TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 58: Đêm nay hãy bắt đầu học từ đây đi
Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:53:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng chút áy náy với Tần Vãn Vãn, nhất là mấy đêm nay khi về thì nàng mệt tới mức ngủ .
Tần Vãn Vãn đùa một câu: "Nếu thấy mệt thì hãy thi đỗ Trạng nguyên về đây cho ."
Bị ôm như , Tần Vãn Vãn thấy bên eo ngứa, tự chủ mà vặn vẹo vài cái: "Huynh buông , còn trải xong ."
Nam nhân ngày thường trông vẻ nghiêm nghị giờ cũng giở thói nhõng nhẽo: "Ta buông." Nói ghé sát tai Tần Vãn Vãn: "Ta nàng gọi cái danh xưng hôm đó nàng gọi một nữa."
"Cái gì cơ?"
Từ Thừa Vũ xoay cả nàng : "Chính là lời nàng với nha nhân ngày hôm đó ."
Tần Vãn Vãn vắt óc suy nghĩ mãi mà vẫn nhớ hôm đó gì, mà khiến Từ Thừa Vũ để bụng nhiều ngày như , rốt cuộc là cái gì nhỉ?
Thấy , Từ Thừa Vũ khẽ c.ắ.n một miếng lên mặt nàng.
Mắt Tần Vãn Vãn sáng lên, nàng nhớ , chẳng là với nha nhân một câu "phu quân" ? Người đến mức để tâm lâu thế ?
bộ dạng của , nếu hôm nay nàng nhớ , e là sẽ chịu thôi . Nàng nhướng mày: "Phu quân?"
Quả nhiên, lời khỏi miệng, ánh mắt Từ Thừa Vũ lập tức đổi.
Tần Vãn Vãn vội vàng đẩy một cái: "Ta đói , mấy chắc sắp qua đây đấy."
"Ta cũng đói."
Tần Vãn Vãn lườm một cái, quả nhiên nam nhân một khi "nếm mùi đời" thì căn bản là thể kiềm chế nổi. Chẳng là "đói" ? Nhìn ánh mắt đang phát sáng kìa, hận thể ăn tươi nuốt sống nàng bụng ngay lập tức.
Nói cũng , hôm nay coi như là ngày đầu tiên bọn họ dọn tới đây, cả nhà kiểu gì cũng nên ăn một bữa thịnh soạn để mừng tân gia (ấm nhà). nghĩ Từ Thừa Vũ về muộn, ở thư viện cả ngày trời, nàng định bụng chờ tới lúc nghỉ tính .
Tần Vãn Vãn vờ như hiểu ý tứ của Từ Thừa Vũ, miệng ngừng lẩm bẩm: "Ăn cơm, ăn cơm thôi."
Sau bữa cơm trở về phòng, Từ Thừa Vũ liền mang vẻ mặt đầy bí ẩn : "Có một thứ , cùng nàng xem." Nói xong liền về phía bàn học cạnh cửa sổ.
Ở đây rộng rãi như ở nhà, thể thư phòng riêng. Chỉ một gian phòng nên Tần Vãn Vãn chút do dự mà đặt bàn học của Từ Thừa Vũ ở cạnh cửa sổ, nơi đó ánh sáng nhất, xem mệt cũng thể ngắm cảnh vật ngoài cửa sổ, cho mắt hơn một chút.
Từ Thừa Vũ lật từ trong đống sách một cuốn sổ nhỏ, Tần Vãn Vãn thấy trông quen mắt.
"Cạch" một tiếng, nàng bật dậy: "Huynh... ..."
Thứ chẳng nàng giấu kỹ , giờ trong tay Từ Thừa Vũ? Chàng phát hiện từ lúc nào? Hơn nữa thể kẹp thứ trong sách, lỡ khác thấy thì ?
"Trả cho ." Tần Vãn Vãn kích động giật cuốn sổ nhỏ từ tay Từ Thừa Vũ. với chiều cao của nàng, khi cạnh Từ Thừa Vũ trông thật nhỏ bé. Từ Thừa Vũ giơ tay lên cao, Tần Vãn Vãn ôm lấy cánh tay kéo xuống, lấy đồ: "Sao thể lục lọi đồ của ?"
"Ta lục, nàng quên ? Là nàng bảo đem những thứ giường giặt sạch cất , để về còn dùng. Ta tháo gối thì thứ rơi ngoài."
"Chẳng chỉ là một cuốn sách thôi , Vãn Vãn căng thẳng cái gì?"
Tần Vãn Vãn nụ của là thấy ý , nhịn mà nuốt nước miếng: "Ta căng thẳng chỗ nào chứ, bậy."
"Chẳng lẽ thứ gì mà xem ?"
Gà Mái Leo Núi
"Đó là của , thể tùy tiện xem ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-58-dem-nay-hay-bat-dau-hoc-tu-day-di.html.]
"Cho nên mới cùng Vãn Vãn xem chung."
Lúc cuốn sổ nhỏ rơi cũng để ý lắm, còn tưởng là đồ vật quan trọng gì đó Tần Vãn Vãn cất giấu. Kết quả cúi đầu, hình ảnh trang sách đang mở lập tức đập mắt .
Nghĩ tới phản ứng của Vãn Vãn đêm thành , hèn chi.
Hắn liền lặng lẽ nhét cuốn sách trong n.g.ự.c, trộn lẫn đống thư tịch của , mang một mạch đến tận đây.
Tần Vãn Vãn trực tiếp mặt , đôi gò má đỏ bừng: "Ta xem."
"Vãn Vãn cùng xem thử ?"
Giọng trầm thấp, đặc biệt mê hoặc lòng , oanh một tiếng, Tần Vãn Vãn cảm thấy đầu như sắp bốc khói, lỗ tai và mặt nóng bừng thôi, căn bản dám ngẩng đầu Từ Thừa Vũ.
"Xem cái gì mà xem, xem, tự xem ." Nói xong nàng xoay định chạy ngoài.
Nào ngờ Từ Thừa Vũ sớm liệu động tác của nàng, , một tay kéo ngược trở : "Phương đại nương thúc giục chúng mau ch.óng sinh hài t.ử."
Sắc mặt Tần Vãn Vãn lập tức đổi: "Không ."
Thấy cảm xúc của nàng kích động, Từ Thừa Vũ vội vàng : "Được, chúng sinh."
Cũng nàng sinh, ít nhất hiện tại là thể sinh . Tuy rằng tuổi thật của nàng cũng xấp xỉ Từ Thừa Vũ, nhưng thể thì khác, mới mười tám tuổi, các chức năng cơ thể đều tính là thành thục. Hơn nữa những năm qua, thể hao tổn ít, đặc biệt là ở thời đại , y thuật lạc hậu, chừng sẽ rơi kết cục một xác hai mạng.
"Cũng là sinh, chỉ là đợi thêm vài năm nữa."
Từ Thừa Vũ cũng chỉ thuận miệng , ngờ phản ứng của Tần Vãn Vãn lớn đến thế: "Ừm, sinh, đợi đến khi nàng sinh hãy ."
"Có giận ?"
Tầm tuổi như Từ Thừa Vũ bây giờ, bình thường hài t.ử thể chạy mua tương , con cũng là lẽ thường tình.
Từ Thừa Vũ xoa xoa đầu nàng mấy cái: "Nàng nghĩ gì , trong lòng , nàng mới là quan trọng nhất."
Tần Vãn Vãn đem những gì nghĩ cho Từ Thừa Vũ , Từ Thừa Vũ lập tức coi trọng hơn hẳn. Hắn kỹ hình Tần Vãn Vãn, quả thực vẫn còn gầy, nhất là khi đến chuyện thể một xác hai mạng, lòng khỏi run lên.
"Ta chỉ thôi, đừng nghĩ nhiều quá, thể hiện tại hơn nhiều ." Nói xong nàng len lén lấy cuốn sách nhỏ từ tay Từ Thừa Vũ, kết quả động tác phát hiện.
Tần Vãn Vãn hiện tại cũng thấy ngượng ngùng nữa, là phát hiện thôi , thứ gì nàng mà từng thấy qua: "Hiện tại việc quan trọng nhất của là học tập, loại đồ vật nên xem, hại lắm, là cứ để đốt ."
Từ Thừa Vũ khẽ một tiếng: "Vậy chẳng là phụ lòng của Phương đại nương ?"
"Chàng , , đại nương sẽ ." Tần Vãn Vãn nhéo một góc sách kéo về phía .
Từ lúc bắt đầu nhéo một góc, dần dần kéo một nửa, cuối cùng cả cuốn sách đều trong tay Tần Vãn Vãn. Đợi đến khi cầm tay, Tần Vãn Vãn mới phát hiện cả hiện tại đùi Từ Thừa Vũ.
Cuốn sách nhỏ còn kịp ấm chỗ trong tay nàng, Từ Thừa Vũ lấy . Thuận theo tư thế hiện tại, Từ Thừa Vũ trực tiếp mở cuốn sách .
Ngay trang đầu tiên hình ảnh táo bạo, nếu chỉ một xem thì , nhưng hiện tại bọn họ là hai , còn ở tư thế mật thế .
"Đêm nay chúng hãy bắt đầu học từ cái ."