TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 71: Là cần phải trả.

Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:53:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc chẳng mang theo thứ gì, lúc về đầy ắp cả một xe. Vừa mới đặt chân cửa, bên ngoài bắt đầu lất phất tuyết rơi.

“Đại tỷ, Từ đại ca, hai về !”

Thấy đôi bàn tay của Tần Nhược Nam ngâm trong nước lạnh đỏ ửng lên, trong lòng Tần Vãn Vãn trào dâng cảm giác bất lực khó tả: “Sao dùng nước lạnh để giặt, chẳng , chúng tiền mua củi mà.”

Từ khi họ đến huyện thành, tất cả củi lửa đều là mua về. Bất kể Tần Vãn Vãn thế nào, tỷ hai họ đều xót tiền, nhiều lúc dùng nước lạnh để rửa đồ, trừ phi Tần Vãn Vãn chằm chằm ép họ đun nước nóng.

Họ phủ thành mấy ngày, chừng hai đều sống như qua ngày.

Tần Nhược Nam giấu tay lưng, hớn hở Tần Vãn Vãn: “Muội và nhị tỷ còn tưởng hai về nhanh đến thế .”

“Đi, trong thôi, mang quà về cho hai đứa .”

Mấy ngày họ rời , hai sự chăm sóc của Lý Trường Canh, cửa tiệm kinh doanh cũng khá , thậm chí nhiều hỏi bọn Tần Vãn Vãn .

Tần Du kín miệng, để lộ nửa lời về việc Từ Thừa Vũ phủ thành dự thi, nhưng vô tình để Tần Nhược Nam hớ , thế là tin tức cứ truyền .

Vĩnh Ninh Phủ quản lý bảy huyện, mỗi huyện thành hơn hai mươi trấn, đó nữa chẳng còn bao nhiêu thôn xóm.

Nói đến Đồng sinh, trong một ngôi làng cũng khó mà một , tính trung bình hai ba làng mới một . Nếu thì địa vị của Tần Phong ở trong thôn cũng chẳng cao đến thế, khiến cho cả nhà họ Tần lúc nào cũng vênh váo tự đắc.

Tuy nhiên ở trấn thì sẽ nhiều hơn một chút, trong huyện thành cũng , nhưng dù thế Tú tài cũng bình thường thể thi đỗ .

Riêng , cả phủ thành, kỳ thi cuối cùng chỉ hơn năm trăm Đồng sinh tham gia, mà cuối cùng chỉ lấy năm mươi đầu, độ khó thể tưởng tượng .

Cho nên khi Tần Nhược Nam chuyện Từ Thừa Vũ phủ thành dự thi, đa đều ở trạng thái xem kịch vui. Trong mắt họ, Từ Thừa Vũ chẳng qua chỉ là một kẻ ăn bám, ước chừng cũng chẳng bản lĩnh học hành gì, nếu bỏ mặc nương t.ử và hai vị tiểu di t.ử ở đây mở tiệm, chừng chỉ là lấy danh nghĩa thi để ngoài loạn mà thôi.

“Không , cứ mặc kệ họ , ngày tháng là tự sống mà.”

Từ Thừa Vũ mấy để tâm đến những chuyện , đúng hơn là y quá quen với những lời tiếng như . Bao nhiêu năm qua y đều sống như thế, cũng chẳng ngại thêm một chút nữa.

Trong lòng Tần Nhược Nam vẫn thấy áy náy. Tuy lúc đó nhị tỷ mắng một trận, nhưng đại tỷ họ chẳng lời nào, trái càng thấy khó chịu hơn.

“Yên tâm, thể thi đỗ.”

Tần Nhược Nam kinh hô thành tiếng: “Thật ?”

“Được , còn nhỏ tuổi mà lo lắng nhiều thế gì. Cho dù Từ đại ca của đỗ thì , chẳng lẽ thấy những lời , liền thích chúng nữa ?”

Tần Du cũng bất lực. Lúc đầu khi khách khứa những lời , nàng quả thực mắng tiểu một trận, nhưng thấy tâm trạng tiểu , nàng khuyên bảo nhiều , điều hiệu quả cũng chẳng .

Bên ngoài thời tiết , tuyết dường như xu hướng ngày càng lớn hơn.

tỷ hai họ chuẩn ít đồ ăn, như sáng mai cũng cần dậy sớm, giờ cũng thuận tiện cho họ luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-71-la-can-phai-tra.html.]

Tần Vãn Vãn bình thản phòng, từ trong phòng mang cái nồi chuyên dùng để ăn lẩu.

Mấy họ đều quen với chuyện lạ, bình tĩnh đón lấy đồ đạc, thậm chí bên trong còn nhiều thứ họ từng thấy bao giờ, từ bên ngoài thấy màu sắc rực rỡ.

Lúc khi nàng xào cốt truyện cho Ma Lạt Đường, còn xào thêm một ít cốt lẩu dầu bò, chỉ cần cho nồi thêm nước dùng xương . Hiện tại trong nhà nước dùng xương nên chỉ thể thêm nước lọc, nhưng mùi thơm vẫn đậm đà.

Nồi lẩu uyên ương, một bên canh nấm, một bên cay nồng. Cả gia đình quây quần bên chiếc bàn ở gian chính, đóng cửa , ngăn cách với cái lạnh giá bên ngoài. Bên trong khí nóng hổi, ai nấy đều ăn đến mồ hôi đầm đìa.

Phải rằng, những ngày ở nhà vẫn là thong thả và vui vẻ nhất, đặc biệt là cảm giác ăn ngon ngủ yên hai ngày , lúc chỉ hận thể bù đắp ngay lập tức.

những gì cần thi Từ Thừa Vũ đều thi xong, thứ thành định cục. Tuy trong thâm tâm nàng thực sự Từ Thừa Vũ thi đỗ, nhưng cũng y quá áp lực, chi bằng tiếp theo cứ ăn ngon uống , bất ngờ thật sự.

Hậu quả của việc chính là, nàng lỡ tay ăn quá nhiều, cảm giác hễ lên một cái là giây sẽ nôn thốc nôn tháo ngay.

Tần Nhược Nam nhịn mà nấc lên một tiếng: "Đại tỷ, thứ nước khoái lạc béo mập thật dễ uống, thật hy vọng ngày nào cũng uống." Khi , nha đầu quên về phía Tần Vãn Vãn, giống như đang mặt nàng mà cầu nguyện .

Tần Du hiếm khi học theo dáng vẻ của bọn họ, tựa lưng , đầu Tần Nhược Nam: "Có thứ gì là ngươi thích ? Món nào ngươi cũng ăn hàng ngày, đến heo cũng chẳng ăn nhiều bằng ngươi."

"Tỷ mới là heo, tỷ ăn nhiều bằng thì ."

"Ngươi mới ."

"Tỷ mới !"

Hai lời qua tiếng , chẳng ai nhường ai. Tần Vãn Vãn cứ thế tựa Từ Thừa Vũ, nghịch ngợm bẻ tới bẻ lui mấy ngón tay của , hai đấu khẩu, cuối cùng chẳng ai thắng cả.

Tuyết rơi suốt cả một đêm, lúc Từ Thừa Vũ ngoài, tuyết vẫn dấu hiệu dừng .

Gà Mái Leo Núi

"Những thứ và Vãn Vãn mang về từ phủ thành, đáng bao nhiêu tiền, đại ca đừng chê ."

Bọn họ từ phủ thành trở về, kiểu gì cũng lên cửa tạ ơn sự chiếu cố của Lý Trường Canh. Lần tới, con nên chẳng chuẩn gì, mang theo ít đồ, là đồ dùng và đồ chơi của trẻ nhỏ. Đó đều là những thứ Tần Vãn Vãn thấy hiếm lạ, đáng yêu nên mua về trong lúc dạo chơi ở phủ thành.

Đặc biệt là cái trống lắc , nếu vì sợ ở khách điếm sẽ ồn đến Từ Thừa Vũ, nàng cầm tay khi cũng nghịch nửa ngày, chẳng hiểu ho mà chơi lâu thế.

"Đây là sữa bột Vãn Vãn đưa, dùng nước ấm pha thể cho đứa trẻ uống, để nó mau lớn, cơ thể cũng khỏe mạnh."

Sữa bột niêm phong kỹ càng, Tần Vãn Vãn lo lắng sẽ bẩn nên bao bì gốc. Nếu hỏi tới, cứ là mua từ chỗ thương nhân ngoại quốc, còn thì cứ bảo gì là .

"Đệ gọi một tiếng đại ca thì chúng chính là một nhà. Đệ xem, đến thì cứ đến, còn mang theo nhiều đồ thế , mà còn như thì đừng tới nữa." Lý Trường Canh thực lòng Từ Thừa Vũ khách sáo với như thế.

"Không , là thúc thúc, mua chút đồ cho Đô Đô thì , cũng mua cho ." Từ Thừa Vũ cầm lấy cái trống lắc đang rung liên hồi trong tay Lý Trường Canh, đặt đống đồ chơi nhỏ bàn.

"Hơn nữa, tặng những thứ cũng tặng , trả gấp bội cho đấy."

Lý Trường Canh ở tuổi mới mụn con, nhất là những năm cuộc sống hề dễ dàng, lúc lên nơi khóe mắt hiện rõ những nếp nhăn: "Được, sẽ chờ tin của ."

 

Loading...