TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 52: Ta không đụng vào nàng.
Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:53:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn ánh mắt sùng bái của Tần Vãn Vãn, Từ Thừa Vũ bỗng thấy việc sách cũng đến nỗi khó chấp nhận như .
cha nương kỳ vọng cao, rõ ràng điều kiện trong nhà , nhưng vẫn thắt lưng buộc bụng nuôi ăn học. Thật trong lòng chẳng hề chút nào, cứ cảm thấy đó hưởng phúc, còn cha nương thì "bán mặt cho đất bán lưng cho trời", chỉ để thể mua thêm một tờ giấy, thêm một cuốn sách.
Sau triều đình trưng binh, biền biệt nhiều năm, lúc trở về chỉ còn hai nấm mồ cô quạnh của cha nương. Hắn tâm nguyện lớn nhất của cha nương là mong thể đèn sách rạng danh tổ tông.
Hắn nghĩ thể , bôn ba khắp nơi, kiếm tiền sách, cũng mới năm nay mới thi lấy bằng Tú tài.
Thấy ngày thi cử càng lúc càng gần, mới thành , rời xa Tần Vãn Vãn, nên mới mang sách cạnh nàng , ngờ bất ngờ thế .
Hóa nàng thích học.
Hắn thử dò xét : "Tháng lên phủ thành tham gia Viện thí, nàng cùng ?"
Viện thí? Đồng sinh còn cần lên tận phủ thành để thi ?
Thấy ánh mắt Tần Vãn Vãn mờ mịt, Từ Thừa Vũ tiếp tục : "Trước đó đỗ Huyện thí và Phủ thí , chỉ cần đỗ Viện thí, sẽ là Tú tài, thể miễn thuế và lao dịch, cũng sẽ thêm một lợi ích khác."
Tú tài!
Nàng bảo cái tên Từ Thừa Vũ qua thấy giống sách , ngờ sắp thành Tú tài.
Tai nàng tự động lọc bỏ chuyện còn một vòng thi nữa, rằng, ngay cả họ Chu nào đó, một đại văn hào, cũng chắc đỗ Tú tài dễ dàng, Từ Thừa Vũ thế mà lợi hại , đó là Tú tài đấy.
Tần Vãn Vãn ôm lấy Từ Thừa Vũ, "chụt" một cái rõ kêu: "Chàng cũng quá lợi hại , đó là Tú tài đấy."
Từ Thừa Vũ khẽ hắng giọng: "Vẫn , còn đợi tháng thi xong mới ."
Tần Vãn Vãn vội vàng nhét cuốn sách lòng : "Vậy mau xem , phiền nữa, tin chắc chắn sẽ ."
Từ Thừa Vũ chút bất lực, sớm nàng hứng thú lớn với Tú tài như , nên thi sớm hơn một chút .
"Không vội, chợt nhớ một chuyện, chúng nên sửa sang nhà cửa ?"
Tần Vãn Vãn ngẩn , chủ đề chuyển nhanh , nhưng nhà , còn sửa gì nữa.
"Nàng quên mất cái sân viện các nàng đang ở hiện tại là của Phương đại nương ?" Từ Thừa Vũ khẽ b.úng trán Tần Vãn Vãn, ánh mắt chan chứa sự nuông chiều tả xiết.
Tần Vãn Vãn ngơ ngác .
"Căn nhà đó quá nhỏ, xung quanh cũng chẳng mấy hộ gia đình, ở chân núi, an ."
Hắn những điều từ lâu , chỉ là đây tư cách , nay bọn họ thành , chuyện nhất định đưa kế hoạch.
Tần Vãn Vãn hiểu rõ, cho dù Từ Thừa Vũ , nàng cũng định trong thời gian tới sẽ dựng nhà. Thấy mùa đông sắp đến , căn nhà mùa hè mấy dột mưa, mùa đông chắc chắn cũng giữ ấm nổi.
Lúc khi thành dù miệng là mang hai theo, nhưng đối với bọn chúng mà , đó chung quy nhà của , vẫn tự xây lấy thì trong lòng mới vững .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-52-ta-khong-dung-vao-nang.html.]
Gà Mái Leo Núi
Mấy tháng qua, trong tay nàng tích góp kha khá bạc, việc xây nhà thành vấn đề.
"Sao đối với như thế."
Tần Vãn Vãn cảm thấy nước mắt sắp rơi , rõ ràng nàng hạng đa sầu đa cảm.
Thấy nàng như , Từ Thừa Vũ lập tức nhớ đến đêm qua nàng cũng như thế , đôi mắt đẫm lệ , ánh mắt bỗng chốc đổi.
Tần Vãn Vãn vội vàng thụt lùi , nàng cảm thấy giờ đây như một miếng thịt trong mắt sói đói, thật đáng sợ: "Chàng tránh xa một chút, vẫn còn đang đau đây ."
"Ta , đụng nàng." Từ Thừa Vũ mím môi, cũng đêm qua quá đáng, nhưng đó cũng ý của , chỉ là khi Vãn Vãn dùng ánh mắt đó , liền kìm lòng .
Tần Vãn Vãn căn bản chẳng tin lời bây giờ, đôi chân run rẩy bước về phòng, giữ c.h.ặ.t cửa, với Từ Thừa Vũ: "Tối nay chúng vẫn nên chia phòng ngủ , lo mà học hành cho , cố lên." Nói xong liền đóng cửa cài then , cho Từ Thừa Vũ bất kỳ cơ hội nào.
Từ Thừa Vũ thể tin nổi, gì chuyện mới thành chia phòng ngủ.
"Vãn Vãn, nhà chúng chỉ mỗi chiếc giường , chia phòng ngủ thì chỉ còn nước trải chiếu đất thôi." Qua cánh cửa, Từ Thừa Vũ bất lực : "Với nàng còn ăn cơm nữa."
Tần Vãn Vãn sững sờ, bao nhiêu căn phòng thế thể chỉ phòng giường, chắc chắn là Từ Thừa Vũ đang lừa nàng.
Trong tay vẫn còn cầm cuốn sổ nhỏ mà Phương đại nương đưa cho, giấu y phục của , may mà Từ Thừa Vũ phát hiện. Đêm qua ban đầu còn gì, nàng chỉ tùy ý chỉ dẫn vài đường, Từ Thừa Vũ kìm chế nổi , nếu để phát hiện còn nhiều chiêu trò thế , chẳng sẽ hành hạ nàng đến c.h.ế.t ? Phải mau ch.óng tìm chỗ giấu , tìm cơ hội đốt bỏ cho rảnh nợ, như nàng mới an .
Trong gian siêu thị thì , nhỡ để đó cha nương nàng tưởng là gửi cho họ, chuyện đó thật dám nghĩ tới.
Cầm món đồ hết đặt chỗ đặt chỗ , đều cảm thấy nguy cơ phát hiện.
Trong tủ y phục thì lấy y phục, giấu trong y phục ngộ nhỡ mang ngoài thì . Nghĩ nghĩ , Tần Vãn Vãn dứt khoát nhét trong gối, thế thì thể phát hiện nữa chứ.
Nghe tiếng lạch cạch lục lọi bên trong, Từ Thừa Vũ hiểu , Vãn Vãn đang cái gì thế : "Vãn Vãn, nàng cho , hứa hôm nay sẽ gì cả."
Nghe tiếng then cửa chuyển động, Từ Thừa Vũ vội thẳng , chằm chằm mặt.
"Chàng mà dám lừa là c.h.ế.t chắc đấy."
Tần Vãn Vãn ngờ những gì Từ Thừa Vũ là sự thật, năm gian nhà, chỉ gian giường, một gian thư phòng, một gian phòng tắm, một gian để đồ lặt vặt, còn một gian trống chẳng gì cả.
Bữa tối vẫn là Từ Thừa Vũ , nhưng sự chỉ dẫn của Tần Vãn Vãn mới thành, mùi vị đến nỗi khó nuốt, nhưng chung vẫn chẳng ngon lành gì.
Trong lúc Từ Thừa Vũ dọn dẹp, Tần Vãn Vãn buồn ngủ rũ rượi.
Nàng cảm thấy những gì tiêu tốn đêm qua mất một thời gian dài mới bù đắp .
Dọn dẹp xong nhà bếp, đóng kỹ cửa nẻo, trở về phòng thì Tần Vãn Vãn giường ngủ . Từ Thừa Vũ thổi tắt nến, nương theo ánh trăng, chậm rãi xuống giường, nghiêng gương mặt lúc ngủ của nàng, giơ tay khẽ vuốt lọn tóc mặt nàng, liền nàng lẩm bẩm một câu " nữa", trong lòng khỏi chút áy náy. Hắn đúng là quá đáng một chút, vòng tay ôm lòng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng: "Ngủ ."
Mới đầu Tần Vãn Vãn còn quen, thoát khỏi vòng tay , dần dần liền động đậy nữa, tựa Từ Thừa Vũ, chìm sâu giấc ngủ.
Nơi tiểu viện chân núi, đón tiếp một vị khách mời mà đến.