ của thì …
“Con…”
“Con còn thể cưới mười nương t.ử nữa ?”
Ta vẫn cố chấp giãy giụa cuối.
“Con thấy ?”
Nương trừng mắt lườm nguýt .
“Vậy năm ?”
“…”
“Ba chắc là chứ nhỉ?”
Nương ôm trán chịu thua.
Lười chẳng thèm phản ứng với nữa.
Ta ườn ghế.
Tuyệt vọng bóng dáng đang cài trâm vấn tóc vận y phục váy xếp trong gương.
Chỉ cảm thấy trời đất như đang sụp đổ.
Hu hu hu hu hu o(╥﹏╥)o
Mười cô nương t.ử xinh của .
Tiêu tùng hết cả .
15
Trong yến tiệc Cập Kê.
Vì trong lòng vẫn còn ấm ức.
Ta quyết định mời Chu Dự và Thẩm Hoài Dật đến.
Thế nhưng chẳng ai ngờ tới.
Hai tên đó mặt dày thỉnh tự đến.
Bọn họ bước cửa c.h.ế.t trân tại chỗ.
Đôi mắt đăm đăm dán c.h.ặ.t bóng dáng cài trâm vận váy của .
Đến cả việc cất bước cũng quên sạch sẽ.
Tần Chiếu Lâm đến muộn huých vai rẽ lối .
“Nhìn ngây ngốc cái gì thế?”
“Ta gọi khản cả cổ .”
“Đã thấy Diêm Thư ?”
Lời còn kịp dứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-y-tuong-quan-treu-gheo-ba-truc-ma/chuong-6.html.]
Ánh mắt quét trúng mặt .
Đôi mắt bỗng chốc trợn tròn xoe lên kinh hãi.
“Diêm Thư từ khi nào thế ?!”
“Diêm đại nhân lén lút nạp ngoại thất từ bao giờ ?”
“Đứa… đứa con hoang …”
Ta lừ mắt trừng .
“Ngứa đòn đúng ?”
Tần Chiếu Lâm cứng đờ .
“…Diêm Thư?”
Ta thâm tâm chẳng nhận.
tình thế ép buộc nhận .
“Cho dù ngươi thực sự là thái giám chăng nữa…”
Hắn trưng vẻ mặt đau buồn thống khổ.
“Cũng cần thiết tự bạo tự khí đến mức giả cô nương cơ chứ!”
Khóe miệng nương co giật điên cuồng.
Chu Dự vành tai đỏ rực dâng lên một bộ đầu diện bằng vàng ròng khảm bảo thạch quý giá.
“Diêm Thư.”
“Chuyện hôm là do đúng…”
“Cầu mong ngươi mở lượng hải hà tha thứ.”
Đoạn đem một trăm lượng ngân phiếu nguyên vẹn dâng trả .
Hai mắt cha liền phát sáng.
Đưa tay toan thò nhận lấy.
Ta nhanh tay hơn một bước tóm c.h.ặ.t nhét trong n.g.ự.c áo.
“Không .”
“Ta tha thứ cho ngươi .”
Thẩm Hoài Dật cũng cam lòng yếu thế nối gót dâng lên một rương châu báu ngọc ngà.
Giọng trầm thấp khàn khàn.
“Diêm Thư…”
“Chúng liệu thể…”
“Không nữa ?”
Chu Dự định mở miệng chen .
Liền đưa tay bịt kín miệng .
Ta mờ mịt ngơ ngác.
“Không thì cái gì?”
Tần Chiếu Lâm tán đồng.
“ thế!”
“Vậy thì cái gì?”
“Huynh hả?”
Thẩm Hoài Dật hít sâu một dũng khí.
Ánh mắt thâm tình thẳng .
“Diêm Thư.”
“Ta thể…”
“Cưới ngươi ?”
Chu Dự giãy giụa thoát khỏi bàn tay của .
Gấp gáp gào lên.
“Ta cũng cưới!”
Tần Chiếu Lâm ngẩn tò te một giây.
Sau đó lập tức hùa theo gào toét lên.
“Các ngươi đều cưới ?”
“Vậy thì cũng cưới!”
Nương biểu thị ngơ ngác ngỡ ngàng.
“???”
Cha híp c.h.ặ.t đôi mắt cáo già Thẩm Hoài Dật.
“Thẩm tướng quân.”
“Ngươi là kẻ thích nam phong ?”
Thẩm Hoài Dật vô cùng thản nhiên chắp tay thi lễ.
“Không dám giấu giếm Diêm đại nhân…”
“Kẻ mang danh đoạn tụ mà thần nhắm tới.”
“Chính là Diêm Thư.”
Ta hóa đá ngay tại trận.
Hai tai ong ong nhức nhối.
Bắt đầu hoài nghi bản lầm .
“…Cưới ?”
“Ta coi các ngươi là !”
“Các ngươi mà cưới ?!”
“Ta coi các ngươi là cơ mà!”
“Không thế Diêm Thư.”
“Ngươi hãy …”
Tần Chiếu Lâm luống cuống cố gắng thanh minh giải thích.
“Không !”
“Cút ngoài!”
“Tất cả cút hết ngoài cho !”
Chu Dự vẫn cố chấp sáp gần.
“Diêm Thư.”
“Ta…”
“Ngươi cũng cút ngoài!”
Thẩm Hoài Dật vẫn mở miệng phân bua thêm điều gì.
dùng ánh mắt hình viên đạn lườm cho im bặt.
Cha vội vã dậy xoa dịu tình hình hòa giải.
“Chuyện …”
“Mấy vị hiền điệt .”
“Hôm nay Thư nhi mới khôi phục phận nữ nhi.”
“Tâm trạng vẫn còn định cho lắm.”
“Hay là để hôm khác chúng tụ họp hàn huyên?”
“Hôm khác chuyện nhé!”
Ông đùn đẩy.
Nửa van xin nửa ép buộc.
Cuối cùng cũng lùa thành công ba tên phiền phức đó khỏi cổng lớn.
Thế giới cuối cùng cũng trở về vẻ thanh tịnh tĩnh mịch vốn .
16
Ta hừ mạnh một tiếng.
Vừa đầu .
Đã bắt gặp vẻ mặt khó nên lời của nương .
Cha thì nhăn nhó rầu rĩ.
“Tiêu tùng .”
“Tiêu tùng thật …”
Nương gắt gỏng.
“Lão gia.”
“Cái gì mà tiêu tùng cơ chứ?”
“Có tới cầu chẳng là chuyện ?”
“Lại còn tới một lúc ba .”
“Gia thế ai nấy đều môn đăng hộ đối…”
“Tốt cái gì mà !”
Ông đau đớn vỗ n.g.ự.c đùm bụp.
“Nàng vẫn vấn đề cốt lõi ?”
“Ba thằng ranh con đó.”
“Diêm Thư vẫn luôn coi bọn chúng là !”
“Là cùng sống cùng c.h.ế.t!”
“Tình cảm …”
“Triệt để chệch hướng mất !”
“Nó chẳng nhẽ …”