Trưởng Tỷ Kiên Quyết Phân Gia, Trở Thành Đại Phú Thương Trong Năm Mất Mùa - Chương 48: Nàng Vẫn Là Kiến Thức Quá Ít
Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:46:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sao về muộn thế , xảy chuyện gì ?” Trần Nguyệt mở cửa, thấy Đường Quang Khải liền lo lắng hỏi.
Đường Quang Khải vẻ mặt sầu não, cầm tẩu t.h.u.ố.c rít mạnh.
“Haizz!”
Ông thở dài một tiếng, nhấc chân bước nhà.
Trần Nguyệt đóng cửa , theo trong.
“Ông ăn cơm ? Có cần chút đồ ăn cho ông ?”
Đường Quang Khải xua tay: “Không cần bận rộn, ăn ở nhà Lý chính .”
“Ông còn đến nhà Lý chính nữa ?” Trần Nguyệt vô cùng kinh ngạc. “Thần nha đầu buổi trưa rốt cuộc gì với ông ?”
Đường Quang Khải thở dài một tiếng: “Bà xem, nếu mưa nữa, liệu xảy nạn châu chấu ?”
“Nạn châu chấu?” Trần Nguyệt thoạt tiên sửng sốt, đó là kinh hãi.
Đường Quang Khải trở về phòng của hai , xuống ghế, thở dài.
“ . Nếu cứ tiếp tục hạn hán, khả năng sẽ xuất hiện nạn châu chấu. mà, tình hình cụ thể thế nào ai đoán . Cho nên, thu hoạch lương thực sớm cũng đúng, mà thu hoạch cũng xong. Mấy tụ tập cãi hơn nửa ngày, cũng chẳng cãi kết quả gì.”
Trần Nguyệt lộ vẻ hoảng hốt: “Nếu thực sự nạn châu chấu, thu hoạch sớm mới đúng chứ!”
Đường Quang Khải ngước mắt bà, thần sắc rối rắm: “ hiện tại, nạn châu chấu chỉ là suy đoán. Lúa vẫn chín hẳn, nếu bây giờ thu hoạch, sẽ hơn phân nửa là hạt lép. Đến lúc đó đủ nộp thuế còn là vấn đề, càng đừng đến khẩu phần ăn cho một năm tới.”
Sự rối rắm của bọn họ, Đường Thanh Thần . Dù , nàng tin chắc nạn châu chấu sẽ đến, hơn nữa tình hình hẳn là khá nghiêm trọng.
Bận rộn đến nửa đêm, cuối cùng cũng thắng xong bộ mỡ lợn cất .
“Đứa trẻ ranh mệt là gì ?” Không Gian Chi Linh trừng mắt Đường Thanh Thần rời , khuôn mặt tràn đầy vẻ khó tin. “Trẻ con bây giờ đều lợi hại như ?”
Đứa trẻ Đường Thanh Thần trở về phòng, lập tức khoanh chân khôi phục dị năng. Cảm nhận thảo mộc chi khí lưu chuyển trong cơ thể, đồng thời cũng cảm nhận sự sợ hãi của thảo mộc.
Dị năng khôi phục, nàng dậy khỏi cửa đến bên giếng nước, độ sâu của nước, ước tính cách. Cố định dây thừng ròng rọc ở vị trí thích hợp, tháo thùng nước bên xuống, kéo dây thừng nhảy xuống. Dây thừng chạm đáy, tay nước ngập. Vị trí vặn. Nước giếng thu gian, chứa trong những chiếc chum lớn mua. Cho đến khi nước giếng thu cạn, nàng khẽ điểm mũi chân lên thành giếng, vọt lên.
Giếng nước trong nhà là giếng mạch, chỉ cần mạch nước ngầm cạn, sáng mai sẽ nước.
Hôm .
Đường Thanh Thần giao Đường Thanh Vũ cho Mạc Tiểu Liên: “Mạc thẩm thẩm, hôm nay tự tìm d.ư.ợ.c liệu ở phía bên chân núi nhé, cháu chút việc lên thành. Tiểu Vũ đành phiền .”
Mạc Tiểu Liên xua tay, : “Là chúng phiền cháu mới đúng. Vũ nha đầu giao cho chúng , cháu cứ yên tâm. Cháu việc cứ .”
Đường Thanh Thần ừ một tiếng, cúi đầu : “Muội ngoan ngoãn theo Mạc thẩm thẩm bọn họ, chạy lung tung trong núi, ?”
“Muội ạ.” Đường Thanh Vũ toét miệng, ngoan ngoãn nhận lời.
Đệ đều lời, Đường Thanh Thần vẫn yên tâm. Chào hỏi Mạc Tiểu Liên xong, liền cõng gùi đến Lan Nguyệt Viện ở Thiên Thành Huyện.
“Trương bá.” Đường Thanh Thần mời chính đường, nàng lão nhân tinh thần quắc thước, chào hỏi.
Trương bá híp mắt đón lấy ánh mắt của nàng: “Đường cô nương hôm nay tới chơi, việc gì ?”
Đường Thanh Thần vòng vo, thẳng: “Ta mua một ít muối, Trương bá thể giúp đỡ ?”
“Ồ?” Trương bá nhướng mày, “Đường cô nương mua bao nhiêu?”
Đường Thanh Thần thăm dò hỏi một câu: “Trương bá thể giúp mua bao nhiêu?”
Trương bá : “Đường cô nương chỉ cần hàng ngàn hàng vạn cân, lão hủ đều thể mua .”
Khóe mắt Đường Thanh Thần giật giật, rốt cuộc vẫn là nàng thiển cận .
“Vậy thì cần, năm mươi cân là đủ .”
Đủ cho nàng và ăn nhiều năm .
Trương bá ha hả: “Không thành vấn đề. Đường cô nương đợi một lát, sai lấy cho cô nương ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-kien-quyet-phan-gia-tro-thanh-dai-phu-thuong-trong-nam-mat-mua/chuong-48-nang-van-la-kien-thuc-qua-it.html.]
Khóe mắt Đường Thanh Thần giật giật: “Làm phiền Trương bá .”
Nàng vẫn là kiến thức quá ít.
“Trương bá, ngài hạn hán quá lâu, khả năng sẽ xuất hiện nạn châu chấu ?” Trong lúc chờ đợi, Đường Thanh Thần nhân cơ hội nhắc nhở.
Trương bá sửng sốt, nhíu mày: “Quả thực cách . Cô nương cảm thấy bên khả năng xuất hiện nạn châu chấu ?”
Đường Thanh Thần lắc đầu: “Ta cũng . Chỉ là mấy hôm lúc mua sách ở thư tứ, thấy một câu như .”
Thần sắc Trương bá dần trở nên nghiêm túc: “Lần nạn châu chấu , là sáu mươi năm . Bách tính mất trắng mùa màng, c.h.ế.t đói nhiều , cũng loạn lạc lâu.”
Đường Thanh Thần nhíu c.h.ặ.t mày: “Trương bá, nếu nạn châu chấu ập đến, cách nào đối phó ?”
Trương bá tiếc nuối lắc đầu: “Nhân họa thể phòng, thiên tai khó tránh. Sắp đến vụ thu hoạch, thu hoạch lúa sớm, lẽ là cách duy nhất.”
Trương bá xong, lên: “Những thứ đều chỉ là suy đoán. Chúng cũng cần Kỷ nhân ưu thiên (lo bò trắng răng).”
Đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Đường Thanh Thần cũng vì thế mà giãn : “Lâu như mưa, vẫn nên chú ý nhiều hơn thì hơn.”
Trương bá sững .
“Trương quản gia, muối lấy đến .”
Trương bá hồn, đầu Đường Thanh Thần: “Đường cô nương, năm mươi cân muối nặng, phái đưa cô nương về nhé.”
Đường Thanh Thần thu liễm thần sắc, : “Cảm ơn ý của Trương bá. Người nhà quê sức lực lớn, thể mang về .”
“Được.” Trương bá gật đầu, miễn cưỡng.
Đường Thanh Thần mặt nở nụ , : “Trương bá, tổng cộng bao nhiêu bạc, đưa cho ngài.”
Muối chia nhiều loại, giá cả cao thấp. Loại mang đến là loại nào, nàng .
Trương bá híp mắt lên tiếng: “Đường cô nương quá khách sáo , một chút đồ nhỏ, cô nương cứ lấy là .”
Đường Thanh Thần gì, trực tiếp móc từ trong tay áo một nén bạc mười lượng. Nàng thấy rõ khóe miệng đối phương giật giật.
Trương bá ha hả: “Đường cô nương thật khách sáo, cần nhiều như , hai lượng bạc là đủ .”
Đường Thanh Thần , cất nén bạc , lấy hai lượng bạc đưa qua. Xem , chất lượng muối .
“Làm phiền Trương bá , việc cần giúp đỡ, đến tìm ngài.”
“Tốt .” Trương bá ha hả nhận lấy. “Đường cô nương, thật sự cần phái đưa cô nương về ?”
Người nhà quê sức lực lớn đến , một tiểu cô nương mười hai tuổi cõng năm mươi cân đồ, vẫn vất vả chứ?
Đường Thanh Thần lắc đầu: “Cảm ơn Trương bá, thực sự cần . Ta còn việc, xin phép .”
Trương bá gật đầu: “Đường cô nương thong thả.”
Sau khi Đường Thanh Thần rời , Trương bá lập tức hai bức thư, gọi hai tín sứ tới.
“Phi ngựa ngày đêm đưa thư về kinh thành, giao cho Thế t.ử gia.”
“Rõ.”
“Bức thư đưa đến biên quan, giao cho Bùi tướng quân.”
“Rõ.”
Đường Thanh Thần hề những chuyện , nàng lúc đang ở cửa hàng bán nước trong thành, mua sạch nước bên trong. Rời khỏi cửa hàng nước, đến tiệm binh khí mua hai thanh đoản kiếm nhỏ. Nạn châu chấu ập đến, phần lớn sẽ sinh loạn, đoản kiếm nhỏ đưa cho cầm phòng .
Lại đến tiệm rượu mua mấy vò rượu mạnh nhất, để phòng trường hợp bất trắc. Ồ, còn mua mấy bộ y phục. Dạo ăn uống , nàng và đều lớn hơn một chút. Nhất là nàng, thường xuyên lên núi, mua thêm hai bộ y phục vải gai, mặc cho bền.
Tiếp đó mua một ít thức ăn chín, cùng với các loại rau khô, rau tươi, trứng gà trứng vịt chợ. Bảo đưa hết đến căn nhà thuê. Thấy bán củi, Đường Thanh Thần tiện tay cũng mua luôn, dù cũng đắt. Có thời gian nhặt củi, nàng thà hái thêm chút t.h.u.ố.c còn hơn. Bởi vì, tiếp theo nàng chuyên tâm chuẩn các loại d.ư.ợ.c , lượng củi cần dùng hề nhỏ.