TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 75: Cầu xin các ngươi.

Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:53:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cái thứ rách nát ngửi thôi cũng thấy nồng nặc , ai mà ăn .”

Tần Vãn Vãn cũng thể khâm phục nàng , cũng đến nỗi , cảm giác giờ ngày càng thiếu não : “Nếu ngươi cảm thấy đồ trong điếm của hợp khẩu vị, ngươi thể tiếp về phía , bên nhiều chỗ ăn lắm.”

“Ta cứ đấy, ca ca chắc chắn là do ngươi sai đ.á.n.h, ngươi sợ nãi nãi chuyện sẽ cho ngươi kịp trở tay .”

Tần Vãn Vãn trợn trắng mắt, nàng xem như hiểu, Tần Bảo Châu chính là tới để kiếm chuyện: “Ta ghét cả nhà các ngươi là giả, nhưng tôn chỉ của xưa nay là phạm phạm , ngươi dựa mà nghĩ sẽ vô duyên vô cớ tìm rắc rối cho các ngươi, là các ngươi chuyện gì mà .”

Giọng Tần Bảo Châu chút ch.ói tai: “Ngươi bậy bạ gì đó, ngươi chẳng qua là gả cho một tên chân lấm tay bùn, ngươi điểm nào bì kịp , hiện giờ ăn gì, dùng gì, đều dâng đến tận tay, còn ngươi thì , chẳng qua là giữ cái tiệm rách , thức khuya dậy sớm, là nể mặt ngươi mới tới chỗ của ngươi đấy.”

“Ồ.”

“Ngươi ý gì.”

“Không ý gì cả, ngươi đều đúng, ngươi ăn xong , ăn xong thể , khách khứa còn đang chờ kìa.”

Ánh mắt xung quanh đồng loạt tập trung lên Tần Bảo Châu: “Ngươi đắc ý cái gì, ngươi cứ đợi đấy cho .”

Tần Bảo Châu còn khỏi cửa, Tần Vãn Vãn gọi : “Đợi , ngươi còn trả tiền mà, chẳng lẽ phu nhân định ăn quỵt ?” Sau đó tiếp lời ngay: “Nhà mấy miệng ăn đều trông chờ cái tiệm để kiếm miếng ăn, phu nhân chắc sẽ nhỉ.”

Tần Bảo Châu ném túi tiền lên bàn: “Cho ngươi đấy.”

“Chỗ dường như đủ .” Tần Vãn Vãn mở túi tiền , bên trong chỉ tầm mười văn tiền.

“Ngươi cướp tiền đấy , chút đồ rách nát mà đắt .”

Còn đợi Tần Vãn Vãn trả lời, vị khách bên cạnh bất mãn với Tần Bảo Châu: “Cô còn là đường tỷ của chủ quán, thấy hai các cô chẳng chỗ nào giống cả, với những thứ trong bát cô xem, cơ bản đều là thịt, ăn thì đừng lãng phí, coi thường thì đừng đến đây bẩn chân ngài.”

Điều kiện Tần gia đây cũng khá, mặc dù bọn họ cũng khá thương xót Tần Bảo Châu, nhưng suy cho cùng vẫn là phận nữ nhi.

Đồ đạc trong nhà, thứ đều dành cho đám con trai , thứ đến tay Tần Bảo Châu thực cũng chẳng bao nhiêu. Điều khiến nàng khi đến Trần gia, càng dễ lộ vẻ hẹp hòi tiểu gia t.ử khí, hận thể bữa nào cũng thịt, cách ăn mặc trang điểm càng dung tục khó coi.

Điều khiến nàng ở nơi trông đặc biệt khác , nhất cử nhất động đều chẳng giống cô nương nhà lành bình thường.

“Chỗ còn thiếu lấy của ngươi nữa, coi như nể tình xưa nghĩa cũ mời ngươi, cũng xin ngươi đừng đến nơi nhỏ bé của nữa, chứa nổi vị đại phật như ngươi .”

Tần Bảo Châu tức tối bỏ .

“Chủ quán, quan hệ của các thực sự giống như nàng ?”

Người , kẻ tò mò hỏi Tần Vãn Vãn: “ thấy các chẳng giống chút nào, một chút cũng giống một nhà.”

Động tác tay Tần Vãn Vãn chợt khựng : “Ngài thực sự nghĩ ? Không lẽ là do giống nương , nàng giống nương nàng ?”

“Đâu , đây mấy cái chuẩn nhất, cho dù giống lắm, nhưng cùng một nhà , kiểu gì cũng nét tương đồng, thấy tỷ mấy các cô và nàng đều giống .”

“Thế ?” Tần Vãn Vãn lẩm bẩm.

Xem chỉ nàng nghĩ , nhưng rốt cuộc là tại , Tần lão thái bọn họ nuôi dưỡng cha nàng mà trực tiếp vứt bỏ.

Tần Vãn Vãn để Tần Bảo Châu trong lòng, cũng lười quản xem nàng mà tìm tới đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-75-cau-xin-cac-nguoi.html.]

Tuyết bên ngoài rơi liên tục mấy ngày, tuy lớn như lúc đầu, nhưng thời tiết hôm nay u ám, chừng lúc nào đó bắt đầu rơi tuyết lớn.

“Cứ rơi thế , e là sẽ xảy tuyết tai mất.” Từ Thừa Vũ liếc ngoài cửa sổ, thế tuyết từ lúc nào lớn hơn, những bông tuyết như lông ngỗng đập giấy dán cửa sổ, phát tiếng sột soạt nhỏ vụn.

Mùa đông năm nay đến sớm, so với năm cũng lạnh hơn nhiều, trong ấn tượng của Tần Vãn Vãn, huyện Hòa Phong bao giờ tuyết lớn thế , khỏi khiến tim nàng đập thình thịch.

Gà Mái Leo Núi

“Chắc là đến mức đó .”

Từ Thừa Vũ mặc y phục : “Ta ngoài xem thế nào, quét tuyết mái nhà một chút.”

Cứ đà rơi thế , cho dù căn nhà lúc thuê mới sửa xong, nhưng cũng sợ điều gì bất trắc, vẫn nên quét dọn một chút thì hơn.

Chẳng mấy chốc, tuyết mái nhà tích tụ thành một lớp dày cộm.

Tuyết lớn đến mức sắp rõ bên ngoài nữa, mong là y chỉ lo xa quá thôi.

Đêm khuya, thậm chí thể thấy tiếng tuyết đè xuống, Từ Thừa Vũ giật tỉnh giấc, là tiếng gỗ nứt, vội vàng đ.á.n.h thức Tần Vãn Vãn, mặc xong y phục cửa, nhà bếp đổ sập một mảng.

Cũng may, là gian nhà chính.

tỷ hai cũng giật tỉnh giấc khi một góc nhà bếp sập xuống, lâu , từ xa truyền đến tiếng kêu kinh hoàng, Đại Hắc Tiểu Hắc cũng sủa ngừng, những âm thanh nối tiếp vang lên từ xa, còn cả tiếng nhà cửa đổ sập rầm rầm.

Quả nhiên chuyện vẫn cứ xảy , chỉ là tình hình rốt cuộc thế nào.

Cánh cửa gian ngoài đập mạnh, truyền đến tiếng của một phụ nhân.

“Cầu xin các ngươi, cứu lấy con của với.”

Cánh cửa mở , Tần Vãn Vãn liền thấy một khuôn mặt quen thuộc, ngẩn một chút.

Phụ nhân là Dung nương, thê t.ử của Triệu Nhị Trụ, nàng cũng hết cách , Triệu Nhị Trụ mấy ngày về nhà, chuyện , danh tiếng nhà họ ở đây thối hoắc, ai thấy họ cũng hận thể vòng đường khác.

con của nàng, hiện giờ vẫn đè đống đổ nát, nàng chỉ thấy tiếng động nên dậy xem thử, ai ngờ khỏi cửa, nhà sập . Sớm , sớm nàng ngoài, tại kẻ đè bên là nàng chứ.

“Cầu xin cô, là chúng sai , cầu xin các giúp với.”

Tần Vãn Vãn vốn dĩ còn thiện cảm gì với họ, nếu thể nàng chẳng liên hệ gì với nhà , nhưng còn đứa trẻ, đây nàng chỉ thấy một bé trai, tiểu , nhà nàng còn mấy đứa con gái nữa.

“Ngươi lên .”

Từ Thừa Vũ cần nghĩ cũng Vãn Vãn mủi lòng .

Khu vực của họ đa phần là những gia đình điều kiện bình thường, nhà nào nhà nấy nhân khẩu đều ít.

Sân nhà họ Triệu còn nhỏ hơn chỗ họ đang thuê một chút, chắc là do tuyết mái nhà lâu ngày quét, nhà xuống cấp từ lâu nên mới sập.

Vừa trong, Tần Vãn Vãn thấy tiếng trẻ con thét, xem chừng chắc vẫn còn sống cả.

Mấy hợp lực dời xà nhà đang đè bên , phía liền dễ dàng hơn nhiều.

Phải là vận khí của họ cũng , khung giường chống đỡ cho họ một chút, mấy đứa trẻ bên hề thương tích gì.

 

Loading...