TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 54: Dự định mới.
Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:53:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đại tỷ, tỷ về !" Tần Nhược Nam thấy cửa viện mở liền phi như bay . nha đầu cứ ngỡ đại tỷ hôm qua về là vì giống như nương, cảm thấy bọn chúng là gánh nặng, ngờ hôm nay tỷ về .
Tần Du theo bước , đặt chiếc gùi xuống, túm tay áo lau mồ hôi mặt: "Đại tỷ, gì ai thành về nhà lao việc như tỷ ."
Nhìn một bàn thức ăn ngon, đại tỷ bận rộn bao lâu .
Tần Vãn Vãn giả bộ tức giận: "Sao hả, thành thì còn là đại tỷ của các em nữa ? Vả chẳng còn một nữa , cũng bao nhiêu ."
Có Từ Thừa Vũ ở đây, việc nhóm lửa rửa rau đều là của , nàng chỉ cần phụ trách xào nấu là .
Thấy tóc tai bọn chúng đều ướt đẫm mồ hôi, rối bời cả lên, nàng liền hỏi: "Sáng sớm các em thế? Nếu mang theo chìa khóa thì các em nhốt ngoài cửa ."
Tần Nhược Nam dùng tay bốc một con cá nhỏ chiên giòn bỏ miệng, cuối ăn món từ lâu lắm : "Nhị tỷ chúng kiếm thêm ít bạc, nên tụi em nhặt xác ve."
cũng chẳng nhặt bao nhiêu, khó tìm quá.
"Có ở đây, các em cần vất vả như ."
Tần Du đến bên cạnh Tần Nhược Nam, vỗ bàn tay đang định thò của nha đầu : "Đi rửa tay ." Sau đó mới sang Tần Vãn Vãn: "Cũng mệt, dù ở nhà cũng chẳng việc gì , em yên ."
"Vậy cũng đừng để bản mệt quá. Nếu chuyện gì thì nhớ bảo , đừng giấu giếm."
Tần Nhược Nam vô thức liếc nhị tỷ đại tỷ, cuối cùng vẫn gì.
"Mau rửa tay ăn cơm, lát nữa chuyện cho các em ."
"Ưm, vẫn là cơm đại tỷ nấu ngon nhất." Tần Nhược Nam mới ăn một miếng tăng tốc độ lùa cơm miệng.
Tần Du lườm nha đầu một cái: "Ta bỏ đói em hả? Lần tới lượt em nấu."
Miệng Tần Nhược Nam vẫn còn đầy cơm: "Nhị tỷ nấu cũng ngon, nhưng ngon bằng đại tỷ nấu." nha đầu cảm thấy chẳng ai nấu ăn ngon hơn đại tỷ .
"Nuốt xuống hẵng ." Tần Du tiểu nhà , ghét bỏ thôi.
Chuyện mà Tần Vãn Vãn chính là việc họ dự định xây nhà.
Vị trí nàng cũng ngắm sẵn , xa chỗ họ đang ở hiện tại, chỉ điều mảnh đất đó là của nhà khác, còn cần xem đối phương bán .
Đã xây thì xây cho , gần chân núi thì quan trọng nhất là an . Dù nàng hiện giờ tài chính dư dả, nhất định xây theo kiểu nàng thích, nhất là nên đào một cái giếng trong nhà, nhưng dẫn nước từ núi xuống cũng , đến lúc đó quy hoạch kỹ là xong.
"Cái gì? Xây nhà?" Tần Du giật bật dậy.
"Em kích động thế gì? Cái sân chúng đang ở hiện tại là của nhà Phương đại nương. Tuy họ gì, nhưng đây dù cũng là nhà cũ của họ, chúng cứ ở mãi đây cũng tiện. Hơn nữa chỉ hai đứa ở đây, cũng yên tâm. Chờ nhà xây xong, lúc đó chúng cũng ở núi nữa, cả nhà sống cùng chẳng hơn ?"
Tần Vãn Vãn suy tính kỹ, chỗ núi tuy rộng rãi nhưng cho cùng vẫn thuận tiện bằng núi, dùng nước còn gánh. Đến lúc đó xây phòng ốc rộng rãi một chút, nếu các em cảm thấy tiện thì ngăn cách bằng tường bao ở giữa. Như ngộ nhỡ nàng và Từ Thừa Vũ mâu thuẫn gì, nàng cũng chẳng cần xa về nhà đẻ, chỉ cần bước sang nhà bên cạnh là xong.
"Tốt quá quá, hai ngày nay đại tỷ nhà, tối nào em cũng ngủ ngon."
Tần Du lườm nha đầu : "Không là ai ngủ như heo , gọi mãi tỉnh."
"Đại tỷ, tỷ xem nhị tỷ kìa, tỷ bảo em là heo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-54-du-dinh-moi.html.]
"Em vốn dĩ là mà."
Thấy bọn chúng như thế, khát khao xây nhà của Tần Vãn Vãn càng mãnh liệt hơn. Vẫn là đông ở mới náo nhiệt, núi chỉ nàng và Từ Thừa Vũ, thêm hai con ch.ó nhỏ, chuyện cũng chẳng tìm ai, buồn chán c.h.ế.t .
"Vậy quyết định thế , lát nữa Từ đại ca sẽ tìm thôn trưởng, định đoạt sớm chuyện để chúng sớm dọn ở."
Tần Du há miệng định gì đó, nhưng thôi.
"Thôn trưởng, hỏi một chút, mảnh đất trồng rau chân ngọn núi hoang mà chúng mua là của ai? Ta mua để xây nhà."
Xây nhà? Người đúng là tay hào phóng, gia sản dày đến mức nào, mua đất xong, thành , giờ mà còn mua đất xây nhà.
"Ồ, là của nhà ."
Mảnh đất đó giáp với đất hoang, trồng lương thực gì cũng chẳng hồn, chỉ trồng ít rau. vì xa nhà, lười chăm sóc nên rau mọc cũng chẳng , so với đất hoang cũng chẳng khác là bao.
"Vậy thôn trưởng xem nhà ngài bằng lòng bán , giá cả cứ thương lượng."
"Nếu ngươi thì tính cho ngươi bảy lượng. Mảnh đất đó tuy bạc màu nhưng diện tích nhỏ." Ông tuy Từ Thừa Vũ rốt cuộc nghề gì, nhưng tờ văn thư lúc mới đến đây trông giống loại bình thường, hơn nữa tình hình hiện tại, ông thà bán cho họ một cái ân huệ.
Việc mua bán ruộng đất giữa các cá nhân chuyện gì to tát, đa chỉ cần một tờ giấy cam đoan là xong, cũng để tránh tranh chấp về .
Chuyện mua bán ruộng đất cùng thôn là thường tình, ruộng đất của các gia đình đều là tích cóp dần dần, khó tránh khỏi việc ruộng đất phân tán lẻ tẻ. Chỉ cần hai bên đồng ý là thể tiến hành trao đổi, như ruộng đất tập trung một chỗ sẽ dễ chăm sóc, mâu thuẫn giữa hàng xóm láng giềng cũng ít .
Từ Thừa Vũ ngờ chuyện định đoạt nhanh đến , đúng là ngoài dự tính của .
"ngươi xem tờ giấy vấn đề gì ."
Từ Thừa Vũ liếc vài cái, xác định vấn đề gì liền cầm b.út lông ký tên, ấn dấu tay lên.
An Đức khỏi thêm một cái, Từ Thừa Vũ mà chữ, hơn nữa chữ còn hơn ông nhiều.
Từ Thừa Vũ vốn dự định dùng mười lượng bạc để mua mảnh đất đó, ngờ bảy lượng mua .
"Thôn trưởng, ngài xem hiện giờ việc đồng áng cũng hòm hòm, nhanh ch.óng dựng nhà. Người trong thôn ngài quen thuộc hơn, ngài thể giúp hỏi xem trong thôn ai rảnh ? Một ngày bốn mươi văn, bao cơm."
Bốn mươi văn? Người đúng là hào phóng, mà đưa tiền công cao thế, ngay cả trấn, một ngày cũng chỉ hai mươi lăm văn thôi.
Công việc như , chỉ cần đ.á.n.h tiếng thì chẳng ai là .
"Tiền công cao quá , ba mươi văn là nhiều ."
"Không , đưa cái giá thì chắc chắn lý do của , vả nhanh ch.óng xây xong."
"Được, sẽ hỏi giúp ngươi. Những hạng lười biếng trốn việc chắc chắn sẽ nhận, nhưng ngươi định khi nào thì động công?"
Xây nhà chuyện nhỏ, cần xem ngày lành tháng , nếu cả năm sẽ thuận lợi.
Từ Thừa Vũ suy nghĩ một lát: "Ta về bàn bạc , khi nào xác định xong sẽ báo cho ngài, chuyện phiền ngài ."
"Phiền hà gì chứ, đều là một thôn cả."
Gà Mái Leo Núi