Trường Ý Tướng Quân Trêu Ghẹo Ba Trúc Mã - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:48:21
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẫu phi!”

“Diêm Thư thực sự trúng độc ?”

“Hắn sắp qua khỏi ?”

“Hắn thậm chí còn kịp lấy vợ đẻ con!”

“Hắn mà c.h.ế.t thì sống đây?!”

Thành quý phi thoáng khựng .

“Hắn mà xảy mệnh hệ gì…”

“Ngươi sốt sắng đến mức ?”

“Chuyện đó là đương nhiên !”

Giọng Tần Chiếu Lâm nghẹn ngào đứt quãng.

“Hắn là của nhi thần cơ mà!”

Thẩm Hoài Dật cũng bước lên phía bẩm báo.

“Nương nương.”

“Rốt cuộc Diêm Thư trúng loại kịch độc gì ?”

Thành quý phi Thẩm Hoài Dật.

Rồi sang đứa nhi t.ử ngốc nghếch của .

Đưa tay đỡ trán thở dài ngao ngán.

“Kẻ còn ngốc nghếch hơn kẻ …”

là hết t.h.u.ố.c chữa.”

Khi nương hớt hải chạy đến.

Ta liền nhào thẳng lòng bà gào t.h.ả.m thiết.

“Nương!”

“Con sắp c.h.ế.t …”

“Máu cứ chảy ròng ròng.”

“Không cách nào cầm …”

“Đừng xằng bậy.”

Bà dịu dàng vỗ nhẹ lưng an ủi.

“Đây là dấu ấn của sự trưởng thành.”

“Hoàn là chuyện bình thường.”

Trưởng thành thì bắt buộc đổ m.á.u ?

Đến nương cũng đang lừa dối .

Sau khi về phủ.

Ta liệt giường ròng rã năm ngày trời.

Máu mới dần dần cầm .

Chu Dự tin lâm bạo bệnh.

Đã gửi đến nhiều đồ bổ dưỡng quý giá.

Ta uể oải thều thào đáp .

“Chu Dự.”

“Ta sắp c.h.ế.t …”

“Món bảo bối của ngươi…”

“Tốt nhất là cứ trả cho ngươi thì hơn.”

“Ngươi sẽ c.h.ế.t .”

Giọng căng thẳng vô cùng.

“Ngươi…”

“Có sắp đến ngày sinh thần ?”

“Ừm.”

Ta sụt sịt mũi.

Tiện tay quệt dòng nước mắt nhạt nhòa.

“Nào ngờ chịu cảnh niên tảo thệ…”

“Vậy còn chuyện hôn sự của ngươi thì tính ?”

“Sắp sửa c.h.ế.t đến nơi .”

“Còn cưới xin nỗi gì nữa?”

“Lỡ cưới về.”

“Chẳng bắt thủ tiết thờ chồng …”

Chu Dự ngập ngừng do dự một chốc.

Khẽ khàng lên tiếng dò hỏi.

“Nếu như đích đến nhà cầu …”

Lời còn kịp dứt.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Tần Chiếu Lâm và Thẩm Hoài Dật kẻ nối gót bước sương phòng.

Tần Chiếu Lâm hai tay nâng một hộp gấm quý giá.

“Mẫu phi dạo thể ngươi quá suy nhược.”

“Nên mới dẫn đến việc… đổ m.á.u.”

“Đây là nhân sâm ngàn năm trân tàng trong quốc khố.”

“Mang đến để bồi bổ khí huyết cho ngươi.”

Thẩm Hoài Dật lấy một thanh đoản kiếm mở lười cẩn thận đặt ngay bên gối .

“Đợi khi nào ngươi bình phục trở .”

“Ta sẽ đích bồi ngươi luyện võ.”

“Rèn luyện thể kiện tráng.”

“Thì sẽ dễ dàng … đổ m.á.u nữa.”

Ta đưa mắt ngắm bọn họ.

Trong lòng bỗng len lỏi một tia ấm áp dạt dào.

Hốc mắt đột nhiên cay xè rớt nước mắt.

12

Thân thể mới hồi phục.

Ta trở về một Diêm Thư tung tăng chạy nhảy như xưa.

Cách ngày sinh thần chỉ còn vọn vẹn ba hôm.

Ta vẫn luôn canh cánh trong lòng hai món bảo bối .

Định bụng lập tức đòi nợ mới .

lúc dùng xong bữa tối nên tản bộ tiêu thực một chút.

Ta bèn tới Xương Thuận Hầu phủ tiên.

Tên tiểu đồng dẫn đường đưa tới sân viện của Chu Dự.

Cung kính khom bẩm báo.

“Thế t.ử hiện đang y phục trong phòng.”

“Mời công t.ử nán chốc lát.”

“Để nô tài bẩm báo một tiếng…”

“Không cần .”

Ta xua xua tay gạt phăng .

“Ta tự tìm .”

Lúc đẩy cửa còn cố tình cất bước thật khẽ khàng.

Gian trong đang buông rủ lớp mành sa màu thanh trúc.

Ánh nến hắt bóng một vóc dáng thon dài in hằn mành lụa.

Chu Dự xoay lưng phía cửa chính.

Áo trung y cởi tuột quá nửa.

Đang vắt lỏng lẻo ngang hông.

Ánh nến vàng vọt chiếu rọi bờ vai và tấm lưng săn chắc của .

Cơ bắp phân bổ vô cùng đều đặn.

Rãnh lưng hõm sâu quyến rũ.

Ta c.h.ế.t trân nơi bậu cửa.

Quên béng luôn cả việc lên tiếng gọi.

Tại trông khác biệt với thế ?

Hắn dường như linh cảm điều gì.

Khẽ xoay nửa sườn mặt .

Đường nét xương quai hàm đó.

Yết hầu đó.

Và cả xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện lớp áo trung y.

Tất thảy đều khiến đến mê mẩn thần hồn.

“Diêm Thư?”

Chu Dự đột ngột ngoắt .

Luống cuống kéo vạt trung y khép hờ .

“Ngươi…”

“Sao tự nhiên đến đây?”

Giọng khàn đặc đầy quyến rũ.

Ta lúc mới hồn tỉnh mộng.

Vành tai muộn màng bắt đầu nóng rực lên.

“Đến…”

“Đến lấy đồ của .”

Lời khỏi miệng vấp váp chẳng rõ ràng.

Ánh mắt Chu Dự sầm vài phần.

Ngón tay đang thắt dây áo cũng chậm rõ rệt.

“…Bây giờ lấy luôn ?”

“Đương nhiên!”

Ta cố tình vẻ bình tĩnh.

hai con ngươi chẳng chịu lời mà cứ dán c.h.ặ.t cổ áo .

“Chính ngươi hứa với mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-y-tuong-quan-treu-gheo-ba-truc-ma/chuong-5.html.]

“Mau cởi y phục .”

Hắn khựng .

“Tại cởi?”

“Ngươi cứ lời .”

Hắn chần chừ do dự mãi mới chịu trút bỏ lớp thượng y.

Ánh nến lan tràn phủ kín l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ.

Trái hồng quả còn nhỏ hơn cả của

Quả nhiên là trưởng thành khác biệt với .

“Cởi luôn cả quần .”

“Sao bắt cởi cả quần…”

Vành tai đỏ rực như m.á.u.

Nhất quyết chịu phối hợp.

Ta dứt khoát sấn tới mặt .

Một tay nắm c.h.ặ.t cạp quần.

Một tay thò xuống .

Móc tọt một cái!

Ơ kìa?

Hảo tiểu t.ử!

Từ nhỏ bạc đãi bao giờ.

Lại thể bồi bổ tráng kiện đến thế !

Nhịp thở Chu Dự chợt dồn dập mãnh liệt.

Giọng khàn đục như xé vải.

“Diêm Thư…”

“Ngươi đang cái trò gì ?”

Tay của nhanh nhẹn rút phắt thanh chủy thủ .

Mở miệng dỗ dành.

“Ngươi yên tâm.”

“Ta sẽ tay nhanh gọn lẹ thôi.”

Sắc mặt đột biến hoảng hồn.

Mãnh liệt thối lui về phía ôm c.h.ặ.t lấy phần hạ .

“Ngươi…”

“Ngươi định cái quái gì ?!”

“Thì lấy bảo bối của chứ gì.”

Ta nhíu c.h.ặ.t lông mày bất mãn.

“Ngươi đổi ý ?”

“Không chịu đưa cho nữa ?”

“Món đồ ngươi mua…”

“Lại chính là thứ của ?”

Ta thực sự nổi giận .

“Ngươi đường đường là nam t.ử mà nuốt lời!”

“Không chịu đưa…”

Hắn thở hổn hển .

“Chỉ là thứ …”

“Thứ tuyệt đối thể bán !”

Hay cho một tên lật lọng!

Quả nhiên là quỵt nợ trắng trợn!

Ta tức giận ngoắt bỏ .

“Chu Dự.”

“Từ nay chúng cắt bào đoạn nghĩa!”

Lao vọt khỏi Hầu phủ.

Gió lạnh thổi tạt mặt.

Đầu óc cuối cùng cũng thanh tỉnh đôi phần.

13

Không hề hấn gì.

Vẫn còn một tên nữa.

Thẩm Hoài Dật nhất định sẽ chịu nhường cho .

Hồi nhỏ xúi chọc tổ ong vò vẽ còn bằng lòng cơ mà.

Chuyện cỏn con

Tuyệt đối sẽ lên tiếng từ chối.

Lúc tìm tới Thẩm phủ.

dịp va lúc đang tắm.

Cách một cánh cửa sổ khép hờ hững.

Ta lén lút thấy Thẩm Hoài Dật đang ngửa đầu dựa thành bồn tắm.

Làn nước trong vắt gợn sóng lăn tăn.

Hắn nhắm nghiền hai mắt.

Từ trong cổ họng bật một tiếng rên rỉ nghẹn ngào khó nhọc.

Từ kẽ răng rò rỉ vài âm tiết mơ hồ đứt đoạn.

“…Diêm Thư.”

Trái tim nhảy cẫng lên l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hắn tự nhiên gọi tên ?

Vừa đẩy cửa xông .

Hắn hoảng hốt ngoắt .

Nước b.ắ.n văng tung tóe kêu ào ào khắp mặt sàn.

“Diêm…”

“Diêm Thư?”

“Sao ngươi …”

“Ta đến lấy đồ.”

Ta chậm rãi tiến đến gần bồn tắm.

“Thứ mà lúc ngươi bán cho đấy.”

“Có thể nể tình cho …”

“Khoác y phục ?”

“Không cần phiền phức thế .”

Ta thò tay sục thẳng trong làn nước.

đưa tay tóm gọn lấy cổ tay.

Lòng bàn tay nóng rực như than hồng.

“Diêm Thư…”

Giọng Thẩm Hoài Dật trầm khàn đặc quánh.

“Ngươi loạn cái gì đây?”

“Lấy bảo bối chứ còn gì.”

Ta nhíu mày nghi hoặc.

“Chẳng nhẽ ngươi cũng quỵt nợ ?”

“Trong bồn tắm của …”

“Làm gì bảo bối nào cơ chứ?”

“Ngươi !”

Ta sức giằng co cổ tay .

“Nếu chịu đưa.”

“Chúng sẽ lập tức tuyệt giao!”

Ngón tay chợt lỏng lẻo buông lơi.

Ta thuận thế sờ soạng tìm kiếm trong nước…

Ôi ơi!

Một củ cà rốt siêu to khổng lồ!

So với của Chu Dự…

Lại còn kinh hồn bạt vía hơn vài phần.

Hơi thở Thẩm Hoài Dật nháy mắt rối loạn điên cuồng.

Đáy mắt hằn lên những tia vằn đỏ lừ.

Các đốt ngón tay bấu c.h.ặ.t lấy mép bồn tắm gồ lên trắng bệch.

“Đừng nhúc nhích!”

Ta rút nhanh thanh chủy thủ .

“Rất nhanh là xong thôi.”

Đồng t.ử co rút cực hạn.

“Diêm Thư…”

“Ngươi định cái trò gì ?!”

“Ta lấy thứ .”

“Ngươi…”

“Chẳng ngươi cũng ?”

Hắn thở hắt từng đứt quãng.

“Vì cớ gì cướp của ?”

“…Ta .”

Hắn triệt để hình.

“Ngươi ?”

Ta lảng tránh ánh mắt rực lửa đó.

Giọng trở nên chát chúa đắng cay.

“Từ nhỏ .”

“Cho nên…”

“Mới mua một cái để xài.”

Loading...