TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 57: Vất vả cho nàng rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:53:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái viện trông thật sự chẳng , chỗ nào cũng thấy vấn đề. Tần Vãn Vãn trong phòng, ngẩng đầu lên, thấy từng tia nắng lọt qua kẽ hở.

Nha nhân gượng hai tiếng: "Cái viện trông thì cũ một chút, nhưng dùng nước thuận tiện ? Trong huyện nhiều viện sẵn giếng thế ." Thật sự là chẳng còn chỗ nào để khen nữa.

"Cái giá tính thế nào?"

Nha nhân mở miệng đòi ngay hai mươi lượng.

Cái viện trông nát hơn nhiều so với những chỗ đó bọn họ xem, vị trí hẻo lánh. Tần Vãn Vãn hỏi hai mươi lượng bao gồm tiền tu sửa nhà cửa, mua sắm đồ đạc , nha nhân lập tức nghẹn lời.

Hắn vội đổi ý: "Tính cho các vị mười lăm lượng. Vị trí quả thực tồi, chỉ là cái viện cũ thôi."

Thật lòng mà , Tần Vãn Vãn ưng chỗ . Viện thì bé tẹo, phòng ốc tối tăm, một cái viện nát thế đáng giá nhiều bạc như ? thấy Từ Thừa Vũ vẻ khá hài lòng với nơi nên nàng cũng lên tiếng.

Từ Thừa Vũ xem qua một vòng, lộ vẻ tiếc nuối : "Đắt quá, là thôi, để xem còn chỗ nào khác ."

Cái viện ở cuối phố, ai ăn thì chẳng mấy để mắt tới, ai ăn chê nơi đắt ồn. Nhất là các nhà ăn cứ đổi hết nhà đến nhà khác, nhiều cho rằng phong thủy chỗ , cứ thế kẹt trong tay nha hành, nếu cũng chẳng nát đến mức . Hắn cũng sợ sửa xong hỏng nên cứ để mặc kệ như .

Khó khăn lắm mới một nhà yên tĩnh ăn, kiểu gì cũng cho thuê . Nha nhân vội vàng ngăn bọn họ , nghiến răng : "Mười ba lượng, thật sự thể ít hơn nữa. Các vị xem địa đoạn của chúng , tuy là cuối phố nhưng dù cũng là mặt phố, mua bán thuận tiện, ngài thư viện cũng quá xa, huống hồ trong viện còn một cái giếng ..."

Mấy nhà xem đó viện cũng rộng, phòng cũng nhiều hơn đây hai gian nhưng giá đắt. Từ Thừa Vũ nghĩ viện quá lớn bọn họ cũng dùng hết, vả hiện giờ cần tiền tiêu pha nhiều, vẫn nên tiết kiệm một chút. Hơn nữa mấy chỗ vị trí , nha nhân hẳn dối, tiền thuê ước chừng bớt bao nhiêu, nhưng chỗ thì khác, tiền thuê qua là thể ép giá nhiều.

"Mười hai lượng, nếu thì hôm nay chúng định đoạt luôn."

"Ngài thế chẳng khó ."

Hai bên kỳ kèo qua hồi lâu, cuối cùng cũng chốt giá ở mức mười hai lượng. Giá cả đàm phán xong xuôi, còn ký khế ước thuê nhà.

Chủ nhà dọn lên phủ thành, phòng khế cũng bán sớm cho nha hành nên cũng đỡ chút rắc rối. Tần Vãn Vãn cùng Từ Thừa Vũ theo nha nhân về nha hành để ký kết thuê khế.

Trên đường về khách điếm, Từ Thừa Vũ hỏi Tần Vãn Vãn thích cái viện lúc nãy .

"Ta chỉ thấy nó nát một chút thôi, nhưng vẫn hơn nhiều so với chỗ chúng đây. Phòng ốc quá nhiều bỏ trống cũng lãng phí, vả thấy gian tiệm phía quả thực khá rộng, thuận tiện cho ăn." Tuy nàng nhiều đồ nhưng thể tùy tiện lấy dùng, Từ Thừa Vũ cũng những chuyện . Hơn nữa thời gian qua bọn họ dùng tiền quả thực quá tay, mua đất xây nhà. Từ khi thành , Từ Thừa Vũ giao hết bộ gia sản cho nàng, nàng tích góp kiểu gì mà khi giao tới tay nàng tới tận một trăm lượng, nhiều cả đời cũng chẳng để dành bấy nhiêu.

Tiếp theo việc xây nhà bên còn đổ thêm bao nhiêu tiền nữa. Bọn họ mới chân ướt chân ráo tới đây, tính kỹ thì bạc trong tay vẫn khá eo hẹp.

Vả cái viện trông thì cũ nát thật, nhưng dọn dẹp chắc cũng tệ, đủ cho cả nhà chung sống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-57-vat-va-cho-nang-roi.html.]

Thấy Từ Thừa Vũ gì, Tần Vãn Vãn tiếp tục: "Thật cái viện cũng , thể ăn, phiền học bài. Không ngờ cũng giỏi thật đấy, nếu là , còn chẳng mặc cả thế nào."

Tần Vãn Vãn còn chê viện quá nát, giờ trong đầu bắt đầu tính toán xem tu sửa cải tạo thế nào, còn cả việc nàng rốt cuộc nên ăn cái gì nữa.

Hai một câu một câu, đ.á.n.h xe bò về tới khách điếm cũng quá giờ cơm trưa.

tỷ hai thấy bọn họ về mới yên tâm phần nào.

Đã đóng tiền trọ ở khách điếm hai đêm, cả nhà cũng vội vã dọn qua ngay, huống hồ hiện tại nhà cửa còn dọn dẹp xong, thể ở .

Chỗ mái nhà hỏng nhiều, nàng thuê vài thợ nề sửa sang những nơi đổ nát trong viện, dọn sạch cỏ dại, lau chùi phòng ốc sạch sẽ. Đều là những quen việc chân tay nên chỉ một buổi chiều là xong xuôi.

Chỉ là ít đồ đạc hư hỏng, mua sắm tốn thêm một khoản lớn. Từ Thừa Vũ dứt khoát chọn những thứ còn dùng để sửa , còn những thứ dùng nữa thì chỉ còn cách chẻ củi đốt.

Gà Mái Leo Núi

Chưa cái khác, giường là chắc chắn mua mới. Cái giường cũ để đây bao nhiêu năm, mái nhà dột nước cũng ngấm hỏng hết . Còn bàn ghế các loại, đặc biệt là Từ Thừa Vũ còn học bài, bàn học chắc chắn cũng mua.

Còn cửa sổ cũng cần dán giấy. Mỗi tới lúc , Tần Vãn Vãn cực kỳ nhớ nhung kính thủy tinh, độ xuyên sáng bao nhiêu. Loại dán giấy hễ trời sầm tối là chẳng thấy gì nữa.

Phải rằng ở trong huyện thành đúng là thuận tiện như , cái gì cũng mua, nhất là củi và nước, là thứ thể thiếu.

Tuy nhiên cái giếng đó, Tần Vãn Vãn hiện tại vẫn dám dùng, bên trong mọc đầy rêu xanh, còn tìm chuyên nghiệp tới nạo vét, nạo sạch xong còn để lắng một thời gian mới dùng .

Tổng cộng ba gian phòng, gian chính giữa coi như là đường ốc (phòng khách), nơi ăn cơm nghỉ ngơi thường ngày, hai bên trái mỗi bên một gian, đủ ở. Hai bên sân viện là nhà bếp và nhà xí.

Sau một hồi dọn dẹp, cái viện vốn trông hoang vu héo hắt thoắt cái trở nên sáng sủa, đặc biệt là khi đồ đạc khiêng , cảm giác như một tổ ấm lập tức hiện hữu.

Nói là ở khách điếm hai ngày, thực tế tới lúc bọn họ thực sự dọn ở thì qua mấy ngày .

Mấy ngày đầu Từ Thừa Vũ còn khăng khăng cùng với họ, nhưng Tần Vãn Vãn thấy nhiệm vụ chính của là tới đây học bài, vả thời gian tới kỳ thi tiếp theo cũng chẳng còn bao nhiêu, cơ bản là tranh thủ từng giây từng phút, hết lời hết lẽ mới khiến đồng ý.

Từ Thừa Vũ tan học trở về, thấy Tần Vãn Vãn đang trải giường chiếu. Chàng nàng nhiều bí mật, chẳng hạn như bộ chăn ga giường , màu sắc đặc biệt tươi sáng, cho cả căn phòng như bừng sáng theo.

Tần Vãn Vãn thấy tiếng mở cửa, còn tưởng là Tần Du ai tới, cho đến khi thắt lưng ôm lấy, đầu thì thấy Từ Thừa Vũ về, liền buột miệng: "Sao hôm nay về sớm thế?"

Từ Thừa Vũ đó cứ trì hoãn mãi chịu tới thư viện, nhất là hiện tại sắp tới kỳ thi, về nhà ngày càng muộn hơn.

Chàng ôm lấy eo Tần Vãn Vãn, tựa đầu lên vai nàng: "Mấy ngày nay vất vả cho nàng ."

 

Loading...